Mục lục
Chiến Thần Trấn Quốc
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lúc này, trước ngõ hẻm tối om xuất hiện bốn bóng người, bốn thiên vương đồng thời hiện thân. Họ nhìn chiến thần Diêm La bằng ánh mắt tàn nhẫn. Thấy chiến thần Diêm La bước tới, Lục Khấu Trọng lạnh lùng nói: “Tìm chết!”

Trong con hẻm tối om, chiến thần Diêm La giao chiến với bốn thiên vương Hồng Môn. Hồng Môn là nơi luôn tôn trọng thực lực, có ba cách để đạt được địa vị cao, thứ nhất là vũ lực, thứ hai là tiền tài, thứ ba là trí tuệ. Người có địa vị cao đều có một trong ba loại này, thậm chí có cả ba loại.

Ở Nam Hồng Môn có một thủ lĩnh bốn thiên vương tám nô tì, đại biểu cho nhóm có vũ lực cao nhất. Thực lực của bốn thiên vương là vô địch, đông chinh tây chiến cho Nam Hồng Môn, giành được vô số địa bàn.

Trong con hẻm hẹp hòi, một trận chiến kinh thiên động địa đang được tiến hành.

Vách tường hai bên đều sập xuống, thậm chí nhà cửa chung quanh cũng bị vỡ vụn. Ban đầu chiến thần Diêm La còn có thể đánh, nhưng dần dần rơi vào thế yếu. Mỗi một người trong bốn thiên vương đều có thể chiến ngang tay với anh ta, bốn người hợp sức, anh ta đương nhiên không thể địch lại.

“Bịch!”

Mười phút sau, chiến thần Diêm La bị Lục Khấu Trọng đá bay ra ngoài. Chiến thần Diêm La đang định đứng lên thì ba chiêu thức đập mạnh lên người.

“Rắc…

Mấy chục cây xương trên người anh bị vỡ, đã mất khả năng hành động.

“Đừng giết cậu ta!” Ánh mắt Lục Khấu Trọng lạnh lùng, cầm một con dao nhỏ cắt đứt gân tay gân chân của chiến thần Diêm La. Chiến thần Diêm La bị đau đến ngất xỉu, cuối cùng bị mang đi, sắp sửa bị chôn cùng trong lễ tang của Lã Chiến.

“Hai người phụ nữ kia đâu?” Nhậm Mộ Dã hỏi.

“Chiến thần Diêm La đều bại trận, họ còn có thể chạy đi đâu? Phái người đi bắt về là được!” Lục Khấu Trọng cười nói. Đối với ông ta, trở ngại lớn nhất chính là chiến thần Diêm La, còn Lý Từ Nhiệm và Võ Tiêu thì không đáng để quan tâm, phái thuộc hạ đi bắt về là được.

Võ Tiêu ra sức lái xe đến nơi ghi trên tờ giấy, không lâu sau đã tới đại bản doanh của nhóm Diệp Quân Lâm, đại viện quân khu.

Hai người hớt hải chạy vào, đúng lúc đụng vào Diệp Quân Lâm.

“Sao vậy?” Diệp Quân Lâm hỏi.

“Tôi không biết, người đàn ông bảo vệ tổng giám đốc Nguyên đột nhiên đưa cho tôi một tờ giấy, kêu tôi tới đây.” Võ Tiêu sốt ruột nói.

Diệp Quân Lâm sửng sốt, thầm nghĩ mình sơ suất xem nhẹ Nam Hồng Môn. Theo anh thấy, có chiến thần của Lang Quốc thì không ai ở Nam Hồng Môn có thể là đối thủ của anh ta. Bây giờ xem ra anh đã sai rồi, Nam Hồng Môn cao thủ nhiều như mây, chắc chắn chiến thần Diêm La cảm thấy mình không nắm chắc nên mới kêu Võ Tiêu lái xe đến đây. Quả nhiên đúng với câu nói, cao thủ trong thiên hạ đều xuất thân từ Hồng Môn. E rằng trong Nam Hồng Môn có không ít cao thủ có thể đối phó với chiến thần Diêm La.

“Vậy thì tối nay các cô ở lại đây đi.”

Diệp Quân Lâm nói.

Lý Từ Nhiệm rất tò mò về nơi này, nhưng vẫn ở lại đây. Bây giờ cô rất tò mò về thân phận của Diệp Quân Lâm. Vệ sĩ âm thầm bảo vệ mình lại kêu mình đi tìm Diệp Quân Lâm ngay khi vừa xảy ra chuyện, chắc chăn anh ấy có thân phận bí ẩn nào đó.

Bên kia, hai mươi cao thủ do Lục Khấu Trọng phái đi lại tìm đến nơi này, có thể thấy hiệu suất của Nam Hồng Môn rất cao.

“Đại khái là ở đây, chúng ta tìm một lượt, chắc chắn sẽ tìm thấy” Mọi người bàn bạc.

Hai mươi người đang định vào khu vực lộn xộn này thì một ông bác mặc áo xanh lục chạy ra nói: “Đây không phải là nơi các cậu nên đến, mau rời đi!”

“Ha ha, còn có nơi mà chúng tôi không thể tới ư?” Mọi người không cho là đúng.

“Bởi vì nơi này là cấm địa của Hoa Lư.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK