Mục lục
Chiến Thần Trấn Quốc
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đây là địa chỉ và thông tin của đại sư Thuật Pháp.

Ba mẹ em với ông ấy có chút giao hảo.

Đến lúc đó thầy lấy lá thư này ra, ông ấy có thể sẽ giúp đối Tất nhiên là không nhất định giúp!

Ông ta tính tình quái gỏ! Thầy, thầy thử xem xem!”

Song Tinh Tử đưa cho Diệp Lâm Quân lá thư và thông tin.

“Được, cảm ơn hai cậu! Tôi sẽ lập tức đến Đảo Kim Cương!”

Diệp Lâm Quân vội vã đến Đảo Kim Cương.

Ngay cả khi chỉ còn một tia hy vọng, Diệp Lâm Quân cũng phải thử.

Diệp Lâm Quân rời đi, nhưng ánh mắt hai người vẫn nhìn theo bóng lưng anh.

Đặc biệt là Ninh Y Nhiên và Phó Bình.

Phó Bình thở đài nói: “Này, thật ngưỡng mộ hai người họ.

Có thể trỏ thành học trò của anh ấy, ở bên cạnh lâu như vây lại còn được anh ấy hướng dẫn!”

Giọng điệu của Phó Bình đầy ghen tị.

Ninh Y Nhiên lắc đầu nói: “Không thể nói như vậy! Tuy rằng cậu ta là học trò của anh ấy, chúng ta không phải! Nhưng đổi một góc độ khác mà nói, nếu là học trò của anh ãy, thì những chuyện khác cũng không cần nghĩ đến làm gì!”

Khi Ninh Y Nhiên đề cập đến vấn đề khác này, khuôn mặt Phó Bình lập tức đỏ bừng.

Nếu như thật sự thành học trò của anh ấy, thì hai người nhất định sẽ không còn chút khả năng nào nữa.

Ngược lại, hiện tại cũng không sao, ít nhất cũng lưu lại một tia hy vọng.

*⁄“Y Nhiên, cô nói liệu chúng ta có thể..

„ Nói được nửa chừng, Phó Bình không dám nói tiếp.

“Tôi làm sao biết được, tôi cũng muốn vậy!”

Lúc này Diệp Lâm Quân đã lên phà đến Đảo Kim Cương, điều mà anh không biết vô hình đã để lại một dấu ấn không thể phai mờ trong trái tim của hai cô gái: Trong cabin, Diệp Lâm Quân đang xem thông tin của các bậc đại sư.

Để tránh bị phát hiện; Diệp Lâm Quân đã thay đổi ngoại hình của mình thành một diện mạo khác.

Đột nhiên có tiếng động lớn.

Một nhân viên gõ cửa và nói xin lỗi: “Chào anh, thật sự xi lỗi! Vừa rồi tàu chúng tôi đã có người bao toàn bộ. Vì vậy, rất mong anh xuống tàu và sử dụng phương thức di chuyển khác! Còn về số tiền anh vừa trả, anh yên tâm chúng tôi sẽ đền bù toàn bộ!”

“Hả? Bị bao toàn bộ?”

Diệp Lâm Quân hỏi.

“Vâng,thưa anh, phiền hãy.hợp tác!”

Phục vụ nói “Sao không nói sớm? Bây giờ mọi người đã lên tàu! Đến.giờ mới nói?”

Diệp Lâm Quân hỏi: “Anh à chúng tôi cũng không còn cách nào khác, đây là lệnh.của sếp.trên! Hơn:nữa.những người trên thuyền này đều là người chúng tôi không dám động đến! Anh có biết đó là ai không?

Đó là các công tử, tiểu thư những người có tiếng nói ở đảo Kim.Cương!”

“Lần này họ muốn baö nguyên tầu, chúng tôi cũng không còn cách nào?”

Người.phục vụ thở dài.

Đây là chiếc thuyền cuối’cùng đi đến Đảo Kim Cương trong ngày hôm nay, Diệp Lâm Quân rất muốn cứu người, sao có:thể bỏ cuộc.

“Được rồi, họ trả bao nhiêu? Tôi sẽ trả gấp đôi bao toàn bộ nơi.này!”’ Diệp Lâm Quân nói: “Ôi trời? Làm sao có thể như vậy được, thưa anh, tôi khuyên:anh mau.xuống thuyền!.Đừng tự tìm đến rắc rối!” Phục vụ nói.

Diệp Lâm Quân cười chế nhạo: “Giờ đây tôi đã ở trên tàu rồi; nghĩ cũng đừng nghĩ đến việc xuống tàu!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK