Mục lục
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tô Tử Du: “…”

Tô Tử Chiến: “…”

Lời lẽ quê mùa gì thế này?

Tiểu Ngũ bị nhốt trong túi phải câm miệng suốt cả buổi, giờ mới được thả ra nên cái miệng không sao ngừng lại được: “Hồi nãy em xách một thùng xi măng, không, là thùng bùn. Em dùng bùn làm một chiếc nồi đất rồi đốt lửa, phát ra tiếng đốp đốp.”

Khóe miệng mọi người nhất loạt co giật.

Bà cụ Tô chọc tay vào đầu Tiểu Ngũ, càm ràm: “Hôm nào rảnh mày ở với ông cụ nhà này nhiều một chút, cho ông ấy học hỏi mày.”

Xem đi, hôm nay bà nói đến bệnh viện, ông cụ Tô hỏi lý do, nghe bà bảo đưa Tô Tử Tích đi khám thì ông cụ ngồi về chỗ luôn.

Ông cụ còn nói: “Tô Tử Tích hả? Thế thôi tôi không đi nữa, mấy ngày nay phải quay video cho bà nên mệt quá, cần nhân cơ hội nghỉ ngơi chút.”

Nghe xem có phải lời mà con người có thể nói ra không? Đúng là chọc người ta tức chết mà.

Tô Tử Tích bỗng nhiên nói: “Đúng rồi, kẹo của anh đâu?”

Lúc này Túc Bảo mới nhớ ra bé quên béng mất chuyện chia kẹo, vội vàng lấy ra một viên kẹo, bóc vỏ rồi nhét vào miệng Tô Tử Tích.

“Ngọt không ạ?” Túc Bảo vui vẻ hỏi.

Tô Tử Tích không đáp.

Ai ngờ Tiểu Ngũ nhìn chằm chằm vào miệng Tô Tử Tích, lắc đầu nói: “Trẻ con ăn kẹo không tốt cho sức khỏe đâu! Lẽ ra chị Túc Bảo nên cho em ăn, để em chịu đựng nỗi đau này!”

Túc Bảo cười khúc khích.

Ba viên kẹo này khó khăn lắm bé mới xin được từ bà ngoại để thỏa mãn cơn thèm hôm nay.

Bé cho anh Tử Du một cái, anh Tử Tích một cái, còn bé ăn một cái.

Hết phần của Tiểu Ngũ rồi!

Tô Tử Chiến đi bên cạnh, không rõ sao lại thấy lòng không thoải mái.

Lúc bà nội cho Túc Bảo ba cái kẹo, cậu đã trông thấy.

Túc Bảo thích kẹo đến vậy mà còn chia cho Tô Tử Du một cái. Vừa nãy cậu thấy Túc Bảo ăn một cái, vậy còn thừa một cái nhỉ…

Vẻ mặt Tô Tử Chiến lúc này càng thêm lạnh lùng, nhưng trong lòng cậu xiết bao mong chờ Túc Bảo sẽ chia cho cậu một viên kẹo.

Không phải cậu thích đồ ngọt, nhưng Tô Tử Du được Túc Bảo cho kẹo, nói sao thì cậu cũng không thể kém Tô Tử Du nhỉ.

Tô Tử Chiến và Tiểu Ngũ đồng thời nhìn chằm chằm vào miệng Tô Tử Tích.

Tiểu Ngũ tiếc nuối thở dài: “Trư Bát Giới ăn nhân sâm rồi, hết rồi còn đâu!”

Vẻ hài hước của Tiểu Ngũ đã thu hút các bệnh nhân cùng người nhà của họ, họ ngạc nhiên nhìn con vẹt xanh phát sáng trước mặt.

Con vẹt này thành tinh rồi hả?

Một người đàn ông trung niên mỉm cười nhìn chằm chằm Tiểu Ngũ, nói: “Trông con vẹt này thông minh thật đấy, nếu nướng lên ăn thì chắc chắn sẽ ngon hơn những con vẹt khác, chậc!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK