Mục lục
Chiến Thần Trấn Quốc
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

An Thể Kỳ dẫn theo đám đàn em người làm đi đến trước mặt Diệp Lâm Quân. “Nhóc con, gọi tao lại làm gì?”

Diệp Lâm Quân lạnh lùng nói: “Có hai chuyện.

Chuyện thứ nhất, mau quỳ xuống xin lỗi”

Không nói lời dọa người thì không sao, Diệp Lâm Quân vừa nói xong, nhóm người An Thế Kỳ đều ngẩn ra. “Nói bọn tao quỳ xuống xin lỗi sao? Dựa vào cái gì chứ?”

Dáng vẻ của An Thế Kỳ như gặp quỷ. “Vừa rồi mày nói cái gì, trong lòng không biết sao?”

“Những người được chôn cất ở đây đều là liệt sĩ của Lạc Việt, mày không tôn kính thò cúng thì không nói, mà ngược lại còn nói những lời xúc phạm.

Mày phải xin lỗi”

Diệp Lâm Quân nghiêm túc nhìn anh ta. “Ha ha ha.

Không ngò đám người An Thế Kỳ đều bật cười. “Lễ nào tao nói không đúng sao?”

“Bọn họ chỉ là một lũ ngu ngốc.

Chết rồi đến cả thi thể cũng không còn.

Mày nói xem vì cái gì chứ?

An Thế Kỳ cười chế nhạo nói. Những người khác cũng hùa theo: “Đúng vậy, lũ ngu ngốc này quá đáng thương rôi? Còn cả mộ di vật, thật sự buồn cười chết chúng tao mất.”

Đôi mắt Diệp Lâm Quân đần dần nheo lại, một luông sát khí hùng vĩ bao trùm lẫy tất cả mọi người. “Miệng các người không sạch sẽ chính là lý do phải quỳ xuống xin lỗi”

“Tôi nói lần cuối, quỳ xuống xin lỗi”

Diệp Lâm Quân giống như ma vương vậy, khí thế đáng sự đè ép đám người An Thế Kỳ. Nhưng An Thế Kỳ vẫn cứng đầu nói: “Mày biết tao là ai không? Mày có thân phận gì mà dám bảo tao quỳ xuống xin lỗi chứ?”

Diệp Lâm Quân liếc anh tá: “Đây là vấn đề thứ hai”

Vừa nói xong Diệp Lâm Quân giơ chân đạp lên chân An Thế Kỳ.

Chỉ nghe thấy tiếng rắc rắc, An Thế Kỳ đã quỳ xuống đất.

An Thế Kỳ cũng không ngờ Diệp Lâm Quân lại động tay, còn mạnh như vậy.

Thật ra trong người An Thế Kỳ có một sức mạnh đặc biệt, Diệp Lâm Quân đã sớm nhận ra, nhưng trong mắt anh thì lại yếu ớt như một con kiến.

“Bốp bốp bốp”

Diệp Lâm Quân lại đạp liên tiếp mấy cái, những người khác cũng đều quỳ xuống, phát ra tiếng kêu thảm thiết.

“Xin lỗi” Diệp Lâm Quân bình tĩnh nói.

“Tao không xin lỗi”

“Tao không sai.”

An Thế Kỳ ngẩng đầu lên, nhìn chằm chăm Diệp Lâm Quân, có mấy phần cốt khí.

“Bốp”

Diệp Lâm Quân ấn mặt anh ta xuống ma sát với mặt đất. Chẳng mấy chốc mặt anh ta đã bê bết máu. Cơn đau rát khiến An Thế Kỳ kêu lên như tiếng heo bị chọc tiết.

“Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi” An Thế Kỳ chỉ đành thỏa hiệp.

Cuối cùng, những người khác quỳ trước mộ di vật của các anh hùng Lạc Việt, lần lượt xin lỗi.

Cho dù xin lỗi,những đám người An Thế Kỳ này rõ ràng là không phục.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK