Mục lục
Chiến Thần Trấn Quốc
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ngược lại hành động này của Lý Từ Nhiệm đã khiêu khích đến sự oai phong của nhà họ Diệp.

Lý Từ Nhiệm không chút do dự gật đầu, nói: “Được! Tôi sẽ gánh chịu hậu quả!”

“Không được đâu con! Để mẹ! Mẹ sẽ gánh chịu hậu quả!”

“Mẹ là mẹ của nó, thất bại rồi, mẹ sẽ gánh chịu mọi hậu quả. Con vẫn còn trẻ, mẹ mới là người nên chết I”

Ngay lập tức Chí Oánh xông lên phía trước, nhìn Diệp Minh Thiên nói: “Ông hãy để tôi gánh chịu hậu quả, ông không cần phải làm khó Từ Nhiệm. “

“Được, hai người tự bàn bạc với nhau! Là ai cũng được nhưng nhất định phải có một người gánh chịu hậu quả!”

Nét mặt Diệp Minh Thiên nghiêm túc nói.

Chuyện này liên quan đến uy nghiêm của nhà họ Diệp. Nhất định phải có người chết!

Lý Từ Nhiệm vẫn muốn nói gì đó nhưng bị Chí Oánh ngăn lại: “Chăm sóc đứa bé thật tốt, chờ Quân Lâm, mẹ cũng tin rằng nhất định có một ngày nó sẽ xuất hiện “Mẹ, con..”

Lý Từ Nhiệm cũng rơi nước mắt.

“Tôi sẽ gánh chịu-hậu quả! Tôi tin rằng Quân Lâm sẽ xuất hiện! Diệp Minh Thiên, ông hãy chờ đấy!” Chí Oánh đi về phía Diệp Minh Thiên.

“Chí Oánh cuối cùng kết quả vẫn là như thế này! Tại sao lúc đầu còn cố gắng phản kháng làm gì!

Diệp Minh Thiên chế nhạo nói. Lúc đầu, khi Chí Qánh mang thai, bà đã quỳ trước cổng chính nhà họ Diệp.

Nếu biết trước sẽ có ngày hôm nay, lúc đầu bà đã không làm vậy. “Chết đi!

Diệp Minh Thiên không có một chút đồng cảm nào với bà, ánh mắt trở nên lạnh lùng. Xet! Một tỉa sáng hiện lên, một cao thủ của nhà họ Diệp đã ra tay. Răng rắc! Bụp! Nhưng đột nhiên thanh kiếm dài bị đứt, cao thủ của nhà họ Diệp cũng bị một sức mạnh nào đó đánh bay đi chỗ khác.

A? Ai dám giỏ trò trước mặt nhà họ Diệp?

Ngay lập tức Diệp Thần cảnh giác nói. “Là tôi!”

Cùng với giọng nói phát ra, một bóng người cũng xuất hiện từ xa, đeo một chiếc mặt nạ ma quỷ.

“Mày là ai..”

Diệp Minh Thiên cau mày hỏi. Dường như tất cả mọi người ở đây đều không nhận ra. Dù sao, người này cũng đã thất bại hoàn toàn dưới tay Diệp Quân Lâm, Lạc Việt đã cố ý che giấu thân phận của anh ta, bí mật điều anh ta về Kinh Thành. Vậy nên Diệp Minh Thiên cũng không biết anh ta. Nhưng Diệp Thần lại biết rất rõ. Anh ta biết rõ tất cả mọi thứ vê Chiến thần Côn Luân, anh ta quan tâm đấn cả kẻ thù và đối thủ của Chiến thần Côn Luân. Người thân cận nhất với Chiến thần Côn Luân là Chiến thần Tu La cũng không ngoại lệ. Anh ta vừa nhìn là có thể nhận ra đó là Chiến thân Tu La, Trần Hữu Đạo! “Đường đường là dòng họ lớn nhất Lạc Việt mà lại đi bắt nạt phụ nữ và trẻ em sao?”

Trần Hữu Đạo chế nhạo nói. Mặc dù anh có tính cách hung bạo tàn nhân nhưng không phải là người vô tình vô nghĩa. Lần này anh ra mặt, thứ nhất là do anh có trách nhiệm phải bảo vệ hai mẹ con Lý Từ Nhiệm.

Thứ hai là anh không thể chấp nhận được việc làm của nhà họ Diệp. “Nếu Diệp Quân Lâm đã cá cược với mấy người thì mấy người đi tìm Diệp Quân Lâm đi! Có thể tìm thấy anh ta cũng có thể xem là mấy người có bản lĩnh! Bắt nạt phụ nữ và trẻ con thì có bản lĩnh gì?”

“Hôm nay tôi sẽ bảo vệ cho hai mẹ con họ!”

Trân Hữu Đạo lạnh lùng nói. Diệp Minh Thiên sắp nổi giận thì Diệp Thần đã nhanh chóng tiết lộ thân phận của Trân Hữu Đạo. “Hả? Chính là cậu ta!

Nét mặt của Diệp Minh Thiên lập tức thay đổi.

“Đúng vậy, không sai được. Vị sát thần này trước đây vì chuyện gì đó nên mới bị điều đến Kinh Thành, không ngờ lần này có thể khiến anh ta ra mặt! Chúng ta không thể tuyên chiến với anh ta được, nếu anh ta mà phát điên lên sẽ không nể mặt bất kỳ ai đâu Diệp Thần run tẩy.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK