Mục lục
Độc Tôn Tam Giới
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

̉nh Tam gia bá đạo. (2)

Giang Trần nhịn không được cười rộ lên:

- Tỉnh Tam gia, linh dược Thiên cấp không phải là cỏ dại ven đường, tuy rằng hiện tại ta cần gấp Tiếu bồ đề, thế nhưng ta đã xuất ra thành ý lớn nhất của ta. Linh dược Thiên cấp, trên người ta có hai gốc, cũng chỉ có duy nhất hai gốc này, ngươi muốn ta lấy ra gốc thứ ba, giao dịch này coi như không thành.

Tỉnh Tam gia dường như đã sớm đoán Giang Trần sẽ nói như vậy, hắn ung dung cười nói:

- Vậy cũng không quan trọng, lúc nào ngươi muốn làm sinh ý này, cứ tới quý phủ tìm ta. Về phần những người khác, ngươi cũng không phải nghĩ. Ở Sương Nguyệt thành này, cho dù những người khác có Tiếu Bồ đề cũng sẽ không giao dịch với ngươi.

Lông mày Giang Trần nhíu lại:

- Ồ? Vì sao?

Tỉnh Tam gia cười ha hả, không có trả lời. Ngược lại một gã đại hán cường tráng bên người Tỉnh Tam gia kêu lớn:

- Tiểu tử bên ngoài nhà ngươi quả thực không hiểu chuyện. Chuyện Tam gia ta nhúng tay, ai dám vượt mặt Tam gia nhà ta?

- Ở Sương Nguyệt thành này, Tam gia làm ăn, không ai dám đoạt. Khối thịt béo Tam gia nhìn trúng, quả thực không ai dám ăn a.

Đám người bên ngoài cười vang, hiển nhiên đối với cách nào này vô cùng tán thành.

Giang Trần nhíu mày:

- Tam gia, ta chỉ cần Tiếu bồ đề hôm nay, qua hôm nay, giao dịch này cũng không còn ý nghĩa. Hôm nay ta nhất định không tìm được gốc linh dược Thiên cấp thứ ba.

Cũng không phải Giang Trần không có gốc linh dược Thiên cấp thứ ba. Mà hắn căn bản không quen nhìn bộ dáng này của Tam gia. Việc này thoạt nhìn là buôn bán, thế nhưng mà ngang nhiên vơ vét của cải.

Nếu như hắn thực sự xuất ra gốc linh dược Thiên cấp thứ ba, nói không chừng Tỉnh Tam gia này lại thay đổi ý định, muốn gốc thứ tư. Loại người lòng tham không đáy này, lòng tham vĩnh viễn không đủ.

Tỉnh Tam gia thờ ơ, nhún nhún vai nói:

- Bằng hữu, chuyện mua bán ngươi tình ta nguyện. Tam gia ta chưa bao giờ thích ép mua ép bán. Ngươi không lấy ra được ba gốc linh dược Thiên cấp cũng đnừg mong lấy đi Tiếu bồ đề trong tay ta. Cũng đừng mong đạt được Tiếu bồ đề trong Sương Nguyệt thành. Đây là quy củ của Sương Nguyệt thành.

Tiểu tử này hiển nhiên cũng không phải là đèn cạn dầu, hoàn toàn là dầu muối không ăn. Hiển nhiên hắn làm chuyện như vậy cũng không phải là lần một lần hai.

Rõ ràng là hắn xảo trá vơ vét của Giang Trần, thế nhưng lại làm ra vẻ, là ngươi cần cầu ta.

Trên đời này thứ gì Giang Trần cũng có thể chấp nhận được, thế quả thực không chấp nhận được việc mình bị xoay lòng vòng.

- Tam gia, ta cũng nói cho ngươi biết. Ta cũng chỉ có hai gốc linh dược Thiên cấp, nếu như ngươi muốn thêm, thì chỉ có hai gốc linh dược Địa cấp. Đây cơ hồ là tất cả gia sản của ta.

Tuy rằng trên miệng Giang Trần nhường một bước, thế nhưng trong lòng lại giận dữ không thôi. Mặc kệ lần giao dịch này thành hay không, Tỉnh Tam gia này đã khắc sâu trong lòng Giang Trần.

Tỉnh Tam gia nghe vậy sắc mặt đột nhiên trầm xuống, hiển nhiên lời nói không kiêu ngạo không siểm nịnh của Giang Trần đã chọc giận hắn. Tỉnh Tam gia ở SƯơng Nguyệt thành vẫn là bá chủ một phương, người bên ngoài ở trước mặt hắn gần đây chỉ có phần tất cung tất kính, còn không có ai dám chống đối hắn như vậy. Huống chi lại là một người trẻ tuổi miệng còn hôi sữa.

Tỉnh Tam gia nhìn chằm chằm vào Giang Trần, mãi một lúc lâu sau bỗng nhiên cười xòa một tiếng, nói:

- Nếu như nhớ không nhầm, trước đó các hạ ở trong các dược phổ xuất ra số lượng linh thạch khá lớn, không biết có chuyện này hay không?

Giang Trần thản nhiên nói:

- Nếu là đồ vật mà dùng linh thạch có thể mua được, ta cần gì phải ở chỗ này lắm lời như vậy?

Tỉnh Tam gia cười ha hả:

- Tỉnh mỗ nhìn ngươi đáng thương. Như vậy Tỉnh mỗ nhường một bước, hai gốc linh dược Thiên cấp, hai gốc linh dược Địa cấp, lại thêm hai vưc vạn Thánh linh thạch. Giá tiền này đã rất công đạo. Nếu như lại cò kè mặc cả, Tỉnh mỗ cam đoan, ngươi ở Sương Nguyệt thành này vĩnh viễn không tìm được Tiếu bồ đề.

Nói đến câu sau, trên mặt Tỉnh Tam gia hiện lên vẻ lạnh lẽo, cực kỳ bá đạo hung hãn khiến cho không ai có thể hoài nghi lời hắn nói.

Người vây xem đều nhao nhao nhìn qua Giang Trần.

Hiển nhiên trong mắt mọi người, người trẻ tuổi kia bị Tỉnh tam gia nhìn chằm chằm vào, quả thực không có mấy cơ hội chạy thóa.t

Giang Trần biết rõ đối phương cố ý vơ vét mình, nhưng giờ phút này hắn sốt ruột cứu ngươi, nếu như không hoàn thành khoản giao dịch này, chỉ sợ trong Sương Nguyệt thành thực sự không có ai dám can đảm bán cho hắn.

Cũng có thể nói, gốc Tiếu bồ đề của Tỉnh Tam gia này là hy vọng cứu Vô Song đại đế duy nhất.

Mặc kệ Giang Trần không tình nguyện cỡ nào, hắn cũng biết phải lấy đại cục làm trọng, cố nén sự tức giận trong lòng, gật gật đầu nói:

- Tỉnh Tam gia quả nhiên biết buôn bán, lần giao dịch này cứ quyết định như vậy đi.

Giang Trần thuận tay lấy hai gốc linh dược Thiên cấp mà hắn chuẩn bị từ trước, lại tăng thêm hai gốc linh dược Địa cấp, còn có hai ức vạn Thánh linh thạch, tất cả đều móc ra.

Nói thật, trên đường, liên tục móc ra nhiều tài phú như vậy không thể nghi ngờ là chuyện khiến cho mạch máu người ta sôi trào.

Có câu nói gọi là tiền tài không nên để lộ ra ngoài, thế nhưng vì làm bút giao dịch này, Giang Trần cũng không quan tâm.

Nhìn bộ dáng Tỉnh Tam gia giống như biết mình sẽ làm vậy, cho dù trong lòng Giang Trần không bình tĩnh như biểu hiện bề ngoài thì cũng không thể làm gì khác hơn được. Đời này, những giao dịch mà hắn làm, gầy đây đều chiếm tiện nghi, quả thực còn chưa nếm qua thiệt thòi lớn tới như vậy.

Không phải Giang Trần hắn không chịu nổi thiệt thòi, mà là phần thiệt thòi này quá nghẹn khuất, cũng không phải là thiệt thòi mà hắn nguyện ý chịu thiệt.

Tỉnh Tam gia này nhìn như mua bán tự nguyện, thế nhưng kỳ thực không thể nghi ngờ là đang uy hiếp hắn.

Không giao dịch với hắn ta, trong SƯơng Nguyệt thành này cũng không có ai dám đem Tiếu bồ đề ra giao dịch với hắn. Cho nên, chẩng khác là sinh ý độc môn của Tỉnh tam gia này.

Nhìn như không bức bách, kỳ thực chẳng khác gì là bức bách.

Sắc mật của Tỉnh Tam gia vô cùng lúng túng, rõ ràng chiếm được tiện nghi lại còn làm ra vẻ ta đang chiếu cố ngươi. Hắn cười nói:

- Thiệu lão đệ, Tỉnh mỗ ta gần đây thích giúp người. Về sau ở Sương Nguyệt thành có chuyện gì khó xử, ngàn vạn lần đừng quên Tỉnh mỗ ta đó nha.

Giang Trần tiếp nhận Tiếu Bồ đề, nghiệm chứng Tiếu bố đề này một chút, xác định không có vấn đề, lúc này mới lạnh nhạt thu Tiếu bồ đề lại.

- Tỉnh Tam gia ở Sương Nguyệt thành có uy thế lớn như vậy, Thiệu mỗ không tìm ngươi thì tìm ai đây?

Giang Trần cười nhạt một tiếng, không nói gì nữa mà quay người rời đi.

Trong đám người truyền ra từng tiếng thổn thức.

Bọn họ cũng bội phục khí phách và thủ bút của người trẻ tuổi kia. Hai gốc linh dược Thiên cấp. Hai gốc linh dược Địa cấp, còn có hai ức vạn Thánh linh thạch, nói đưa ra là đưa ra, không có một chút do dự nào.

Tuy rằng không biết vì sao hắn vội vã cần một gốc Tiếu bồ đề như vậy, thế nhưng không thể không nói, người trẻ tuổi kia quả thực giàu có.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK