“Ừm...” “Anh thấy cảnh đêm nay rất đẹp, muốn ra ngoài đi dạo một chút.” “Em thấy anh là lại đang có ý đồ gì đó đi.” Kỷ Khuynh Nhan hoài nghi nói. “Không còn cách nào khác, mị lực của anh quá lớn, vừa rồi có mấy em gái Pháp muốn hẹn anh ngắm trăng. Anh không có cách nào cự tuyệt, chỉ có thể cố mà đáp ứng thôi.” Lâm Dật thở dài, “Anh đúng là quá khó khăn mà.” “Anh dám!” Kỷ Khuynh Nhan đưa hai tay lên chống nạnh, quát: “Em nói cho anh biết, hôm...
Xin vui lòng Đăng nhập để đọc tiếp.