Mục lục
Chiến Thần Trấn Quốc
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đến khi những người khác phản ứng kịp thì bé Quân đã chạy qua.

Diệp Lâm Quân thuận thế bé cô bé lên.

Nước mắt của Lý Từ Nhiệm cũng tràn mi.

Cô cũng chạy về phía Diệp Lâm Quân, ôm anh thật chặt: “Em chờ anh vất vả quá!”

“Việc này…”

Những người khác đều trợn tròn mắt nhìn.

Diệp Lâm Quân vậy mà lại trở về rồi?

Không phải anh ta bán nước rồi trốn khỏi Lạc Việt sao?

Còn dám trở về?

Chờ chút!

Sao anh ta đứng được?

Xe lăn đâu?

Chẳng lẽ anh ta khỏe rồi?

Đột nhiên mọi người phát hiện ra một vấn đề lớn, Diệp Lâm Quân đứng được rồi.

Lý Từ Nhiệm cũng phát hiện ra, nhìn Diệp Lâm Quân, vẻ mặt không thể tin nổi.

“Anh… sao anh khỏi rôï?”

“Chẳng lẽ em không hï vọng anh khỏi à?”

Diệp Lâm Quân cười.

“Không… không phải, em đương nhiên hi vọng anh khỏi rồi, nhưng mà đột ngột quá, hơn hai tháng thôi mà anh đã khỏi rồi?”

Trong mắt Lý Từ Nhiệm đều là kinh ngạc.

Những người khác cũng chấn kinh.

Diệp Lâm Quân trải qua cái gì, vậy mà lại tốt rồi.

“Ồn ào gì đấy? Ai về?”

Hoàng đế Tây Đường bị động tĩnh bên này tạo nên sự chú ý, cố ý cùng Hoàng An Nhiên ra xem.

Ánh mắt của ông ta vừa nhìn sang.

Suýt chút nữa bị dọa đến mất mạng.

Phich!

Ông ta đặt mông ngồi ngay dưới đất.

Hoàng An Nhiên và những người khác sau khi thấy rõ Diệp Lâm Quân xong thì cũng bị dọa đến ngã ngồi trên đất.

Sợ đến choáng váng.

Một người đã chết sao lại trở về rồi? Đây là quỷ hồn à? Đám người bị dọa đến sắc mặt trắng bệch, mặt cắt không còn giọt máu.

Đây là chuyện không thể xảy ra! Nhất định là quỷ hồn! Hoàng An Nhiên và những người khác đều hoảng sợ nhìn Diệp Lâm Quân.

Lý Từ Nhiệm và bà cụ trong mắt đều tràn đầy kinh ngạc.

Tốt cuộc là sao? Diệp Lâm Quân xuất hiện, đúng là có chút khoa trương.

Nhưng không cần thiết khiến cho gia chủ môn phiệt Tây Đường bị dọa sợ như vậy chứ? Tâm lý cũng kém quá! Không thể nào hiểu được! “Các người thất thần làm gì? Mau đỡ người dậy!” Bà cụ vội vàng hô.

Đám người kịp phản ứng, tranh thủ đỡ đám người của Hoàng đế Tây Đường dậy.

“Anh cả, anh sao vậy? Phản ứng gì mà lớn thế?” Trong đôi mắt bà cụ tràn đầy vẻ không tin.

Những người khác cũng nhìn về phía Hoàng đế Tây Đường.

“Tôi chỉ là sợ quá, không ngờ cậu ãy sẽ tới.”

Hoàng đế Tây Đường há miệng thở gấp.

Đến bây giò ông ta vẫn còn đang trong con khiếp sọ.

“Đúng vậy, một người sẽ không xuất hiện lại đột ngột xuất hiện, quá dọa người rồi” Hoàng An Nhiên vẫn còn sợ hãi trả lời.

Mặc dù hai người nói cũng có lý nhưng mọi người vẫn cảm thấy có gì đó sai sai.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK