Mục lục
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Vạn Bát Thực nói: “Vạn trong ngàn vạn, Bát trong một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám, Thật trong thật sự!”

Mặt bà cụ Tô đen kịt, quả thực rất ‘thật’!

Túc Bảo cảm thấy choáng váng, hỏi: “Sao lại gọi là tám mươi…”

Vạn Bát Thực: “Báo cáo tiểu tiểu thư! Bát Thực chỉ sự trung thực, xác thực, kết thực, tráp thực, đạp thực, xuân hoa thu thực (tay làm hàm nhai)!”

Tô Tử Du sửng sốt: “Xuân hoa thu thực ư?”

Cái gì loạn hết cả lên thế?

Vạn Bát Thực: “Thực ra ba tôi không còn giải thích thêm được nguồn gốc cái tên nên cái gì thực cũng lôi hết ra rồi.”

Tô Tử Du trợn mắt há hốc mồm: “Có thể gọi là Vạn Lục Thực mà!”

Vạn Bát Thực: “Ba tôi nói, bát nghe hay hơn! Bát Bát Bát cả đường phát!”

Mọi người: “…”

Tiểu Ngũ thò đầu nhỏ vào tham gia trò vui, nghe xong lập tức trả lời: “Lục Lục Lục! Đi đường thuận lợi nhé! Bát Bát Bát cả đường phát! Bốn mùa may mắn và bình an, một năm phước lành sẽ không bao giờ rời xa chúng ta. Chúc mọi người năm mới vui vẻ!”

“Chúc phát tài! Đưa bao lì xì đỏ cho tôi!”

Mọi người: “…”

Sau khi Tiểu Ngũ chúc tết sớm xong, không ai nói gì hết.

Tiểu Ngũ nghiêng đầu bắt chước nói: “Chúc phát tài~Chúc phát tài”.

Túc Bảo “Điều tốt đẹp hãy đến, điều xấu hãy rời xa.”

Tiểu Ngũ và Túc Bảo cùng hát: “Ô ô, không ai chê trách các lễ nghi~~”

Khóe miệng bà cụ Tô co giật.

Tô Dĩnh Nhạc bị dán miếng da tới hai lần, mấy ngày nay anh luôn cố gắng hạn chế ra ngoài. Lúc này, vừa xuống lầu đã nghe thấy Túc Bảo và Tiểu Ngũ hát, anh lập tức lấy ra hai bao lì xì màu đỏ.

Một cho Túc Bảo.

Một cho Tiểu Ngũ.

Túc Bảo và Tiểu Ngũ vui như mở cờ trong bụng!

Túc Bảo nhận lấy bao lì xì đỏ, nói: “Cảm ơn cậu ba!”

Tiểu Ngũ đặt bao lì xì đỏ vào tay Túc Bảo, vui vẻ nói: “Cảm ơn cậu ba!”

Mọi người: “?”

Không phải chứ, còn bốn tháng nữa mới đến Tết Nguyên đán, sao Tô Dĩnh Nhạc lại mang theo bao lì xì bên mình?

Cậu ba mặt không đổi sắc, khẽ mỉm cười: “Tết năm ngoái không mừng tuổi được cho bé nào nên hôm nay tình cờ tìm thấy nó trong túi quần thôi.”

Không ai biết, Tô Dĩnh Nhạc đã lặng lẽ tìm kiếm trên mạng cách tránh tà trong cuộc sống hàng ngày, cư dân mạng cho rằng nhất định phải mang theo một bao lì xì đỏ bên mình, không cần quá to, chỉ cần một phong bì nhỏ màu đỏ là được.

Tô Dĩnh Nhạc … tin vào điều đó.

Nhưng mọi người đều không tin, ai lại tình cờ sờ được hai bao lì xì trong túi cơ chứ, bây giờ Tô Dĩnh Nhạc đang mặc quần mùa hè thay vì quần mùa đông dịp tết năm ngoái.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK