Mục lục
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cậu nhìn đi chỗ khác và hỏi: “Tại sao em phải lấp đầy hồ lô?”

Túc Bảo ôm đầu gối, dựa đầu nhỏ vào trên đầu gối, lơ đễnh nói: “Bởi vì sư phụ nói nếu không lấp đầy hồ lô, Túc Bảo sẽ bị dẫn đi.”

Tô Tử Du thảng thốt: “Mang đi? Em bị đưa đi đâu?”

Túc Bảo cúi đầu cầm cành cây vẽ tranh trên đất: “Đi đến một nơi rất xa, sẽ không bao giờ quay về nữa.”

Tô Tử Du: “…”

Nói cách khác, không lấp đầy hồ lô linh hồn thì Túc Bảo sẽ chết?

Cậu im lặng hồi lâu, rồi hỏi: “Vậy còn con quỷ nào như dì mập mạp kia nữa không?”

Nếu có thì phải nhanh chóng bắt lại, cậu không phải vì nghe Túc Bảo nói không lấp đầy hồ lô linh hồn thì sẽ chết đâu, chỉ là… Chỉ là đang giải phương trình xy mà thôi, bằng mọi cách phải tìm được đáp án, để xem kết quả cậu tính ra có chính xác hay không.

Đúng vậy, chính là như thế.

Đột nhiên, Kỷ Trường nhích lại gần Tô Tử Du, sâu kín hỏi: “Mà này, sao nhóc lại nhìn thấy ta?”

Tô Tử Du giật mình, đang định lên tiếng thì phát hiện người đàn ông mặc áo bào trắng trước mắt càng lúc càng nhạt dần, sau đó biến mất không còn tăm hơi.

Cậu nhìn mà choáng váng, ngó nghiêng xung quanh, thấp giọng hỏi: “Túc Bảo, sư phụ của em đi chưa?”

Túc Bảo nhìn vị trí bên cạnh cậu: “Dạ chưa ạ, sư phụ đang đứng cạnh anh đó!”

Tô Tử Du lập tức cảm giác sau ót lạnh buốt, giống như có ai đó vừa đặt tay lên vai mình, lông tơ vừa xẹp xuống lại dựng đứng hết lên.

Cậu không dám quay đầu!

Mẹ nó… Không nhìn thấy gì còn kinh khủng hơn á!

Chỉ nghe Túc Bảo nói: “Anh ơi, sư phụ hỏi anh có từng nhìn thấy đồ vật không sạch sẽ trước đây không?”

Sống lưng Tô Tử Du cứng đờ, đáp: “Không, không có.”

Kỷ Trường vuốt cằm, nhíu mày: “Kỳ lạ, sao đang không thấy lại bất ngờ thấy được ta? Quá kỳ lạ!”

Hắn thành quỷ mấy trăm năm nay, chưa từng gặp trường hợp nào như Tô Tử Du, trừ khi có tác động từ bên ngoài, ví dụ như bôi nước mắt trâu lên mí mắt hoặc nhờ đạo sĩ vẽ bùa mở thiên nhãn tạm thời.

Nhưng vừa rồi Tô Tử Du nói, cậu bỗng nhiên nhìn thấy.

Một là quỷ nhãn trời sinh, hai là không thấy gì mới đúng…

“Lạ quá, lạ quá…” Kỷ Trường vừa lẩm bẩm vừa lật sách.

Gặp chuyện không giải quyết được cũng không cần hoảng hốt, đọc sách tìm đáp án thử xem.

Đúng lúc này, bên ngoài rừng cây nhỏ truyền đến tiếng ồn ào. Tô Nhất Trần và hiệu trưởng, còn có các thầy cô đã tới. Phía sau còn có Tô Tử Chiến và Tư Diệc Nhiên, Đường Tử Hàng và ba cậu ta Đường Điền Điền, mẹ Tuyết Nhi…

Mọi người liếc mắt đã thấy Tuyết Nhi đang hôn mê bất tỉnh dưới đất, Tô Tử Du và Túc Bảo thì đang ngồi xổm bên cạnh.

Chẳng qua… Hai đứa này đang tính cái gì đây? Cả đám mắt tròn mắt dẹt nhìn phương trình xy trên mặt đất.

“Túc Bảo!” Tô Nhất Trần bước nhanh lên trước, quan sát Túc Bảo một vòng từ trên xuống dưới: “Con không sao chứ?”

Túc Bảo lắc đầu: “Dạ con không có chuyện gì ạ.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK