Mục lục
Chiến Thần Trấn Quốc
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Cũng có nói, người khôn không tự chặn đường của mình, nhà họ Diệp không muốn thu nhận cậu, chủ yếu là đo thân phận của cậu quá thấp kém, đê tiện.

Và những thành tựu mà cậu làm ra chẳng là gì trong mắt họ.

Nhà họ Diệp thân phận cao quý, thể diện là trên hết, cũng sẽ không hạ thân phận chủ động tới đón cậu, còn cậu thì sao, chỉ cân cậu nói vài câu đễ nghe với ba của cậu, cậu còn không phải có thể lập tức quay lại nhà họ Diệp sao? Quỳ gối thì có gì sai? Đó cũng là người nhà của cậu! Không có gì phải xấu hổi ” Mọi người lần lượt buộc tội Diệp Quân Lâm.

Trong mắt hầu hết mọi người, quỳ xung dập đầu là chuyện quá đễ dàng, phải không? Mặt mũi ở cái thứ này, trong thời buổi này còn có giá trị sao? Trong điều kiện hiện nay, không ai coi trọng điều này hết, không phải sao? Nhưng tại sao trong mắt Diệp Quân Lâm, việc này lại trở nên khó như vậy? Thể diện thanh cao sao lại có sức nặng như vậy? Diệp Quân Lâm liếc nhìn mọi người và nói: “Thứ nhất, bọn họ không coi tôi là người nhà, tôi cũng không coi bọn họ là người nhà.

Thứ hai, tôi nghĩ rằng mặt mũi rất quan trọng.

Ít nhất là tôi, Diệp Quân Lâm, không thể đánh mất!”

“Cậu…

cậu quá cố chấp!” Mấy người Đoàn Văn Chấn bị Diệp Quân Lâm nói tới tức giận, lớn tiếng măng.

“Đời này, thành tựu của cậu cũng sẽ chỉ tới đây thôi! Tuyệt đối không thể tiến thêm một bước nào nữa!” Ngô Văn Lan hét lên.

“Mặt mũi cũng phải xem là lúc nào chứ? Đến lúc này mặt mũi cũng chỉ là rác rưởi!” Đoàn Văn Chấn tức giận đập bàn dữ đội.

Lý Từ Nhiệm đứng về phía Diệp Quân Lâm, cô nói: “Con cũng nghĩ là Quân Hạo nói đúng!

Chính là một chút mặt mũi thôi, con cũng cho là vô cùng quan trọng nhất!”

“Tại sao chúng ta phải thỏa hiệp, hạ thấp nhân phẩm của chính mình và để người khác coi như một con chó?” Lê Quân Hạo bất lực thở dài: “Em gái, nói thật! Làm chó cho nhà nhà họ Diệp cũng rất tốt, không biết có bao nhiêu người cho dù nằm mơ cũng muốn tranh giành đến đổ máu vì nó đâu!” Ngô Văn Lan và những người khác gật đầu một cái.

Bọn họ nghĩ Lê Quân Hạo nói rất đúng!

Ngay cả một con chó của nhà họ Diệp ở thủ đô, cũng là thân phận rất cao.

Càng đáng nói hơn, Diệp Quân Lâm là con trai của người thừa kế tiếp theo của nhà họ Diệp.

“Mấy đứa còn quá trẻ, đối với tất cả mọi việc đều quá lý tưởng hóa. Mấy đứa cần phải đối mặt với thực tế, đến khi bằng tuổi chúng ta, mấy đứa nhất định sẽ hối hận!”

Lý Từ Nhiệm nhìn mọi người một cách khó tin.

Không ai coi nhân phẩm là một thứ đáng giá.

Bọn họ thậm chí còn muốn trở thành một con chó của nhà họ Diệp.

May mắn thay, Diệp Quân Lâm đã giữ được một cửa ải này.

“Được rồi, không cần nói về nó nữa! Mỗi người đều có những lý tưởng khác nhau, nếu còn tiếp tục thì cũng sẽ cãi nhau thôi.”

Lý Từ Nhiệm lạnh lùng nói.

Đám cưới cứ như vậy mà kết thúc.

Nhưng đối với Lý Từ Nhiệm, không có gì tiếc nuối hết, mà là tất cả đều là những gì mà cô muốn.

“Sau này, bất kể là con đường như thế nào, em sẽ cùng anh đi tiếp Lý Từ Nhiệm mỉm cười nói.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK