Mục lục
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tân Tử Manh thở dài, đứng dậy nói: “Thím hai với Đồng Đồng ngồi đi, đừng cãi nhau nữa….”

Bác gái nắm tay thằng nhóc hư quay đầu lại nói: “Không ngồi, ai mà thèm ngồi ở đây, xui xẻo…”

Tô Nhất Trần ngồi xuống, vắt chéo hai chân, một tay cầm bắp rang bơ, một tay vươn ra khoác lên ghế dựa, trong lúc vô hình bảo vệ mấy đứa bé trong ngực mình.

“Không ngồi thì cút.” Anh lạnh lùng nói: “Để cho tôi gặp bà một lần nữa thì bà đừng hòng lại đến công viên trò chơi này.”

Người này ngang ngược không nói đạo lý.

Bác gái: “…”



Bà ta hừ một tiếng, tức giận dẫn thằng nhóc hư đi, trong miệng còn lầu bầu: “Hứ! Nhà dột từ nóc! Càng có tiền càng không có tố chất… Người ở thành phố lớn này đấy, tốt ghê gớm…”

Tân Tử Manh vội vàng xin lỗi với Tô Nhất Trần, sau khi bất đắc dĩ thu dọn tình hình rối rắm mới đuổi theo, vừa đi vừa nói: “Được rồi, thím hai bớt nói chút đi.”

Bác gái: “Hừ.”

Thằng nhóc hư: “Con muốn uống nước trái cây! Con muốn uống nước trái cây!”

Tân Tử Manh: “Chờ một chút.”

Thằng nhóc hư: “Con muốn ngay bây giờ! Ngay bây giờ! Lập tức!”

“…”

Túc Bảo nhìn Tân Tử Manh chấp nhận số phận đi xếp hàng mua nước trái cây, bỗng nhiên thở dài “Haiz… Nghiệp chướng!”

Sư phụ nói ác quỷ này gọi là quỷ nhu nhược.

Không biết là sau khi bé bắt con quỷ sau lưng cô Tân Tử Manh đi thì cô ấy có dũng cảm giống như siêu nhân không nhỉ, liệu khi không thích có từ chối thẳng thừng luôn không?

Tô Nhất Trần nhìn hàng lông mày nhíu chặt trên khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại đáng yêu và dáng vẻ trầm tư hệt người lớn của Túc Bảo, không khỏi buồn cười.

“Ăn đi, bắp rang này.” Dừng một chút, anh nhấn mạnh: “Trở về không được nói với bà ngoại đấy.”

Bắp rang ngọt, nhất là hàng mua ở bên ngoài, bà cụ Tô luôn quan niệm rằng bên trong có bỏ thêm dầu, màu thực phẩm và chất kích thích…

Đồ làm ở nhà tốt cho sức khỏe nhưng thực phẩm ở ngoài có ngon đến mấy cũng đều là rác – đây chính là logic của bà ngoại.

Túc Bảo nhận bắp rang bơ đưa tới trước mặt mấy anh chị, bé vốc một vốc há to miệng bỏ vào, vừa ăn vừa nói: “Dạ vâng dạ vâng, không nói ạ!”

Tô Tử Chiến nhìn thoáng qua xô bắp rang bơ kia, nhàn nhạt nói: “Ba, ba đang dạy hư trẻ con đó.”

Tô Nhất Trần: “Con ngậm miệng.”

Không thì thế nào, để lúc về người bị mắng là anh à?

Túc Bảo nghiêm túc nói: “Anh ơi anh yên tâm đi, Túc Bảo sẽ không bị hư đâu!”

Tô Tử Chiến: “…”

Mấy đứa bé ăn bắp rang bơ, uống nước trái cây xong đã là bốn năm giờ chiều rồi.

Tô Nhất Trần nhìn đồng hồ nói: “Cần phải về rồi.”

Túc Bảo giơ tay: “Cậu cả, con muốn đi nhà vệ sinh ạ.”

Hân Hân lập tức nói: “Con cũng đi!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK