Mục lục
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hân Hân cầm khăn giấy chạy vào: “Đây đây, chị lau cho em!”

Tô Tử Du cầm khăn mặt, cau mày nói: “Khăn giấy khô sao mà lau ra, phải dùng khăn lông ướt!”

Tô Cẩm Ngọc vừa tức giận vừa buồn cười, cô nắm lấy tay Túc Bảo: “Đi thôi, mẹ dẫn con đi rửa mắt!”

Bởi vì khúc nhạc đêm này, sự xuất hiện bất ngờ của Tô Cẩm Ngọc cũng biến thành niềm vui ấm áp.

Sau khi giúp Túc Bảo rửa mắt, mấy đứa trẻ tay trong tay chạy vào bếp gây chuyện… Không, là giúp đỡ.

Tô Cẩm Ngọc đứng ngoài cửa, khẽ gọi: “Anh ba.”

Thật sự quá hạnh phúc… Con gái là tiểu Diêm Vương, cho cô và gia đình một cơ hội đoàn tụ cuối cùng.

Bởi lo lắng Kỷ Trường sẽ phải chịu trách nhiệm, cô đã trực tiếp đi gặp mấy lão đầu dưới địa phủ. Bình thường theo luật thì người đã mất không thể gặp mặt người nhà, nhưng mấy lão đầu kia bị cô dây dưa đến phiền, đều nhắm một mắt mở một mắt làm bộ như không thấy.

Tô Dĩnh Nhạc mím môi, nhẹ nhàng xoa đầu Tô Cẩm Ngọc, cười nói: “Đã lâu không gặp, em gái.”

Đôi mắt Tô Cẩm Ngọc cong cong lấp lánh ý cười: “Đã lâu không gặp, anh ba!”

Sau đó cô lại nhìn sang bên cạnh: “Anh sáu, động cơ bước của anh thành công chưa? Đây là bí mật tối cao đó! Anh bảy, anh nhớ chú ý an toàn… Đặc công thời hòa bình sẽ nguy hiểm hơn nhỉ?”

Tô Vân Triều ừ một tiếng, cười tươi như anh trai hàng xóm: “Ngọc Nhi vẫn còn nhớ anh bảy làm công việc gì à?”

Tô Cẩm Ngọc lẩm bẩm: “Đương nhiên rồi!”

Tô Vân Triều tiến lên, ôm Tô Cẩm Ngọc thật chặt: “Anh cảm giác em béo hơn một chút rồi.”

Tô Cẩm Ngọc tự hào giơ cánh tay lên: “Đúng không? Sau khi chết, em đã làm việc rất chăm chỉ để lấy lại vóc dáng đấy.”

Tô Cẩn Mặc không nhịn được bật cười.

Bữa khuya trước khi đi ngủ gồm có thịt viên kho cay, đùi cừu nướng thì là và cánh gà không xương sốt tiêu.

Túc Bảo ăn hăng say đến mức toát hết mồ hôi, miệng cứ hít hà không ngừng, vừa ăn vừa uống nước.

Mộc Quy Phàm vẫn luôn như người vô hình từ nãy đến giờ thấy vậy không nhịn được nói: “Ăn cay không được thì đừng ăn nữa con.”

Vốn dĩ anh không định làm phiền người một nhà họ Tô đoàn tụ, sự tồn tại của anh khá dư thừa trong tình huống này.

Ai ngờ Túc Bảo cứ nằng nặc kéo anh ra khỏi phòng.

Túc Bảo nốc gần nửa bình nước mới dừng lại, khó hiểu hỏi: “Vì sao cay cắn người nhưng càng ăn lại càng nghiện nhỉ?”

Mọi người phì cười, sau này lại thêm một nhóc tham ăn rồi.

Mộc Quy Phàm nhúng cánh gà sốt tiêu qua nước mấy lần mới đưa cho bé: “Bởi vì cay là một loại xúc giác chứ không phải vị giác, rất dễ gây nghiện, trẻ con không nên ăn nhiều.”

Túc Bảo gặm cánh gà, lại hỏi: “Vì sao ạ, vì sao trẻ con không được ăn nhiều?”

Bà cụ Tô buồn cười nói: “Con chưa từng ăn cay, bỗng chốc ăn nhiều quá sẽ đau bụng đấy.”

Tô Nhạc Phi hì hục gặm cánh gà, bổ sung: “Không chỉ đau bụng, ngày mai lúc con giải quyết nỗi buồn, mông nhỏ cũng đau luôn á!”

Túc Bảo sợ ngây người.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK