Mục lục
Chiến Thần Trấn Quốc
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ngay sau đó, Cố Hạn Vũ bắt đầu đếm ngược.

“Bal”

“Hai!”

“Một!”

Cố Hạn Vũ đếm xong ba tiếng, mấy người Diệp Quân Lâm vân không động đậy.

Điều này khiến bọn họ cực kỳ tức giận.

Cố Hạn Vũ vung tay lên, tức giận nói: “Tấn công, mang người ra đây!”

Ngay tại thời điểm nghìn cân treo sợi tóc, Kiều Nguyên Thu nhả miếng vải rách trong miệng ra, la lớn: “Thái Tử, đừng tấn công!”

“Hả?

Lần này tất cả mọi người đều sửng sốt.

Họ nhìn Kiều Nguyên Thu một cách lạ lùng.

Dường như Cố Hạn Vũ nghĩ ra điều gì đó, hắn lên tiếng: “Ù, đừng lại.

Ngay sau đó, hắn nhìn bọn người Diệp Quân Lâm nói: “Tao đổi ý rồi, tao sẽ không tấn công vào, tao muốn tụi mày đích thân đưa người rat Kiều Nguyên Thu gật đầu, quả nhiên Thái Tử đã đoán đúng ý của hắn ta.

Kiều Nguyên Thu quát to với bọn người Diệp Quân Lâm: “Tao muốn để tụi mày biết thế nào là bắt người thì đễ mà trả người thì khó! Ý của Kiều Nguyên Thu rất đơn giản.

Hắn ta không muốn Thái Tử tấn công vào để cứu hẳn ta.

Mà là muốn Diệp Quân Lâm bọn họ cam tâm tình nguyện đưa hắn ta ra.

Đảng Thái Tử bày ra trận địa lớn như vậy đến đón hắn ta.

Hắn ta chắc chắn người của Diệp Quân Lâm đã hoàn toàn sợ hãi rồi.

Họ sẽ vì sợ hãi mà đưa hắn ta ra một cách cung kính.

Như vậy thì trong lòng hắn ta sẽ cảm thấy thoải mái, đồng thời cũng lấy lại được thể điện cho Đảng Thái Tử.

“Ừ, tao muốn sáu người chúng mày quỳ gối khiêng người anh em của tao ra! Thời hạn là trước sáng sớm ngày mail “Nếu trước sáng sớm ngày mai, tao không thấy người, tao sẽ tàn sát chỗ này! Những người này tụi mày đều biết chứ? Tao sẽ giết sạch tất cả người ở đây! Cũng bao gồm tụi mày nữa!”

Cố Hạn Vũ đã đặt ra hạn chót.

Kiều Nguyên Thu cười lón: “Trái lại tao mong tụi mày không đưa tao ra! Để tao ở đây quỳ đủ ba ngày ba đêm mới phải cơi Như vậy tao mới có thể nhìn thấy tất cả người của khu phố này bị giết sạch!”

“Người anh em, chúng ta đứng ở cửa khu phố chờ đợi bọn họ đưa cậu ra! Cậu kiên trì kiên trì chút nữa đi!”

Cố Hạn Vũ dẫn người rời khỏi chỗ này, nhưng lại canh ở cửa khu phố.

“Thái Tử yên tâm, sức lực này của tôi còn có thể chịu đựng ba ngày ba đêm, tôi chỉ sợ họ đem tôi ra thôi! Nhưng vậy thì không còn gì vui nữa rồi! Tôi muốn thấy tất cả mọi người đều bị giết sạch hết!”

Kiều Nguyên Thu cười lớn như biến thái.

Tây Phương hỏi: “Tướng quân, phải làm sao đây?”

“Được, tôi đợi đến sáng mai, xem xem hắn ta giết sạch người ở đây như thế nào?”

Diệp Quân Lâm thật sự tức giận rồi.

Anh rất thích chú chó quân đội kia.

“Chôn nó đi!”

Diệp Quân Lâm ra lệnh.

Kiều Nguyên Thu nhìn Diệp Quân Lâm một cách phách lối và nói: “Đúng rồi, chính là như vậy! Đừng đưa tao ra, đợi đến sáng ngày mail”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK