Mục lục
Độc Tôn Tam Giới
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Mà Lăng Bích Nhi, ở Chí Tôn khu, trước khi chiêu nạp Giang Trần cùng Mộc Cao Kỳ, nàng là đan đạo đệ nhất nhân trên danh nghĩa, nhưng dù vậy, nàng trúng cử, vẫn còn có ít người không phục.

Bởi vì thân ở Chí Tôn khu, thiên phú đan đạo cùng tu vi của nàng, cơ hội biểu hiện cũng không nhiều.

Về phần Thẩm Thanh Hồng, trẻ tuổi đệ nhất thiên tài, tuy thiên phú đan đạo không mấy người biết, nhưng cùng Giang Trần đánh hoà không phân thắng bại, bao nhiêu cũng nói rõ một vài vấn đề.

Thế nhưng mà, trừ lần đó ra, Thẩm Thanh Hồng cũng không có biểu hiện có sức thuyết phục gì.

Bởi vậy trong bí mật, tự nhiên là có người cảm thấy Thẩm Thanh Hồng ỷ vào thân thế cùng thiên phú võ đạo. Mà Lăng Bích Nhi, thì ỷ vào xinh đẹp mới trúng cử.

Đương nhiên, những chỉ trích này, đều là bí mật. Ai cũng không dám công khai nghi vấn.

Dù sao, trung thực mà nói, người nghi vấn, ai cũng không dám nói tu vi đan đạo của mình, có thể áp đảo Thẩm Thanh Hồng cùng Lăng Bích Nhi.

Danh sách đi ra, đối với Giang Trần ngược lại không có ảnh hưởng gì, sau khi hắn biết rõ, nội tâm cũng không kinh ngạc, đang chuẩn bị bế quan, ngoài động phủ lại có khách tới chơi.

- Là các ngươi?

Giang Trần nhìn thấy khách đến thăm, hơi có chút ngoài ý muốn, dĩ nhiên là hai tỷ muội Lăng Bích Nhi.

- Giang sư huynh, không chào đón chúng ta sao?

Lăng Huệ Nhi trừng một đôi mắt to, lông mi thật dài nhảy lên, lộ ra một cỗ dí dỏm.

Cũng không phải Giang Trần không chào đón ai, mà là hắn định bế quan, thật sự không rảnh chiêu đãi khách nhân.

Chỉ là, hai nữ hài tử này, Giang Trần ấn tượng không kém, cũng không có lý do gì cự nhân ở ngoài ngàn dặm.

Cười hắc hắc nói:

- Mời đến, mời đến.

Nhìn thấy đôi hoa tỷ muội này tới chơi, Câu Ngọc cũng hơi có chút kinh ngạc, trong nội tâm thầm giật mình:

- Tốt một đôi hoa tỷ muội.

Lăng Bích Nhi trắng không tỳ vết, như Băng Sơn bảo thạch sáng chói.

Lăng Huệ Nhi thanh xuân tịnh lệ, như một đoàn hỏa diễm xinh đẹp.

Luận hình dạng, khuôn mặt của Lăng Bích Nhi, tự tin như Câu Ngọc, cũng cảm giác mình hơi không kịp. Nàng bình sinh bái kiến nữ tử, chỉ sợ chỉ có Thiên Quế Vương Quốc Đan Phi lúc trước mới có thể vượt qua.

Mà Lăng Huệ Nhi thanh xuân tịnh lệ, gương mặt em bé, như là búp bê xinh đẹp. Tuổi còn nhỏ, trước ngực lại no đủ phong quang, miêu tả sinh động, làm cho gợi cảm như Câu Ngọc, cũng có chút không chịu nổi.

Giang Trần lại lão thần khắp nơi, cũng không có bị hai tỷ muội chói mắt này làm thần hồn điên đảo. Cũng không phải Giang Trần ra vẻ cao thâm, mà là kiếp trước hắn kiến thức rộng rãi, đối với mỹ nữ, đã sớm có sức miễn dịch.

Cho dù là mỹ nữ diễm tuyệt Chư Thiên, kiếp trước ở trước mặt Giang Trần uyển chuyển hầu hạ cũng không phải là không có.

Sau khi Câu Ngọc dâng nước trà, cũng không có dừng lại.

- Lăng Sư tỷ, lần này tới động phủ của ta, không biết có gì chỉ giáo?

Giang Trần nho nhã hỏi.

Hắn vừa hỏi, Lăng Huệ Nhi lại có chút không vui, vểnh cái miệng nhỏ nhắn nói:

- Giang sư huynh, ngươi hơi quá đáng. Rõ ràng ta và tỷ tỷ cùng tới, sao ngươi chỉ hỏi tỷ tỷ, lại không hỏi ta.

Giang Trần cười khổ, sờ cái mũi:

- Được rồi, tính toán ta sai, lần sau không thể chiếu theo lệ này nữa.

Lăng Bích Nhi nhẹ nhăn mi, nói với Lăng Huệ Nhi:

- Huệ nhi, trước khi đến ngươi đáp ứng ta không nói xằng bậy, ta mới mang ngươi tới. Ngươi còn như vậy, thì đi trở về.

Lăng Huệ Nhi hiển nhiên rất được Lăng Bích Nhi sủng nịch, cười hì hì, tựa ở trên mặt ghế, nhưng không dám nhiều lời nữa.

- Giang sư đệ, lần này đến, có chút mạo muội, kính xin thông cảm.

Đừng nhìn Lăng Bích Nhi là Băng Sơn mỹ nhân, nhưng đạo lí đối nhân xử thế vẫn rất hiểu.

- Dễ nói dễ nói, nếu Lăng sư tỷ có chính sự gì, cứ việc nói đi.

Lăng Bích Nhi gật đầu:

- Huyễn Ba Sơn đan đấu, ta may mắn đạt được một danh ngạch. Chỉ là, ở phương diện đan đạo, còn có chút nghi hoặc, muốn cùng Giang sư đệ trao đổi một phen, lẫn nhau xác minh, xúc tiến.

Nguyên lai là đến trao đổi tâm đắc đan đạo, nếu như bình thường, Giang Trần sẽ không phản đối. Nhưng hiện tại hắn đang chuẩn bị bế quan, làm sao có thời giờ?

Thấy Giang Trần không nói, Lăng Bích Nhi hơi có chút kinh ngạc:

- Giang sư đệ, có cái gì không tiện sao?

Giang Trần cũng không sĩ diện cãi láo, cười khổ nói:

- Ta đang định bế quan trùng kích gông cùm xiềng xích võ đạo, lần này Lăng sư tỷ đến, thật là có chút không khéo. Không biết Lăng sư tỷ muốn trao đổi phương diện tâm đắc nào?

Lăng Bích Nhi nghe vậy, khẽ cắn đan môi, hơi có chút thất lạc, bất quá nàng lại không phải loại thích ép buộc, hơi tiếc nuối nói:

- Tu hành Võ đạo, chính là đại sự. Như thế liền không quấy rầy Giang sư đệ. Lần sau có cơ hội, lại đến nhà thỉnh giáo.

- Thỉnh giáo thì không dám.

Giang Trần vội nói.

- Nếu trao đổi tâm đắc đan đạo, thì hoan nghênh đến.

Lăng Huệ Nhi nghe bọn hắn khách khí như vậy, có chút nhìn không được, lớn tiếng nói:

- Giang sư huynh, ngươi có lầm hay không? Tỷ tỷ của ta là một đại mỹ nhân như vậy, chủ động đến cửa tìm ngươi trao đổi tâm đắc, vậy mà ngươi cự tuyệt, có phải là nam nhân hay không a?

Lời này vừa nói ra, sắc mặt của Lăng Bích Nhi cũng hồng, quát lớn:

- Huệ nhi, ngươi nói hưu nói vượn cái gì hả?

Giang Trần cũng bị Lăng Huệ Nhi nói có chút xấu hổ.

- Ta ở đâu nói hưu nói vượn, tỷ tỷ, coi như là Thẩm Thanh Hồng Thẩm sư huynh, sắc mặt của ngươi cũng không chút thay đổi. Đừng cho là ta không biết, Thẩm Thanh Hồng muốn ngươi làm đạo lữ của hắn, tỷ tỷ ngươi cũng cự tuyệt. Giang sư huynh, Lăng Huệ Nhi ta vừa 17 tuổi, lần thứ nhất chứng kiến tỷ tỷ chủ động tìm nam hài tử nói chuyện...

- Lăng Huệ Nhi, ngươi câm miệng cho ta.

Khuôn mặt Lăng Bích Nhi tráo một tầng băng sương, hận không thể tìm một cái lỗ chui xuống.

Cái muội muội thành sự không có, bại sự có thừa này, thật sự là một kẻ dở hơi mười phần, làm cho Lăng Bích Nhi xấu hổ không thôi.

- Ta chính là không câm miệng, ngươi luôn nói ta nhỏ, nói ta không hiểu chuyện. Người ta đã 17 rồi? Ở đâu nhỏ chứ?

Lăng Huệ Nhi càng nói càng kích động, đứng lên, nâng cao tiền vốn ở ngực.

- Có nhiều chỗ, ta còn lớn hơn tỷ tỷ đây này.

Nói xong, lại hếch bộ ngực ngạo nghễ kia của nàng.

Giang Trần lập tức bó tay, Lăng Huệ Nhi này thật đúng là cái gì cũng dám nói a.

Giờ phút này Lăng Bích Nhi quả thực là tâm muốn chết cũng đã có, lần này thật sự là mất mặt xấu hổ ném về nhà rồi. Muội muội dở hơi này, vậy mà đang ở trước mặt một nam tử tuổi còn trẻ, cùng nàng so ngực.

Nhất là Giang Trần, sau khi nghe Lăng Huệ Nhi nói, ánh mắt không tự chủ được nhìn lướt qua bộ ngực của Lăng Bích Nhi, đây càng để cho Lăng Bích Nhi thiếu chút nữa ngất.

Trời ạ.

Sắc mặt của Lăng Bích Nhi đỏ bừng, hận không thể tại chỗ hoành kiếm tự vẫn.

Tuy không phải Giang Trần cố ý khinh bạc nàng, là vì một câu của muội muội mà sinh ra phản ứng tự nhiên.

Nhưng cái nhìn này, vẫn để cho Lăng Bích Nhi cảm giác thân thể bị người nhìn sạch.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK