Mục lục
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tuy đôi lúc áo bông nhỏ hay để lộ chuyện ( Tỷ như lỡ miệng nói cho bà cụ Tô biết anh dạy bé mắng người kém cỏi là Chân Cơ hái rau, sau đó anh bị bà cụ Tô đánh cho một trận), nhưng không ai có thể ấm áp bằng áo bông nhỏ của anh.

Túc Bảo bỗng sực nhớ ra gì đó, quay đầu hỏi: “Đúng rồi, sư phụ, hôm qua người nói chị Tiểu Bát không phải là con người à?”

Khóe miệng Kỷ Trường khẽ giật: “Ý của ta là, cô bé đó không phải người thường….”

Túc Bảo học theo Hân Hân, xua tay nói: “Không sao, đều cùng một ý mà!”

Kỷ Trường: “…”

Kỷ Trường ngồi xếp bằng lơ lửng trên không trung nói: “Cố Thịnh Tuyết cũng giống con… Cô bé cũng đầu thai để lịch kiếp.”

Túc Bảo không tin.

Bé vẫn chưa hiểu lịch kiếp nghĩa là gì, tại sao chị Tiểu Bát cũng thế?

Kỷ Trường xoa xoa mái tóc mềm mại của bé, hắn nói: “Nhưng thân phận của cô bé và con không giống nhau, cô bé là Mạnh Bà đời kế tiếp.”

“Chẳng phải mẹ của con bảo là uống canh Mạnh Bà giống như uống nước sôi đó à?”

Còn nói rằng người ta cần phải tăng năng lực nghiệp vụ lên nữa kìa.

Mạnh Bà quả thật đã cố gắng rồi nhưng thỉnh thoảng vẫn sẽ không chịu nổi những con quỷ miễn dịch với canh Mạnh Bà như Tô Cẩm Ngọc.

Ai cũng nói canh Mạnh Bà trộn lẫn nước, Mạnh Bà tức phát ngã, cuối cùng sau ngàn lần chọn lựa mới chọn ra được một người thừa kế chức Mạnh Bà.

Túc Bảo bừng tỉnh: “Vây nên chị Tiểu Bát phải đầu thai đi tìm canh Mạnh Bà ư?”

Kỷ Trường gật đầu: “Cũng có thể nói là như vậy.”

Lần nào nghe Túc Bảo gọi Cố Thịnh Tuyết là “chị Tiểu Bát”, Kỷ Trường cũng cảm thấy như trò đùa.

Trước đây khi Túc Bảo là Diêm Vương, Cố Thịnh Tuyết vẫn là người được Mạnh Bà đề cử, hai người thường xảy ra xích mích.

Mỗi lần Túc Bảo nhìn thấy Cố Thịnh Tuyết, bé đều chống nạnh nói Cố Thịnh Tuyết không bỏ ra nổi giọt lệ cuối cùng, nói cô bé không nên tên là Cố Thịnh Tuyết mà phải gọi là Cố Tiểu Bát mới đúng, để lúc nào cũng nhắc nhở bản thân tỉnh táo…

Túc Bảo không biết đã từng có những chuyện như vậy xảy ra, bé chớp mắt vài cái, nghi ngờ hỏi: “Sư phụ, lấy được giọt lệ thứ tám khó như vậy ư?”

Kỷ Trường than thở: “Rất khó.”

Cố Thịnh Tuyết đã luân hồi được ba kiếp nhưng kiếp nào vẫn không thu thập đủ tám giọt lệ.

“Vì giọt lệ cuối cùng là giọt lệ đau lòng của Mạnh Bà, nhưng Mạnh Bà trời sinh không biết khóc.”

Túc Bảo nhớ tới lời Cố Thịnh Tuyết nói, bé vội vàng hỏi: “Thật sự không biết khóc ư? Chị Thất Thất nói lúc ra đời chị Tiểu Bát cũng không khóc.”

Tô Tử Du đứng bên cạnh lập tức cãi lại: “Không thể nào, mỗi đứa trẻ chào đời đều phải khóc, khóc là bởi vì không khí bị hút vào làm dây thanh quản rung. Nếu không khóc chắc chắn là bị nghẹt thở hoặc sức khỏe không tốt.”

Kỷ Trường gật đầu nói: “Cố Thất Thất nói không khóc nên hẳn là cô bé đã khóc khan, do đó không có nước mắt.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK