Mục lục
Chiến Thần Trấn Quốc
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Mẹ…

Diệp Quân Lâm mấp máy môi nói.

“Sau đó thì sao?”

“Mẹ cậu cứ như vậy quỳ gối trước cửa lớn nhà họ Diệp, mấy ngày đó trời không đẹp, không ngừng đổ mưa! Mẹ của cậu quỳ trong mưa ước chừng ba ngày ba đêm, ý chí dù kiên cường đến đâu thì thân thể cũng không thể chịu đựng được”

Nói đến đây, nước mắt Chí Đông Phương cũng ứa ra.

Dù sao cũng là con gái mình.

Sau lần đó, bà ấy mắc rất nhiều bệnh nan y khó trị, cả người dường như già đi mười tuổi. Chỉ

Một người phụ nữ đang mang thai đứng dưới cơn mưa, quỳ ở nơi đó ba ngày ba đêm.

Phải cần bao nhiêu ý chí mạnh mế? Thì mới có thể quỳ ở trong hoàn cảnh tồi tệ như vậy ba ngày ba đêm? Bởi vì bảo vệ sự an toàn cho con của mình sao? Điều này khiến cho người ta không thể nào tưởng tượng được.

Thật sự không thể tưởng tượng nổi! Người phụ nữ vốn yếu đuối, làm mẹ lại trỏ nên mạnh mẽ.

Người này cũng là một ngừoi mẹ.

Một người mẹ vô cùng bình thường.

Là một người mẹ trong hàng nghìn bà mẹ…

Là ba mẹ trên thế giới này.

Vì con cái của mình, trong giây phút gian nan đã trở thành thiên sứ.

Vì con cái mà che gió che mưa, trời sập cũng có thể chống đỡ được.

Không có thần linh từ trên trời giáng xuống, chỉ có người mẹ bình thường dũng cảm đứng ra.

Chí Đông Phương lau nước mắt, sau đó tiếp tục nói: “Sau này coi như nhà họ Diệp đã giữ lời hứa.

Tôi đồng ý thả cậu và mẹ của cậu ra, nhưng tôi có một điều kiện!”

“Hả? Điều kiện gì?”

Diệp Quân Lâm hỏi.

“Có thể sinh cậu ra, nhưng không thể được mẹ cậu nuôi.

Nhất định phải vứt cậu đi nơi khác, hon nữa mẹ cậu cũng không được để tâm đến nữa.”

“Suy nghĩ của rất đơn giản, đứa trẻ này nhất định không được có bất cứ quan hệ nào với nhà họ Diệp ở Hà Nội và phải giữ kín nguồn gốc của nó, không được có bất kỳ liên hệ nào.

Nó chính là một đứa trẻ mồ côi bị vứt bỏ ở nơi đâu đường xó chợ”

“Mẹ cậu vì để cậu sống nên chỉ có thể đồng ý, sau khi sinh cậu ra thì đã tùy ý vứt bỏ cậu ở nơi đầu đường xó chợ nào đó.

Chúng tôi không ngờ cậu lại ở Thiên Danh và được nhà họ Diệp nuôi dưỡng.

“Mẹ!”

Diệp Quân Lâm siết chặt tay thành hình nắm đấm.

Anh giãm mạnh đôi chân xuống.

Sàn nhà bằng gạch xanh dưới chân anh vỡ nát tan tành, giăng ra như mạng nhện.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK