Mục lục
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Mộc Quy Phàm ngồi xuống, nhưng sực nhớ ra điều gì nên lại ra ngoài gọi điện thoại.

Một lúc sau anh quay lại, ngồi xuống giúp Túc Bảo bóc một quả trứng.

Tô Nhạc Phi cười giễu, ăn đi xem nào!!

Sợ bị người khác cười vì run tay phải không?

Đúng là lắm lý do!

Cuối cùng, Mộc Quy Phàm bưng bát lên, cầm đũa bắt đầu chậm rãi ăn.

Một ngụm mì, một ngụm nước, tay cầm đũa vững vàng, chẳng hề run rẩy!

Tô Nhạc Phi: “…”

Không thể, tuyệt đối không thể!

Sao Mộc Quy Phàm không bị run tay?

Lần trước bị phạt chống đẩy, bàn tay của mấy anh em nhà họ Tô cứ run lên từng chặp mà!

Tô Nhạc Phi không nói nên lời, qua lần phạt chống đẩy này, anh ấy đã thấy được cách biệt thể lực giữa mình và Mộc Quy Phàm. Tô Nhạc Phi còn nhớ tới cảm giác nhục nhã khi bị Mộc Quy Phàm đánh gục trong buổi diễn tập phòng chống nguy hiểm bất ngờ lần trước ở trường mầm non của Túc Bảo.

“Không ăn nữa!” Cậu năm tức giận ném bát xuống, sa sầm mặt đứng dậy chuẩn bị rời đi.

Tức muốn chết, còn ăn gì nữa chứ?

Từ giờ trở đi, anh ấy thà ăn mì gói ở ngoài còn hơn ngồi chung bàn với Mộc Quy Phàm.

Bà cụ Tô ngước nhìn, lạnh lùng nói: “Ngồi xuống!”

Tô Nhạc Phi lập tức làm liền một mạch theo phản xạ, quay người lại, kéo ghế ra, ngồi xuống, cầm đũa lên…

Bà cụ Tô cười lạnh: “Sao thế, đồ ăn mẹ làm không hợp khẩu vị của con hả?”

Thằng nhóc này, ban nãy vừa dọn đồ ăn lên đã dùng đũa khẩy món này món kia rồi!

Cuối cùng chẳng thèm ăn miếng nào, còn nhăn nhó mặt mày quăng luôn bát đũa!

Tật xấu gì không biết? Bà chỉ nghe người ta nói tuổi thiếu niên hay nổi loạn, chưa từng thấy ai gần ba mươi tuổi còn phản nghịch đâu!

Tô Nhạc Phi vội cười nói: “Không ạ không ạ, vô cùng hợp khẩu vị của con!”

Bà cụ Tô: “Vậy sao con lại ném bát đi?”

Tô Nhạc Phi: “Con…”

Anh ấy đâu thể nói mình cảm thấy không vui vì bị Mộc Quy Phàm tra tấn tinh thần… Cậu năm nhất thời không tìm được lời biện minh.

Túc Bảo hơi nghiêng đầu, ngẫm nghĩ rồi nói: “Chắc chắn cậu năm bị sốc gì đó rồi.”

Tô Nhạc Phi vô thức gật đầu: “Đúng đúng…”

Không đúng, bị sốc gì chứ?

Anh ấy lập tức nghẹn họng.

Tô Tử Du vạch trần không chút nể nang: “Chắc chắn chú năm đã trông thấy ba của Túc Bảo chống đẩy hai nghìn lần trong hơn bốn mươi phút. Lần trước chú ấy chống đẩy hẳn hai tiếng đồng hồ nên thấy bất bình đó mà!”

Hân Hân lắc đầu: “Không được tức là không được, có gì to tát đâu, chú năm nhìn con nè, lúc bị ba đánh con luôn ngoan ngoãn nhổm mông lên!”

Túc Bảo gật đầu: “Tức là, cậu năm không bằng ba con nên giận à?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK