Mục lục
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tô Dĩnh Nhạc hiếu học hỏi: “Thế sau khi người chết đầu thai thì còn tìm lại được người đó nữa không?”

Túc Bảo bưng ly, hút một ngụm nước trái cây, sau đó lắc đầu như một bà cụ non: “Chàng trai trẻ à… cậu nghĩ dễ quá rồi! Su phụ bảo trên đời này có nhiều người lắm, tìm không nổi đâu.”

Tô Dĩnh Nhạc khó tránh khỏi cảm thấy hơi mất mát. Anh ngồi ngẩn ngơ trên ghế, biểu cảm trông có vẻ không ổn lắm.

Bây giờ Túc Bảo giỏi lắm rồi đó nha, đã học được cách giữ bình tĩnh rồi đó. Bé bưng ly nước trái cây, uống hết, rồi nhẹ nhàng đặt ly xuống bàn…

Không khí trong phòng tĩnh lặng như tờ…

Tiểu Ngũ ngẩng đầu, khó hiểu nhìn Túc Bảo…

Đúng lúc này, Túc Bảo đột ngột vươn tay, tóm lấy cổ Tô Dĩnh Nhạc, cất giọng non nớt quát khẽ: “Bắt được mi rồi!”

Tiểu Ngũ bị hành động này của bé dọa sợ nảy mình, vội đập cánh bay lên, tránh sang một bên.

“Kéc! Hù chết ông đây! Hù chết ông đây rồi!” Tiểu Ngũ vẫn chưa hoàn hồn, sợ hãi nói.

Tô Dĩnh Nhạc như ngừng thở, ngạc nhiên hỏi: “Túc Bảo à, sao thế?”

Có vẻ lúc này anh đã thất thần, nhưng sao tự nhiên Túc Bảo lại tóm cổ anh thế này?

Túc Bảo nắm lấy cổ Tô Dĩnh Nhạc, sau đó cử động tay còn lại, tựa như muốn bắt lấy thứ gì, rồi dùng sức kéo mạnh ra ngoài.

Bé còn không quên an ủi anh: “Cậu ba cứ yên tâm, không đau chút nào đâu ạ, nhanh lắm!”

Cậu ba: “???”

Đừng nói với anh là… lại có quỷ xuất hiện nữa đấy nhé?

Anh… anh… anh bị quỷ ám hả?

Đương lúc nghỉ ngợi, sau cổ bỗng truyền tới cảm giác đau nhói, hô hấp của anh như ngừng lại, đau tới độ cảnh vật trước mắt như biến thành màu đen.

Hay quá, vầy mà con bảo không đau á hả? . Truyện Điền Văn

Tô Dĩnh Nhạc có cảm giác linh hồn của mình sắp bị lôi ra ngoài luôn rồi. Anh bấu chặt tay vào cạnh bàn, mu bàn tay nổi đầy gân xanh…

Một tay Túc Bảo đè lại cổ cậu ba, tay kia như đang kéo thứ gì đó ra ngoài. Lúc Mộc Quy Phàm bước vào cửa, đập vào mắt là cảnh… “da” gáy của Tô Dĩnh Nhạc đang bị bé xé xuống, còn là xé một đống!

Giống hệt như đang lột da vậy!

Con ngươi đạo sĩ Mộc co lại, nếu không phải người có tâm trí kiên cường thì hẳn đã bị khung cảnh khủng bố này hù chết khiếp rồi.

Anh vội vàng đóng cửa lại, đề phòng bà cụ bất cẩn nhìn thấy, rồi nhanh chóng tiến lại gần Túc Bảo, không chút do dự mà giúp bé giữ chặt Tô Dĩnh Nhạc.

“Nhóc con giỏi lắm, tới nhà ma có một chuyến thôi đã vác được quỷ về rồi hả?” Mộc Quy Phàm nhỏ giọng hỏi.

Tay của Túc Bảo vốn ngắn, kéo cả nửa ngày mà tấm “da” kia chỉ ngày càng dài ra thôi chứ không thể nào lôi hết ra được.

Thấy ba đã tới, bé như gặp được vị cứu tinh, vội hô lớn: “Ba ơi… ba… ba mau đạp cậu ba đi!”

Mộc Quy Phàm đáp: “Không thành vấn đề.”

Sau đó nhấc chân đạp một phát vào lưng Tô Dĩnh Nhạc.

Tô Dĩnh Nhạc: “…”

Nè, anh chỉ không cử động được thôi, chứ vẫn còn tỉnh táo kia mà!

Đạp mạnh như vậy có phải hơi quá đáng rồi không hả?!

Mộc Quy Phàm đạp Tô Dĩnh Nhạc, Túc Bảo kéo “da”, có điều tấm da này giống như kẹo kéo vậy, càng kéo càng dài, càng kéo càng dài…

Cuối cùng, một tiếng “phựt” vang lên, tấm da kia tách ra khỏi người Tô Dĩnh Nhạc, sau đó bắn ngược về phía Túc Bảo như sợi chun!

Mộc Quy Phàm thấy hơi hoảng, nhưng Túc Bảo lại vô cùng bình tĩnh giơ bàn tay nhỏ bé lên, tát cho nó một cái dính tường.

“…”

Vì căng thẳng quá nên anh đã bất cẩn dồn hơi nhiều sức xuống chân.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK