Mục lục
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Anh cầm lấy đinh trấn hòn, bấy giờ anh mới phát hiện dù mình có dùng toàn bộ sức lực thì đinh trấn hồn cũng không nhúc nhích!

Kỷ Trường bay xung quanh anh, nhỏ giọng nói: “Người phàm không thể nào làm nó di chuyển được.”

Mộc Quy Phàm đang dùng hết sức lực thì bỗng nghe thấy một giọng nói trầm thấp vang lên bên tai, tim anh thắt lại.

Quay đầu thì thấy một người đàn ông mặc áo bào trắng, sắc mặt tái nhợt đang kề sát người mình.

Mộc Quy Phàm: “…”

Tay Kỷ Trường chồng lên tay Mộc Quy Phàm, lúc này Mộc Quy Phàm mới cảm nhận được chiếc đinh trấn hồn đang rung lên!

Ánh mắt anh khẽ thay đổi. Quả nhiên, có những điều dù anh tra cứu bao nhiêu tài liệu thì vẫn luôn có sự chênh lệch.

Hai chiếc đinh trấn hồn bắt đầu được rút ra.

Trong miếu Thành Hoàng, phía sau bức tượng Thành Hoàng Gia, một người đàn ông với gương mặt lạnh lùng u ám đang cười.

“Long quốc các ngươi luôn nói, nhất sinh nhị, nhị sinh tam, tan sinh vạn vật…”

“Các ngươi đâu ngờ được chỗ này còn sót lại một chiếc đinh trấn hồn nhỉ?”

Đáy mắt gã thoáng hiện sự khinh miệt.

Đám người luôn ra vẻ đạo mạo kia nói gì mà chính với tà? Trên đời này chỉ có người thắng mới có tư cách nói chuyện mà thôi!

Tam sinh vạn vật ư? Gã và đồng bọn không cần vạn vật, chỉ cần một phần ba long khí để chèo chống, chỉ cần lễ tế bái đầu tiên không bị gián đoạn là được rồi!

Muốn rút hai chiếc đinh kia thì cứ rút thôi… Tuy gã không cam lòng nhưng bây giờ chỉ đành chấp nhận.

Gã cắt máu nhỏ lên đinh trấn hồn, đợi khi nào hai chiếc đinh ngoài kia bị rút hết thì gã lập tức tiếp tục nghi lễ là có thể hoàn thành lễ cúng tế rồi!

Ngay khi Túc Bảo và Mộc Quy Phàm sắp sửa rút chiếc đinh ra khỏi mặt đất, Kỷ Trường bỗng nhận thấy điều bất thường, hắn nói: “Chờ chút!”

Không thể thuận lợi như thế được, sao chẳng có một ai ngăn cản họ rút chiếc đinh cơ chứ!

Kỷ Trường ngẩng đầu, trông thấy những âm hồn đang tụ tập trên không trung, mặt hắn lập tức sa sầm: “Còn có một chiếc đinh nữa!”

Nhưng hai chiếc đinh bên ngoài này đã bị rút lên một nửa, không thể dừng lại được.

Lúc này cần có một người vào trong để rút nốt chiếc đinh còn lại!

Kỷ Trường nghiến răng, chuẩn bị xé đôi cơ thể của chính mình!!

Hắn phải liều mạng để đảm bảo công đức cho đồ đệ nhỏ Túc Bảo.

Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một bóng người nhỏ bé bỗng phóng vù vào bên trong, Cố Thịnh Tuyết lạnh lùng quăng lại một câu: “Mọi người đếm tới ba mươi giây nhé!”

Lần này, cô bé nhất định phải thành công!

Cố Thịnh Tuyết cầm la bàn đi thẳng đến phía sau bức tượng Thành Hoàng Gia, cuối cùng cũng trông thấy chiếc đinh trấn hồn thứ ba.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK