Mục lục
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Khám cho cậu?

Tô Tử Tích ngạc nhiên ngẩng đầu.

Bà cụ Tô nói: “Đứa cháu trai này của tôi đã bị ngã từ ban công xuống lúc hai ba tuổi.”

“Lúc đó không có ai ở nhà… Đứa nhỏ tự mình bò dậy, chúng tôi cũng không biết.”

“Bây giờ thằng bé lớn hơn, càng lớn phản ứng càng chậm, anh nhìn nó bây giờ đi, có lẽ bây giờ nó mới phản ứng được đến đây để khám bệnh cho nó.”

Vẻ mặt bà cụ Tô lo lắng, trong lòng cảm thấy rất tự trách, cho dù quá khứ là nguyên nhân gì thì rốt cuộc vẫn là do họ không chú ý.

Bác sĩ nhìn Tô Tử Tích nói: “Nào, lè lưỡi ra thử xem. A…”

Tô Tử Tích: “…”

Bác sĩ cầm miếng bông, kiên nhẫn nói: “Há mồm nào, a…”

Tô Tử Tích: “…” Cái quái gì vậy, cậu không cần khám!

Cậu mím môi, từ chối há miệng.

Cậu không có bệnh, có bệnh hay không chính cậu còn không rõ sao?

Khuôn mặt nhỏ của Tô Tử Tích vô cùng khó chịu, cậu đứng lên muốn rời đi.

Khám bệnh là chuyện không thể, cho dù hôm nay ông trời có xuống đây ném cậu từ tầng hai xuống cậu cũng sẽ không khám kiểu bệnh trông như đứa ngu này!

Ngay lúc Tô Tử Tích đứng lên thì hai cánh tay nho nhỏ mềm mềm đột nhiên xuất hiện.

Túc Bảo ôm lấy Tô Tử Tích, vỗ đùi cậu nói: “Anh, anh mau ngồi xuống đi, phải ngoan nha! Bác bác sĩ nói anh há miệng chứ đâu có nói anh đứng lên đâu!”

Ánh mắt Tô Tử Tích nhìn về phía Túc Bảo, trên khuôn mặt phúng phính là sự quan tâm, lo lắng, cô nhóc ôm cậu thật chặt giống như sợ cậu chạy vậy.

Trong đôi mắt to óng ánh nước có sự tha thiết của người làm phụ huynh.

“…”

Tô Tử Tích ngoan ngoãn ngồi xuống, hết cách, đành phải há miệng.

Bác sĩ hoàn toàn không còn gì để nói, hay lắm, hình như phản ứng có hơi chậm chạp…

Ông ấy kiểm tra theo trình tự, không thấy có vấn đề gì.

Dựa vào kinh nghiệm hành nghề lâu năm của ông ấy, Tô Tử Tích không có vấn đề, cho dù có vấn đề cũng không phải là vấn đề lớn, ít nhất không phải tình trạng khẩn cấp kia, hôm nay nhảy nhót nhót tưng bừng buổi tối rơi vào trạng thái khác, không phải là tình trạng nguy hiểm như vậy.

Bác sĩ vừa nhập dữ liệu vào máy tính vừa nói: “Tình trạng này bình thường sẽ biểu thị rõ nhất vào buổi sáng, nhưng nói thật nhiều năm như vậy gia đình mới đưa cháu đến đây thì bình thường cũng sẽ không chuyện gì đột ngột.”

“Có đứa nhỏ nhìn thì hơi chậm nhưng thực tế không ngốc mà là tốc độ phản ứng không nhanh. Còn về trí não thì chưa chắc đã ngốc.”

“Đứa nhỏ như vậy cần tìm lĩnh vực phù hợp cho bé, bé có thể tập trung hơn tất cả mọi người ở đây, có thể am hiểu lĩnh vực người khác không biết, bé có thể rất giỏi.”

Bà cụ Tô chợt nhớ ra Tô Tử Tích chơi game rất giỏi, khóe miệng hơi giật một cái.

Lĩnh vực cậu giỏi, không phải là game đấy chứ?

Cái này… càng phải chữa!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK