Mục lục
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Kỷ Trường ở một bên nói: “Di Hồn Thuật có chút khó, so với Khai Thiên Nhãn không cùng đẳng cấp…… Cặp sách nhỏ con thử xem, không được cũng không miễn cưỡng.”

Túc Bảo gật đầu.

Kỷ Trường lẩm bẩm, sau đó chỉ vào nữ quỷ, quát khẽ một tiếng: “Đi!”

Nữ quỷ vèo một tiếng, bám vào túi nilon.

“……”

Kỷ Trường hỏi Túc Bảo: “Có thể nhớ không?”

Túc Bảo nghiêng đầu, trên khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó.



Bé vươn bàn tay nhỏ bé ra, nắm lấy tay.

Rất nhiều chữ, tổng cộng một trăm chữ, sư phụ còn đọc rất nhanh.

Kỷ Trường nhìn bộ dạng nhỏ nhắn của cô không nhịn được nhếch môi: “Không nhớ được thì thôi…”

Chữ ‘thôi’ còn chưa nói ra khỏi miệng, đã thấy nữ quỷ vèo một tiếng từ trong túi nilon bay ra.

Túc Bảo vẻ mặt mờ mịt: “Dì? Sao lại bay ra?”

Kỷ Trường: “……”

Túc Bảo hai mắt sáng ngời, bé đã hiểu ra,vừa rồi là do bé đọc ngược câu thần chú.

“Túc Bảo xin lỗi, là do Túc Bảo đọc ngược.”

Túc Bảo nhanh chóng thì thầm, nữ quỷ lộp bộp di hồn lên khăn giấy trong túi nilon.

Nữ quỷ: “……”

Cảm giác mặt mình dán vào đống phân vẹt kia!

Kỷ Trường đứng bên cạnh mặt mày hớn hở.

“Đậu má, cái cặp sách nhỏ này, không chỉ đọc thuộc còn thành công trong một lần.”

Hơn nữa đọc ngược cũng thành công nốt.

Kỷ Trường không khỏi rơi vào hoài nghi…

Xe dừng lại, Tô Tử Lâm nói: “Đến rồi, chúng ta xuống xe đi!”

Anh ôm Túc Bảo xuống xe, trong tay Túc Bảo còn xách túi nilon.

Một trận gió bỗng nhiên thổi tới, túi nilon trong tay Túc Bảo hô một tiếng liền bay ra ngoài……

Nhìn Túc Bảo giống như muốn bắt lấy túi, Tô Tử Lâm nói: “Không sao, trong công trường có người dọn vệ sinh.”

Túc Bảo vô tội nhéo nhéo ngón tay.

Không phải! Vốn dĩ bé muốn lấy tờ khăn giấy dính mùi hôi thối kia ra ném đi……

Tô Nhạc Phi dừng xe xong, rầm một tiếng đóng cửa xe, vội vã vươn tay: “Đến đây, Túc Bảo, cậu năm ôn con nhé!”

Tô Tử Lâm mím môi, nhấc chân bước đi, đờ đẫn nói: “Một người thô lỗ như cậu ôm được Túc Bảo sao?”

Tô Nhạc Phi tức giận: “Anh xem thường ai đấy, anh tưởng có hai đứa con thì được xem thường người khác à?”

Tô Tử Lâm không để ý tới anh, ôm Túc Bảo lên lầu vào văn phòng.

Dọc theo đường đi người trong công ty đều kinh ngạc: “Thầy Tô, đây là con gái thầy?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK