Mục lục
Độc Tôn Tam Giới
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Một khắc sau, khung cảnh khôi phục lại như lúc ban đầu. Mà thi thể Thì Trinh lại đang treo ở trên cây đại thụ trước mặt bọn họ không xa.

Ngô mập mạp âm trầm nói:

- Tào sư huynh, đây là một cao thủ trận pháp. Vừa rồi Thì Trinh sư huynh nhất định bị ngộ nhận mà tiến vào trận pháp, trong lúc vội vàng không kịp chuẩn bị...

Hai hàng lông mày màu lam của Tào Tấn nhíu lại, trong mắt tràn ngập hàn mang, thần thức điều tra bốn phía, có ý đồ tìm ra người thao túng phía sau. Thế nhưng mà cho dù thần thức của hắn điều tra thế nào cũng không có một chút thu hoạch gì.

- Cao thủ trận pháp sao?

Tào Tấn nghiến răng nghiến lợi nói:

- Vạn Tượng Cương Vực này từ lúc nào có cao thủ trận pháp vậy? Ngô Hằng, Thì Trinh vẫn lạc, kế hoạch của ta và ngươi...

Trong lòng Ngô Hằng đột nhiên kinh sợ, đồng thời còn có cảm giác may mắn. Ít nhất người phơi thây chỗ này không phải là hắn, hơn nữa Thì Trinh vẫn lạc thì ngươi chia thu hoạch cũng bớt đi.

- Tào sư huynh, Thì Trinh sư huynh đã sớm luyện chế đan dược giải Mê Thần chướng. Hắn vẫn lạc đối với chúng ta mà nói, không có ảnh hưởng quá lớn.

Lời này cũng là thật, tu vi võ lực của Thì Trinh trong ba người không thể nghi ngờ chính là người yếu nhất, giá trị của hắn chỉ ở lúc đối phó với Mê Thần chướng mà thôi.

Chỉ là trong lòng Tào Tấn vẫn còn có chút phiền muộn. Hắn cũng không biết đan dược tị độc mà Thì Trinh luyện chế có tác dụng hay không, thế nhưng chuyện tới nước này cũng đành nhắm mắt vậy.

Cũng may có tình báo của Tam Tinh tông, biết rõ vị trí cụ thể của Mê Thần chướng kia ở nơi nào. Chỉ cần chú ý ở trong hồ nước kia, có lẽ không còn thứ gì đáng để lo nữa.

Hiện tại thứ Tào Tấn lo lắng chính là đối phương đang ẩn núp rốt cuộc là người nào? Là Trần trưởng lão của Thánh Kiếm cung hay là Giang Trần của Đan Kiền cung?

Bất kể là ai thì người này đều khó đối phó.

May mà bên cạnh hắn còn có một Ngô Hằng am hiểm trận pháp.

Vỗ vỗ vai Ngô Hằng, hắn nói:

- Ngô sư đệ, địch nhân giảo hoạt, hiển nhiên cũng đã có sự chuẩn bị từ trước. Cố tình âm chúng ta một lần, tăng thêm Thì Trinh sư đệ phớt lờ cho nên mới đưa tới họa sát thân này.

Ngô mập mạp gật đầu nói:

- Tào sư huynh yên tâm đi, trận pháp này chỉ vận dụng được một lần chứ không có lần thứ hai. Chỉ cần hai người chúng ta cẩn thận một chút thì có gì mà sợ?

Lời này cũng đúng, trước kia ba người bọn họ đều mang theo tâm tính là một thợ sơn đi vào đây, cả đám đều cảm thấy ba người bọn họ là thợ săn đi tìm giết Giang Trần. Căn bản chưa từng nghĩ qua mình là con mồi.

Chính là bởi vì mang theo tâm lý như vậy cho nên vẫn luôn dùng công kích làm chủ, căn bản không đứng ở trên góc độ một con mồi mà suy nghĩ, cho nên lúc này mới trúng chiêu.

Hiện tại Tào Tấn và Ngô Hằng biết rõ, đối thủ cũng không phải là loại người ngồi chờ chết.

Thì Trinh chết, tuy rằng làm cho trong lòng bọn họ giật mình, thậm chí còn có kinh hoàng trong giây lát, thế nhưng sau khi nghĩ một lát hai người đều trấn định ljai.

Tuy rằng Thì Trinh vẫn lạc, thế nhưng chỗ tốt không phải là không có.

Ít nhất có thể xác định trong dược viên thượng cổ này có người. Bất kể là Giang Trần hay là Trần trưởng lão của Thánh Kiếm cung kia, đối với đám người Tào Tấn mà nói, đều không quan trọng.

Quan trọng là những linh dược Thiên cấp và rất nhiều linh dược Địa cấp kia.

Hơn nữa Thì Trinh vẫn lạc khi phân phối lợi ích không cần mất thêm một phần, cho nên cũng không hẳn là chuyện xấu.

Hai người trấn định lại, đệ tử đại tông môn thường ngày thường xuyên được ra ngoài rèn luyện, bởi vậy hai người thậm chí còn không động vào thi thể Thì Trinh mà lướt ngang qua mặt đất.

Hiển nhiên bọn họ rất cẩn thận, sợ rằng địch nhân làm chút chuyện trên thi thể Thì Trinh, vạn nhất nhiễm phải loại độc gì đó, khi đó sẽ không ổn.

- Ngô sư đệ, ta suy đoán người này hẳn là Giang Trần mà không phải là Trần trưởng lão của Thánh Kiếm cung kia.

Tào Tấn truyền âm cho Ngô Hằng.

- Tại sao?

Ngô Hằng cảm thấy khó hiểu.

- Rất đơn giản, nếu như là Trần trưởng lão kia, hắn không có giải dược đối phó với Mê Thần chướng. Chỉ cần Giang Trần kia chạy tới khu vực Mê Thần chướng thì Trần trưởng lão kia coi như bó tay. Người các tông môn trong Vạn Tượng Cương Vực đã rời khỏi nơi này hơn hai năm. Người này vẫn còn sống chứn gminh hắn hẳn là Giang Trần mà không phải là Trần trưởng lão.

Suy đoán của Tào Tấn có đạo lý rất lớn.

- Là Giang Trần thì tốt nhất, võ giả Nhất Nguyên Cảnh, cho dù biết một chút âm mưu quỷ kế thì có thể làm ra được bao nhiêu sóng gió cơ chứ.

Ngô mập mạp truyền âm.

Tào Tấn lại truyền âm nói:

- Không nên khinh địch, nếu như kẻ này có thể giết chết Đinh Đồng, hôm nay lại có thể dùng quỷ kế ám toán Thì Trinh, ít nhất nói rõ kẻ này là kình địch của ta và ngươi. Ngươi tuyệt đối không thể khinh địch, không thể tưởng tượng được trong Vạn Tượng Cương Vực lại có một nhân tài khiến cho Tào mỗ kinh ngạc.

Hắn mà Ngô Hằng nhanh chóng chọn một phương hướng rồi cùng rời đi.

HIển nhiên, thông qua sự tìm tòi tỉ mỉ, cẩn thận, Tào Tấn đã tìm được một tia manh mối.

Hai đại cường giả Thánh Cảnh một khi thi triển tốc độ cao nhất, tốc độ cực nhanh, tuyệt đối là rợn cả người.

Bỗng nhiên Tào Tấn khoát tay chặn lại, đột nhiên đứng lại.

- Tào sư huynh, có chuyện gì vậy?

Ngô mập mạp biết rõ Tào Tấn cường đại, lúc này Ngô mập mạp đã coi như mình là phụ tá của Tào Tấn, tất cả hành động đều nghe theo sự chỉ huy của Tào Tấn.

- Gần nơi này có vấn đề, cẩn thận một chút.

Tào Tấn thân là cường giả Thánh Cảnh cửu trọng đỉnh phong, trực giác của hắn vô cùng cường đại, tuyệt đối là vượt xa Ngô Hằng.

Dùng tu vi của Tào Tấn vốn có thể tung hoành Vạn Tượng Cương Vực, đánh khắp Vạn Tượng Cương Vực không địch thủ. Thế nhưng lại gặp Hoàng Nhi cho nên lúc này mới mất hết mặt mũi.

- Nhìn bên cạnh xem.

Tào Tấn nhíu mày, ánh mắt tập trung vào một bụi cỏ gần đó.

Hai người cẩn thận từng ly từng tí phóng về phía bụi cỏ kia, đều vận sức chờ phát động, chỉ cần thấy một chút tình huống không đúng là hai người sẽ toàn lực phản kích.

Bụi cỏ được vén ra, bên trong có một cỗ thi thể đang nằm đó.

Nói một cách chính xác thì đây là thi thể của Đinh Đồng.

- Đinh Đồng?

Ngô mập mạp nghẹn ngào kêu lên, bọn họ đều biết Đinh Đồng đã chết, thế nhưng không ngờ Đinh Đồng lại chết ở nơi này.

Tào Tấn khoát tay chặn lại, ngăn cản Ngô mập mạp ở bên ngoài, ngón tay điểm một cái đâm về phía thi thể Đinh Đồng ở trước mặt.

Sưu.

Thi thể Đinh Đồng bị lực lượng đâm vào, đột nhiên hóa thành một đạo khói xanh, tiếp đó tan biến sạch sẽ.

- Thủ thuật che mắt vụng về.

Tào Tấn cười lạnh một tiếng, bỗng nhiên mở miệng quát to:

- Đám chuột nhắt, cùng một thủ đoạn dùng mấy lần sẽ không còn tác dụng đâu. Ta biết rõ ngươi đang ở ngay gần đây. Hiện tại nên ngoan ngoãn đi ra, ta có thể tha cho ngươi một mạng. Một khi để cho ta bắt được ngươi, ta sẽ khiến cho ngươi muốn sống không được, muốn chết không xong.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK