Mục lục
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cô gái đang ngủ cũng không suy nghĩ gì nhiều, cô chỉ dắt chặt hai bên chăn lại, chân cũng nhấc lên đè chăn xuống dưới. Cô ấy cảm thấy ấm hơn một chút, lại tiếp tục ngủ.

Rạng sáng ngày thứ hai, cô gái bị đồng hồ báo thức gọi dậy, vùng vằng.

Vẻ mặt cô ấy như đưa đám: “Má sao lại còn phải đi làm nữa? Sau này tối không được nghịch điện thoại di động nữa, phải ngủ trước mười giờ!”

Nói thì nói nhưng trước giờ cô ấy chưa bao giờ làm được.

Vừa phàn nàn cô ấy vừa đứng dậy đi đánh răng rửa mặt, cô lại tiếp tục ngửi thấy mùi thối kỳ lạ kia.

Khi mở tủ quần áo ra định thay quần áo, mùi thối kia càng nồng nặc hơn.

“Tức quá, không biết chuột chết từ đâu tới…”

Cô gái đi tìm cái mùi đó một lần nữa, tầm mắt cô rơi xuống cái ngăn tủ nằm ở dưới đáy tủ quần áo.

Đây là một cái tủ quần áo kiểu cũ, dưới đáy tủ có những ngăn tủ nối liền với sàn nhà bên dưới.

Lúc thuê phòng chủ nhà có nói có nhiều đồ được cất trong tủ quần áo, nhưng chỉ là mấy thứ đồ lặt vặt, bảo cô ấy đừng động vào.

Cô gái bĩu môi: “Chắc chắn là có chuột chết ở trong đây.”

Cô oán trách mở điện thoại di động lên, muốn gọi cho chủ nhà bảo người đó tới xử lý.

Có thể để đồ lặt vặt ở đây vì cô không dùng nhiều tủ đến vậy nên không sao.

Nhưng có chuột chết thì nhất định phải dọn dẹp!

“Alo… Chủ nhà, bao giờ anh tới xử lý cái tủ quần áo của anh thế?” Cô gái vừa thay quần áo vừa nói.

Hình như chủ nhà ở đầu kia bị kinh ngạc, anh ta vội hỏi: “Cô mở nó ra rồi à?”

Cô gái lắc đầu: “Vẫn chưa.”

Cô ấy không có thói quen động vào đồ của người khác. Cho nên chủ nhà bảo cô ấy không động vào thì cô ấy sẽ không động vào cái tủ quần áo này.

Hơn nữa cái tủ quần áo này cũng có khóa, cô không có thời gian rảnh đi cạy khóa của người khác.

Chủ nhà dặn dò: “Bây giờ tôi đang đi công tác ở bên ngoài. Sau khi về tôi sẽ xử lý, cô đừng động vào. trong đó có một ít linh kiện máy tính, bị hỏng thì khó sửa lắm.”

Cô gái đáp một tiếng được rồi, lại giục anh ta nhanh trở về rồi mới cúp điện thoại.

Cô ấy nhìn tủ quần áo, dứt khoát cầm chai nước hoa của mình xịt vào tủ quần áo.

Mùi thơm hòa với mùi chuột chết càng thêm buồn nôn. Không còn cách nào khác, cô gái đành tìm mấy miếng băng dính trong suốt dán lên các kẽ hở của tủ quần áo, dán thật chặt.

“Tạm thời làm vậy đi.”

Dường như mùi hôi thối không còn nồng nặc như trước nữa, cô gái vội đi làm, nhanh chóng đeo giày cao gót rời đi.

Trong tủ quần áo.

Có một cô gái đầu tóc rũ rượi đang bay trên những chiếc váy đang treo trên giá.

“Chị, Thiếp Thiếp.” Cô gái yếu ớt nói: “Tại sao chị lại đi làm, em ở nhà buồn quá…”

Cô gái kẽ ngẩng đầu, lộ ra một khuôn mặt bị chém dã man: “Em ở trong tủ quần áo mà, sao lâu như vậy chị vẫn không tìm được em, còn dán em lại…”

Nữ quỷ bay ra khỏi tủ quần áo, yếu ớt bay trong phòng.

Dường như cô ta rất quen thuộc với nơi này, cô ta bắt chước bước đi thường ngày của cô gái, dừng lại trong phòng bếp một lúc, đứng cạnh cái nồi.

Sau đó cô ta chắp tay, tư thế như đang bưng một bát mì, bước tới chỗ ghế sofa và ngồi xuống.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK