Mục lục
Anh chồng khờ - Trần Hạo
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trần Hạo vừa dứt lời thì những người khác đều muốn điên rồi.


Một trăm triệu, tặng hết toàn bộ?


Đầu người này có bị úng nước không vậy?



Từ Tử Hàm nghe vậy cũng khiếp sợ không thôi.


Trần Hạo tủm tỉm cười nhìn về phía cái người đang tỏ vẻ bênh vực kẻ yếu giùm Từ Tử Hàm: “Vừa nãy anh mới mua được ngọc tùng trị giá hai mươi ngàn đúng không. Nói cách khác, anh chỉ quyên góp có hai ngàn thôi, anh dám tặng hết không?”


“Tôi…”


Người nọ suýt bị Trần Hạo chọc cho thổ huyết!





Anh ta buồn bực ngồi xuống, như vầy sao dám nói tiếp chứ?


Quyên góp hết hai mươi ngàn ư? Anh ta mới không ngu như vậy.


Trần Hạo cười nói: “Ô! Vừa nãy không phải anh nói rất sôi nổi à? Sao vậy, giờ chỉ có hai mươi ngàn cũng không dám? Vậy anh cũng là con rùa rụt cổ sao?”


Trong lòng anh ta tức giận không thôi nhưng cũng chẳng dám mở miệng.


Những người ở bên ngoài đều cúi đầu, chẳng ai dám đối mặt với Trần Hạo, sợ bị anh nhìn trúng.


Vừa nãy còn là người hăng say cười nhạo Trần Hạo, lúc này lại hận không thể chui đầu vào đũng quần cho rồi.


Nhìn thấy cảnh này, Trần Hạo lại càng cười khinh thường, ánh mắt rơi xuống khuôn mặt của Từ Tử Hàm: “Anh Từ? Anh thì sao? Không phải anh thích làm từ thiện lắm sao? Không bằng anh cũng đem tiền bán bình hoa của mình quyên góp hết đi?”


Sắc mặt Từ Tử Hàm xanh mét, tuy gã là một người lòng dạ thâm sâu cũng bị Trần Hạo làm cho tức muốn chết.


“Ha ha! Làm từ thiện ấy, phải tùy khả năng mà làm! Tôi chẳng phải cái loại nhà giàu mới nổi như anh. Loại chuyện như làm từ thiện này phải kiên trì lâu dài!”


“Cậu Từ nói rất đúng, từ kiên trì lâu dài này dùng thật hay!”


Nói xong, trong lúc Từ Tử Hàm còn không rõ Trần Hạo sẽ giải thích như thế nào thì đã thấy anh bật loa ngoài của điện thoại di động, phát đoạn ghi âm mà Lý Vân Dương gửi đến ra.


“Cậu Từ, anh cố gắng mời nhiều bạn bè đến chút, tôi cũng sẽ tuyên truyền. Đến lúc đó cắt xén bớt một nửa số tiền quyên góp cũng đủ cho chúng ta ăn chơi đàng điếm ít ngày!”


Nghe được lời nói truyền đến từ đoạn ghi âm, tất cả mọi người đều ngạc nhiên không thôi, không thể tin nổi nhìn về phía Từ Tử Hàm.


Sắc mặt gã biến đổi, trong mắt mang theo chút kích động, làm thế nào Từ Tử Hàm cũng không thể nghĩ đến Trần Hạo lại có thể có được đoạn ghi âm này.


Trần Hạo cười xấu xa, không nói lời nào, đoạn ghi âm vẫn tiếp tục phát, truyền đến lời nói của Từ Tử Hàm.


“Chu Ngọc Hành, việc này có ổn không vậy? Nếu mà lộ ra thì danh tiếng của chúng ta coi như xong!”


Vừa nghe đến tên của Chu Ngọc Hành, tất cả mọi người đến tham dự buổi quyên góp hôm nay đều nổi giận!


Lúc này bọn họ mới biết được, thì ra Từ Tử Hàm bọn họ vẫn luôn ủng hộ lại cấu kết cùng người tổ chức của nhà họ Chu, Chu Ngọc Hành, lấy cớ làm từ thiện lừa gạt hết đám người ngu ngốc bọn họ!


Trong số người tham dự không ít người là bạn bè của Chu Ngọc Hành và Từ Tử Hàm!


Mặc dù bọn họ đến là vì nịnh bợ hai người nhưng cứ như kẻ ngốc bị người khác đùa giỡn thế này, cho dù có sợ hãi hai nhà Chu Từ cũng không khỏi phẫn nộ.


Đoạn ghi âm lại tiếp tục vang lên, bên trong truyền đến tiếng cười của Chu Ngọc Hành: “Ha ha, anh từ cứ yên tâm đi, đây chẳng phải lần đầu tiên tôi làm chuyện này! Mỗi đợt quyên góp tôi đều nhờ người quen công bố con số giả trên trang web, sau đó làm giả sổ sách bằng một vài thủ đoạn tài chính. Như vậy có thể trích ra khoảng một nửa số tiền quyên góp, sau đó lại bỏ ra một phần mười để bịt miệng người làm, còn lại bốn phần chúng ta chia đều!”


“Ha ha! Cậu Chu, thủ đoạn kiếm tiền quả thật là sắc bén, Tử Hàm bội phục!”


“Vậy anh đồng ý rồi hả?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK