Mục lục
Chiến Thần Trấn Quốc
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Quân Lâm không hề ngồi không đợi cháu nuôi, của cải của anh ấy cũng đủ để anh ấy sống một đời không cần lo nghĩ rồi!”

Lý Từ Nhiệm cãi.

“Của cải của nó? Liên quan gì tới nó? Bây giờ tập đoàn Minh Cường là của cháu, chẳng liên quan gì tới nó!”

“Đúng vậy, tập đoàn Minh Cường là của nhà họ Lý, liên quan gì tới họ Diệp chứ?”

Tất cả bọn họ không thèm nhìn Diệp Lâm Quân mà nhắm thẳng vào Lý Từ Nhiệm.

“Đúng là không thể nói được với mọi người mài”

Lý Từ Nhiệm trợn mắt nhìn mấy người đó, rồi đẩy Diệp Lâm Quân rời đi.

Trong lòng cô nguội lạnh!

Hoàn toàn lạnh lẽo!

Nhà họ Lý như thế.

Nhà họ Trịnh cũng như thế.

Ai ai cũng ích kỷ.

Chỉ suy nghĩ cho lợi ích của mình, thậm chí còn có thể không từ thủ đoạn để đạt được!

Nhìn hai người rời đi.

“Ông nội bà nội, cháu cảm thấy Lê Nguyên đang bị lạc lối rồi! Hai người nghĩ xem, một con vật nhỏ và một kẻ tàn phế, thiếu mất một quả thận thì làm được gì chứ? Con bé là chủ của tập đoàn Minh Cường đói” Trịnh Quân Nga nói.

“Chứ còn gì nữa, sớm muộn gì thì cũng sẽ bị phá hủy cho mà coil” Ba mẹ Trương Phúc Long nói.

“Nhưng phải làm sao bây giờ?”

Ngô Thị Lan lo lắng.

Trịnh Quốc Thắng cũng gật gật đầu như có điều suy nghĩ.

“Tôi cảm thấy, nếu đặt tập đoàn Minh Cường vào tay các ngài cũng khá ổn đấy!”

“Chúng ta không thể để cơ nghiệp lớn như thế bị phá hủy được!”

Trịnh Quân Nga đề nghị.

“Đúng, tôi cũng cảm thấy phải! Lê Nguyên khó có thể tự mình kiểm soát một doanh nghiệp lớn như vậy, nhất là bây giờ”

“Đúng vậy, thà răng ở trong tay của một dòng họ còn hơn là ở trong tay của một người.”

Người nhà họ Trịnh bắt đầu hướng sự chú ý lên công ty của Lý Từ Nhiệm.

Trước đó bọn họ đã có ý đồ, nhưng không dám.

Bởi vì trên Lý Từ Nhiệm có sự bảo bọc của ông cụ Lâm, bọn họ cũng không dám có ý xấu gì.

Bây giò thì khác.

“Ừm, mọi người đều muốn làm sao có thể thu được tập đoàn Minh Cường vào trong tay chúng ta?”

“Lê Nguyên cũng không cần đối phó, nghĩ cách gì đó để cô ta tự nguyện giao ra!”

Ngô Thị Lan và Trịnh Quốc Thắng liếc nhau.

Bọn họ đã bị chôn vùi một nửa, muốn phát triển nhà họ Trịnh.

Đây là sứ mệnh cũng như là mục tiêu của bọn họ.

Vì dòng họ bọn họ tự nguyện bỏ qua mọi thứ.

Cho nên tập đoàn Minh Cường là tình thế bắt buộc với họ.

“Ông bà, hai người thấy thế này có được không? Chúng ta thế này…”

Trịnh Quân Nga đến gần Ngô Thị Lan, nhỏ giọng nói bên tai hai người.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK