Mục lục
TA THU CÁC ĐẠI LÃO TUỔI NHỎ LÀM ĐỒ ĐỆ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ngày hôm sau, bởi vì Tinh Thần Cung phải rời đi trong ngày nên sáng sớm, người của Thiên La sơn trang và Tinh Thần Cung đã cùng nhau ăn bữa cơm.

Bữa ăn đều theo phép lịch sự cũng như một lời cảm ơn.

Sau khi ăn xong, người của Tinh Thần Cung đưa vài viên đan dược đã được chuẩn bị sẵn cho hai phu thê Thẩm Hồng.

Bởi vì bọn họ là võ lâm môn phái, thường xuyên phải múa đao luyện kiếm nên Thẩm Hoài An đã để lại rất nhiều dược liệu dùng để cầm máu.

Ngoài ra, họ còn chuẩn bị đơn thuốc cho Thẩm Thiên Dật, Cốc Thu Vũ đã điều chế và để rất nhiều linh dược.

Mà người của Tinh Thần Cung cũng cất tất cả những thứ Thiên La sơn trang biếu tặng như các loại thực phẩm, y phục và đặc sản vào túi Càn Khôn.

Sau khi thu dọn mọi thứ xong xuôi, hai phu thê trang chủ dẫn theo Thẩm Thiên Dật, theo sau là những đồ đệ của sơn trang, một đoàn người tiễn người của Tinh Thần Cung đến tận cổng.

Sau khi ra khỏi cổng lớn của Thiên La sơn trang, bảy người của Tinh Thần Cung quay người lại.

“Thẩm trang chủ, Thẩm phu nhân, tiễn đến đây thôi.” Ngu Sở nói, “Chúng ta hẹn ngày gặp lại.”

Phu thê trang chủ cười gật đầu.

Bên này, Thẩm Hoài An hơi cúi người xuống, vươn tay sờ vào đầu Thẩm Thiên Dật, người nãy giờ vẫn luôn kéo vạt áo phía trước của cậu.

“Sau này đệ phải ngoan ngoãn uống thuốc, luyện tập nhiều hơn, sớm ngày khỏe mạnh lên, có biết không?” Thẩm Hoài An nhẹ nhàng dặn dò.

Thẩm Thiên Dật mím môi và gật đầu lia lịa.

“Đại ca.” Cậu thiếu niên khóe mắt hơi ướt, ngẩng đầu lên nhìn Thẩm Hoài An, nghiêm túc nói: “Đệ sẽ cố gắng trở thành một người giống như huynh vậy, ra sức bảo vệ sơn trang!”

Nghe vậy, Thẩm Hoài An ngồi thấp xuống.

“Tiểu đệ, không cần phải trở thành một người như huynh.” Thẩm Hoài An vươn ngón tay ra nhẹ nhàng lau đi nước mắt của Thẩm Thiên Dật. Thẩm Hoài An nhìn chằm chằm vào cậu nhóc, nhẹ giọng nói: “Nhưng huynh biết là, đệ sẽ trở thành một Thẩm Thiên Dật tốt nhất.”

Thẩm Thiên Dật sững người.

Thẩm Hoài An mỉm cười, cậu đứng dậy, đưa tay vuốt tóc Thẩm Thiên Dật, sau đó đi về phía những người khác của Tinh Thần Cung.

Sau cuộc chia ly, dưới ánh mắt của mọi người trong Thiên La sơn trang, sư đồ của Tinh Thần Cung cưỡi pháp bảo, rời khỏi Thiên La sơn trang.

Dáng người thoắt ẩn thoắt hiện qua những áng mây trên trời, rừng núi dưới mặt đất như mặt biển khẽ khàng lướt qua.

Trong khoang thuyền, Thẩm Hoài An lẳng lặng ngồi một bên, bầu không khí có chút ảm đạm.

Bên cạnh cậu, Cốc Thu Vũ đang nhìn Thẩm Hoài An, nàng nhẹ nhàng vươn tay về phía cậu thì đã bị Thẩm Hoài An bắt lấy ngay lập tức.

Các sư huynh, sư đệ khác giả vờ như không nhìn thấy gì, chỉ có Hà Sơ Lạc là trừng mắt thò người qua, sáp đến gần kéo Cốc Thu Vũ lại. Cốc Thu Vũ cười cười, cũng vươn tay ra ôm lấy eo của Hà Sơ Lạc.

Tính tình Thẩm Hoài An vốn rất hoạt bát, nếu đã rời đi, cậu cũng không muốn mình luôn rầu rĩ khiến cho tâm trạng của mọi người cũng tệ theo.

Hơn nữa, Tinh Thần Cung tổng cộng có sáu đệ tử, cậu lại là Nhị sư huynh, làm thế nào mà có thể cứ sa sút như vậy mãi được?

Thẩm Hoài An buồn rầu một hồi thì nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng.

Cậu bắt chuyện trước làm sôi nổi bầu không khí, một lúc sau, các huynh đệ bắt đầu tán gẫu. Không khí dần tốt lên, cũng khôi phục lại trạng thái như lúc bọn họ đến.

Các đồ đệ đều ổn, nhưng Ngu Sở lại có lời khó nói.

Nhìn thấy pháp bảo sắp đến thành An, Ngu Sở biết chuyện này không thể không nói nữa rồi.

“Có một chuyện ta muốn nói.” Ngu Sở nói.

Các đệ tử vốn đang tán gẫu bỗng nhiên im lặng, ngẩng đầu nhìn Ngu Sở.

“Sư tôn, có chuyện gì vậy ạ?” Lý Thanh Thành hỏi.

Đối diện với ánh mắt của các đệ tử, Ngu Sở hắng giọng nói: “Trên đường trở về, ta muốn dẫn theo một người.”

“Dẫn một người cùng về?” Cốc Thu Vũ hoài nghi hỏi, “Sư tôn, người thu nhận thêm đồ đệ mới ư?”

Ngu Sở khẽ lắc đầu.

“Không phải đồ đệ. Các con có còn nhớ lời tiên đoán về sự sống lại của Ma thần ở Nhân giới chứ?” Ngu Sở nói, “Ta đã tìm ra người đó rồi.”

Khi đến gần thành An, Ngu Sở cho pháp khí dừng lại trong khu rừng ở ngoại thành, sau đó mới đi tìm Quân Lạc Trần.

Để tránh rắc rối, nàng trực tiếp dùng pháp lực đi đến trước một ngôi nhà ở thành An.

Vừa mở cửa bước vào, Ngu Sở đã nhìn thấy Quân Lạc Trần vẫn ngồi trên chiếc ghế quen thuộc đó, cũng với tư thế quen thuộc đó. Như thể cả một ngày nàng vừa rời khỏi kia, hắn không động đậy dù chỉ một chút vậy.

Định lực như vậy, quả nhiên không phải là người thường.

“Ta sẽ đưa ngươi trở về giới tu tiên.” Ngu Sở nói, “Chuyện ngươi đã hứa với ta, đều sẽ làm được, đúng không?”

Ánh mắt Quân Lạc Trần sáng lên ngay tức khắc.

“Ta có thể làm được.” Hắn lập tức nói, “Cái gì ta cũng nghe nàng cả.”

Ngu Sở gật đầu.

Đưa Quân Lạc Trần đến giới tu tiên quả thực là rất mạo hiểm.

Ngoại trừ các đồ đệ, Ngu Sở không hề nói với ai khác, bởi vì nàng biết rằng, ngay cả bằng hữu của mình là Vũ Hoằng Vĩ cũng sẽ không hiểu được quyết định của nàng.

Ngu Sở làm gì cũng đều dựa trên kinh nghiệm và trực giác. Loại trực giác này đã được rèn giũa qua nhiều khó khăn, thử thách, vô cùng quan trọng và chính xác.

Giống như khi Lục Ngôn Khanh vẫn là một cậu bé ăn xin, nhưng Ngu Sở chỉ nhìn một cái đã nhận ra tư chất của cậu không hề bình thường.

Bây giờ nàng nhìn thấy Quân Lạc Trần, mặc dù bởi vì thân phận của hắn mà sinh ra cảnh giác, nhưng dựa vào trực giác mà nói, Ngu Sở thực sự cho rằng Quân Lạc Trần khá đáng tin, cũng tin rằng bản tính của hắn không tồi.

Chỉ là thân phận của hắn thực sự quá dọa người rồi. Ngu Sở vẫn tin tưởng vào phán đoán của mình nên mới dám mạo hiểm đưa hắn vào giới tu tiên. Nhưng vì thân phận của hắn, Ngu Sở cũng không thể để các môn phái khác biết được.

Trước khi rời đi, nàng lại để cho Quân Lạc Trần thay y phục, đổi thành một bộ trường bào màu xanh trắng, khá giống phong cách của người tu tiên.

Nếu đã muốn đến lãnh địa của người tu tiên thì bề ngoài cũng nên “nhập gia tùy tục”.

Diện mạo của Quân Lạc Trần quả thực trông rất kinh người. Hắn vừa đổi y phục trắng vào là trông giống như một người tu tiên ngay, thậm chí còn có tiên khí hơn, ai mà biết hắn là người đến từ Ma giới chứ?

Khí chất của hắn rất hợp với y phục như vậy, cũng nhờ vào đôi mắt sâu hút kia cùng với ánh mắt có thần đó nữa.

Ánh mắt của Quân Lạc Trần mang một cảm giác tinh khiết và sạch sẽ. Đây cũng là điểm khác biệt lớn nhất giữa hắn và những nam nhân khác.

Trông thuận mắt hơn rất nhiều, Ngu Sở lại gia cố thêm chú thuật trên người hắn, Quân Lạc Trần cũng rất hợp tác. Sau khi xác nhận xong, Ngu Sở khẽ gật đầu.

“Đi thôi.”

Nàng đưa Quân Lạc Trần rời khỏi thành An, trở về khu rừng ở ngoại thành, nơi cất giấu pháp bảo phi thuyền.

Ngu Sở để cho Quân Lạc Trần đi trước, nàng đi ở phía sau.

Khi Quân Lạc Trần vừa bước lên thuyền, trên khoang thuyền bất động ngay tức khắc. Ngu Sở vốn vẫn còn cảm thấy kỳ quái bởi sự thận trọng của hắn. Kết quả là, phút chốc khi nàng vừa bước vào cũng thấy choáng váng.

Sáu đồ đệ của nàng đều đang nhìn Quân Lạc Trần với sự cảnh giác cao độ và thù địch, ánh mắt của họ sắc như dao, như thể có thể gây sát thương vậy.

Không tính đến Tiểu Hồ, thực lực của năm người còn lại bây giờ cũng xem như là ngang hàng với các cao thủ, sư phụ và trưởng đệ tử của các môn phái khác rồi. Trong lòng bọn họ đều là thù địch và cảnh giác, không khí trong khoang thuyền tựa hồ cũng lạnh lẽo đi vài phần.

Trước đây, Ngu Sở đã từng thăm dò Quân Lạc Trần, tình trạng thể chất hiện tại của hắn rất hỗn loạn. Trong cơ thể hắn tuy rằng có một nguồn sức mạnh cuồn cuộn ngất trời, nhưng lại giống như một mảnh đất hoang không có tổ chức, chỉ có sức mạnh chứ không có tu vi.

Nhưng cho dù là như vậy, Quân Lạc Trần vẫn lãnh đạm tiếp nhận ánh mắt của bọn họ, không hề khoan nhượng, khí thế cũng không thua kém một phân lượng nào.

Đôi mắt của Quân Lạc Trần bây giờ có hơi giống với những gì Ngu Sở đã thấy trước đây, như được triệu hồi vậy.

Ngu Sở quan sát trạng thái của hắn, sau đó mới bước vào khoang thuyền, đứng ngay chính giữa bọn họ, ngăn chặn những ánh mắt sắp bốc cháy đến nơi kia.

“Được rồi.” Nàng bất lực nói.

Các đồ đệ lúc này mới giận dữ quay người lại, hành vi của bọn họ đối với Quân Lạc Trần có chút ác cảm.

Ngu Sở nhìn Quân Lạc Trần, “Bên trong có một căn phòng, ngươi vào đó đi.”

Quân Lạc Trần thu ánh mắt lại, lặng lẽ đi qua các đệ tử đang nhìn hắn chằm chằm, sau đó mở cửa bước vào trong phòng.

Con thuyền bay bằng gió này trông thì giống như một chiếc thuyền nhỏ bình thường, nhưng thực tế thì không gian bên trong lại rộng hơn gấp mấy lần.

Ngoài nơi hắn vừa bước vào, trong khoang thuyền còn có một vài căn phòng khác. Chỉ là, người của Tinh Thần Cung luôn thích tụ tập cùng nhau, mấy căn phòng đó cũng chưa có ai dùng tới nên nàng để cho Quân Lạc Trần dùng.

Hắn vừa bước vào trong, những đệ tử khác mím môi nhìn Ngu Sở.

Lúc nàng rời đi, Lục Ngôn Khanh đã giải thích cho mọi người những chuyện từng xảy ra trước đó.

Ngu Sở nhìn bọn họ, tất cả đồ đệ đều vô cùng lo lắng nhìn nàng, ngay cả Lục Ngôn Khanh, người đã biết trước những chuyện này cũng thế.

“Sư tôn…” Thẩm Hoài An khẽ nói: “Chuyện này thực sự quá mạo hiểm rồi, con không tin tưởng hắn lắm.”

“Con tin ta là đủ rồi.” Ngu Sở an ủi cậu.

Các đệ tử cũng hiểu được, chuyện mà Ngu Sở đã quyết định thì dù có dùng cách nào cũng không thể thay đổi được.

Trôi qua một thời gian, con thuyền từ phương Bắc đã trở về đến phương Nam.

Ngu Sở thu pháp bảo lại trước, nàng để cho các đệ tử tự quay về, còn mình thì đưa Quân Lạc Trần đến động phủ bị bỏ hoang cách môn phái mười dặm.

Thực ra không chỉ có môn phái, Ngu Sở cũng không muốn Quân Lạc Trần biết mình đang ở đâu. Nếu không phải hắn đã gặp qua tất cả đệ tử của nàng, Ngu Sở cũng sẽ không dễ dàng để cho hắn nhìn thấy họ.

Không biết liệu Quân Lạc Trần có bị ảnh hưởng bởi sự thù địch của các đồ đệ hay không, hay liệu hắn còn cảm nhận được sự cảnh giác của Ngu Sở suốt dọc đường, mà hắn vẫn luôn im lặng không nói năng gì.

Hai người đã đến động phủ bị bỏ hoang mà Lý Thanh Thành tình cờ dùng gậy tìm rồng tìm được, nhìn bên ngoài cũng không thấy có dấu vết gì.

Nơi đây được bao phủ bởi cỏ dại và bụi cây, trông giống như là một hang động tự nhiên dành cho các loài động vật lớn. Nếu không đặc biệt tìm kiếm thì cũng sẽ không có ai chú ý đến nó.

Động phủ này hoang vắng không một bóng người, lại có vẻ khá nhỏ bé.

Hai người đi xuyên qua cửa động vừa hẹp vừa sâu và một đoạn đường ngoằn ngoèo, phía trước mắt đột nhiên trở nên sáng sủa.

Con đường nhỏ xuyên qua động dẫn đến một nơi rất rộng rãi trong núi. Phía trong gần như hoàn toàn trống trải, dây leo và cây cối xanh tươi trải dọc trên đỉnh hang, nước từ khe suối chảy ra băng ngang qua hang động. Bên trong có một cây cầu gỗ nhỏ bắc qua mặt nước.

Mặt trời từ trên đỉnh dần dần buông xuống, trong hang còn có một ngôi nhà tranh và một cái sân nhỏ.

Chỗ này rất giống với những miêu tả trong các tiểu thuyết, khi mà nhân vật chính tình cờ rơi xuống vách đá, gặp phải một ông cụ đang ẩn cư giúp đỡ vậy.

Ngu Sở vươn tay, bắt đầu bố trí kết giới. Mặc dù trong lòng nàng đối với Quân Lạc Trần đã thay đổi không ít, nhưng bàn tay vẫn vô cùng thành thục bố trí thêm trận pháp, tốn hết một khoảng thời gian.

Bận rộn xong, lúc này nàng mới chú ý đến Quân Lạc Trần. Nàng thấy Quân Lạc Trần đang ngồi trên phiến đá trong hang, đôi mắt vô hồn, không biết là đang nghĩ gì.

Lúc đối đầu với bọn đệ tử trông hắn vẫn có chút gì đó rất quỷ dị, dáng vẻ cũng rất lợi hại, nhưng hắn lại không biết làm thế nào để tiếp xúc với nàng lúc riêng tư thế này, cả người hắn trở nên ủ rũ.

Rõ ràng hắn có xuất thân quá kinh người, nhưng lại luôn mang trong mình cảm giác ngây thơ khó hiểu. Sự tương phản hoàn toàn khác biệt giữa bên trong và bên ngoài này khiến cho Ngu Sở cảm thấy có chút do dự sau khi đề phòng hắn như vậy.

Ngu Sở bước tới, nàng không khỏi chậm rãi hỏi: “Nhà đã chuẩn bị xong rồi, có muốn đi xem một chút không?”

Quân Lạc Trần nhẹ nhàng gật đầu, hắn đi theo Ngu Sở băng qua cây cầu gỗ nhỏ, bước đến trước sân.

So với những ngôi nhà bình thường, căn nhà tranh này có chút đơn giản. Chỉ có một chiếc giường trống cùng một bộ bàn ghế gỗ, ngoài ra không có gì khác.

Ngu Sở lấy từ trong không gian ra tất cả những vật dụng cần thiết hàng ngày. Nàng xoay người thì thấy Quân Lạc Trần vẫn đang tựa vào cửa thất thần, trông không có tinh thần gì cả.

“Ngươi làm sao vậy?” Ngu Sở chau mày.

Quân Lạc Trần mím môi mỏng, mi mắt hơi hạ xuống.

“Nàng rất ghét ta, đúng không?” Quân Lạc Trần nói nhỏ, “Nàng không muốn nói cho ta biết tên của nàng, không muốn cho ta gặp người khác, cũng không muốn cho ta biết môn phái của nàng ở đâu. Điều này chứng tỏ ta không phải là một kẻ tu ma bình thường.”

Hắn nhướng mắt, nhẹ nhàng hỏi: “Ta là kẻ địch của nàng phải không?”

“Trước mắt mà nói thì không tính.” Ngu Sở đặt mấy thứ trong tay xuống, thẳng thừng nói: “Ta muốn biết một số thứ về ngươi. Thái độ cũng như lời nói của ngươi sẽ quyết định mối quan hệ giữa chúng ta trong tương lai.”

“Ta không thể nào là kẻ địch của nàng được.” Quân Lạc Trần chau mày, có chút buồn bực, hắn nhìn chằm chằm Ngu Sở, “Trong tiềm thức của ta luôn đề cao cảnh giác, xa lánh tất cả mọi người, kể cả đồ đệ của nàng cũng thế, duy chỉ có nàng là không hề như vậy. Từ lần đầu tiên ta gặp nàng, ta đã muốn ở bên cạnh nàng rồi.”

Ngu Sở cũng nhíu mày.

“Ngay cả khi ta giam giữ ngươi, hạ bùa chú với ngươi, theo dõi ngươi, ngươi vẫn muốn ở bên cạnh ta ư?” Nàng chất vấn.

Quân Lạc Trần nhìn nàng chằm chằm.

“Đúng vậy. Cho dù nàng muốn giết ta.” Hắn nói, “Ta cũng cam tâm tình nguyện.”

Ngu Sở rơi vào trầm mặc.

Thấy nàng đột nhiên không nói gì, Quân Lạc Trần lại khẽ nói: “Nàng đừng hiểu lầm, ta không có ý định gì khác. Chỉ là, trong đầu ta luôn có ý nghĩ đó, cũng không hiểu tại sao lại như thế nữa…”

“Xem ra trí nhớ của ngươi sắp khôi phục rồi.” Ngu Sở ngắt lời hắn.

Nàng nhìn chằm chằm vào Quân Lạc Trần, nói từng chữ, “Quân Lạc Trần, ta sẵn sàng tin tưởng ngươi, nhưng lòng tin của ta rất mong manh, chỉ cần ngươi che giấu hoặc lừa dối ta một lần thôi, ta thề là…”

“Ta thề, ta sẽ không để cho nàng thất vọng đâu.” Quân Lạc Trần nhướng mày, hắn kiên định nói, “Nàng có thể tin tưởng ta.”

Ngu Sở nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Quân Lạc Trần, tại khoảnh khắc hắn thốt ra những lời này, cả thế giới trước mắt nàng bỗng nhiên quay cuồng.

Nàng không thể không lùi lại một bước, đụng eo vào thành bàn. Ngu Sở lấy một tay che mặt, khi nàng cảm nhận được có người đang đến gần, trong tiềm thức, chân khí tuôn ra ngay tức khắc, xua đuổi mọi thứ xung quanh.

Đầu Ngu Sở đau vô cùng, nhưng lại có một khung cảnh mờ ảo khác đột nhiên phủ lên trước mắt nàng.

Là bóng dáng của một nam tử đứng trước mặt nàng, cách nàng rất gần.

Tóc nàng có cảm giác tựa như đang được người nọ khẽ vuốt ve.

“Sở Sở.” Nam tử kia nói thật dịu dàng, “Nàng vĩnh viễn có thể tin tưởng ta.”

Ngu Sở rên lên một tiếng, trên trán đổ đầy mồ hôi lạnh. Nàng vô thức giơ tay lên, dập tắt đi ảo giác trước mắt.

Đợi đến khi cơn đau đầu biến mất, trước mắt dần trở lại bình thường, nàng bàng hoàng nhìn thấy ngôi nhà tranh và cái sân trước nhà đều đã bị chân khí của nàng làm cho tung toé hết cả lên.

Quân Lạc Trần vẫn vững vàng đứng tại chỗ cách đó vài bước chân, nàng cúi đầu nhìn bàn tay của mình, có vô số khói đen vây quanh, dường như đang ngăn cản sự công kích của nàng, sau đó biến mất.

Quân Lạc Trần ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào Ngu Sở.

Hai người nhìn nhau, nhất thời không phản ứng lại kịp chuyện vừa xảy ra.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK