Mục lục
Độc Tôn Tam Giới
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Long Bá Tương đúng không?

Ánh mắt của Giang Trần tập trung ở trên người Long Bá Tương.

- Thiên Long Phái ngươi, dầu gì cũng là Top 3 trong bát đại Nhất phẩm tông môn. Hôm nay ngươi trợ Trụ vi ngược, đối phó Bổn thiếu chủ. Ngươi cho rằng sau khi chuyện thành công, Thiên Long Phái ngươi có thể vui sướng cùng Đan Hỏa Thành ở chung?

- Có câu nói không biết ngươi nghe nói qua chưa, bên cạnh giường, há cho người khác ngủ ngáy? Thiên Long Phái ngươi, thật sự vô tư sao?

Long Bá Tương chỉ đạm mạc cười lạnh, lại không lên tiếng.

Bên người Đan Cực, lại có người quát:

- Giang Trần, ngươi không nên tà thuyết mê hoặc người khác, mọi người tụ tập cùng một chỗ, chẳng qua là cùng chung mối thù, thay trời hành đạo mà thôi.

- Thay trời hành đạo?

Giang Trần nhíu mày, quát.

- Ngươi tính toán thơm bơ vậy sao, cũng xứng thay trời hành đạo? Ngươi biết Thiên Đạo sao? Thiên cao bao nhiêu? Thiên? Ngươi cũng xứng tán phiếm?

Đan Cực Đại Đế khoát tay chặn lại, ngăn những người khác, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Giang Trần:

- Dù hôm nay ngươi nói toạc miệng, cũng mơ tưởng thoát đi. Muốn ít tạo sát nghiệt? Có thể, ngươi thúc thủ chịu trói, bổn đế cam đoan, không chế tạo bất cứ thương tổn gì với những người khác.

Thằng này cũng ngoan độc, lời nói này, thoáng cái bức Giang Trần đến tình trạng không đường thối lui. Giang Trần ngươi vì mọi người, có chịu thúc thủ chịu trói hay không?

Ngươi đã vì những người khác suy nghĩ, ngươi ngược lại thúc thủ chịu trói a.

Giang Trần mỉm cười:

- Muốn ta thúc thủ chịu trói có gì khó? Ngươi trước tiên mở lỗ hổng ra, để cho những khách nhân này của ta ly khai trước.

Giang Trần lời vừa nói ra, Hàn Thiên Chiến vội nói:

- Giang Trần Thiếu chủ, không nên mắc lừa. Đan Cực một đời kiêu hùng, Nhân loại cương vực này, không có ngươi, ai cũng không áp chế được hắn.

- Thiếu chủ, Hàn Tông chủ nói không sai, Đan Cực này hứa hẹn, tựa như nói láo, căn bản không tin được.

Hòe Sơn Nhị Tiêu cũng khuyên nhủ.

Tố Hoàn Chân tiến lên một bước, ôn nhu khuyên nhủ:

- Giang Trần Thiếu chủ, ngươi là người Khổng Tước Đại Đế tuyển định, nhất định gánh chịu kỳ vọng thật lớn của Khổng Tước Đại Đế, tuyệt đối không thể cam chịu. Cùng lắm thì chiến một trận, tuy nhân số bọn hắn nhiều, nhưng Đế cảnh giao chiến, bọn hắn cũng chưa chắc tiêu hao được.

Đế cảnh chém giết, một khi động thủ, tuyệt đối là phi thường thảm thiết.

Muốn diệt hết bọn hắn, đối phương có thể còn sống, chỉ sợ cũng không có mấy người.

Loại tiêu hao chiến này, dù Đan Cực Đại Đế nguyện ý, tông môn khác cũng chưa chắc nguyện ý.

Tỉnh Trung Đại Đế cũng cười ha ha nói:

- Đan Cực, ngươi muốn đối phó Giang Trần, lẽ ra nên mang theo người của Đan Hỏa Thành ngươi a. Kéo những người khác đến thay ngươi đấu tranh anh dũng, ngươi ngược lại là đánh tính toán tốt. Nếu như cao tầng của những Nhất phẩm tông môn này đều chết trận, ngươi vừa vặn trở về tiếp quản nhà bọn hắn, thu cơ nghiệp của bọn hắn. Nhét nửa cái Thượng Bát Vực vào trong khống chế của ngươi. Không thể không nói, ngươi giỏi tính toán a.

Tỉnh Trung Đại Đế cũng là người thông minh.

Đan Cực Đại Đế phân hoá châm ngòi bên bọn hắn, Tỉnh Trung Đại Đế cũng có thể châm ngòi bên kia.

Thế lực do Đan Hỏa Thành cùng mấy Nhất phẩm tông môn tổ hợp thành kia, cũng không phải bền chắc như thép, bọn hắn cũng có lợi ích riêng phần mình.

Quả nhiên, Tỉnh Trung Đại Đế nói, làm cho mấy cự đầu kia, trong lòng đều sinh ra một tia cảnh giác.

Đúng vậy a, nếu quả thật huyết chiến đấu võ, cũng không thể xông vào trước nhất. Vạn nhất chết trận, tông môn không có trụ cột, sớm muộn gì cũng bị Đan Hỏa Thành chiếm đoạt.

Dù không có bị Đan Hỏa Thành chiếm đoạt, Đế cảnh vẫn lạc, tông môn tất sẽ cấp tốc suy yếu, danh hiệu Nhất phẩm tông môn, rất có thể cũng sẽ bị thay thế.

- Đan Cực bệ hạ, tiểu tử kia đã muốn làm anh hùng, chúng ta nên thỏa mãn hắn mới đúng a.

- Đúng vậy, bệ hạ, mục tiêu của chúng ta chỉ là tiểu tử này, những người khác, lưu hay không lưu, đối với chúng ta ý nghĩa không lớn.

- Bệ hạ, hỗn chiến mở ra, sát thương khó tránh khỏi, không cần phải giết địch một ngàn, tự tổn 800. Chỉ cần cầm xuống Giang Trần, những người khác, về sau có rất nhiều cơ hội thu thập.

Không ngừng có người hướng Đan Cực Đại Đế góp lời khuyên bảo.

Đan Cực Đại Đế đương nhiên là muốn một mẻ hốt gọn, nhưng mà hắn cũng biết, một mẻ hốt gọn độ khó quá lớn. Nhóm Đại Đế của Đan Hỏa Thành vẫn còn tốt, còn lại mấy cự đầu tông môn kia, ngoại trừ Bất Diệt Thiên Đô, chưa chắc sẽ chịu liều mạng như thế.

Mặc dù là Bất Diệt Thiên Đô, bọn hắn kiêng kị, cũng không quá đáng là Giang Trần mà thôi. Cùng những người khác dốc sức liều mạng, Thiên Đô Chi Chủ cũng chưa chắc nguyện ý.

Đan Cực Đại Đế trầm ngâm một lát, nhìn chằm chằm vào Giang Trần nói:

- Tiểu tử, muốn thả bọn họ đi, không phải là không thể được. Bất quá, nếu như ngươi chơi hoa chiêu gì, cái kia lại nói thế nào?

Giang Trần ung dung cười cười:

- Nếu ngươi sợ ta như vậy, vậy Bổn thiếu chủ cũng không có biện pháp.

Đan Cực Đại Đế muốn điên rồi.

- Giang Trần, không cần sính miệng lưỡi lợi hại. Ngươi đi ngược lại, đã làm tức giận tất cả thế lực lớn của Thượng Bát Vực, trở thành công địch của Thượng Bát Vực. Hôm nay, dù ngươi nói Thiên Hoa Loạn Trụy, cũng khó thoát khỏi cái chết.

Bất Diệt Thiên Đô Thiên Đô Chi Chủ kia, rốt cục lên tiếng.

Đan Cực Đại Đế cũng gật đầu:

- La đạo hữu nói không sai, hôm nay, chúng ta chỉ tru Giang Trần. Những người khác, các ngươi đều là bị hắn đầu độc, nếu lạc đường biết quay lại, hiện tại ly khai, bổn đế cam đoan không ngăn trở. Bất quá nếu muốn trợ Trụ vi ngược, bổn đế sẽ không để ý trấn áp hết thảy.

Bên Giang Trần, bọn người Hàn Thiên Chiến muốn mở miệng, lại bị Giang Trần khoát tay ngăn lại.

- Chư vị, các ngươi không cần nhiều lời. Đây là việc tư của Giang Trần ta, hôm nay để cho ta một người giải quyết. Quyết không kéo các ngươi lên.

- Xin mọi người yên tâm, chỉ cần Giang Trần ta có thể ly khai nơi đây, ước định lúc trước tiếp tục có hiệu lực. Tuyệt sẽ không bởi vì chuyện hôm nay làm cho ước định mất đi hiệu lực.

Giang Trần biết rõ, nguyên nhân những Đại Đế tán tu kia còn không ly khai, một phần rất lớn là bởi vì còn băn khoăn Tùng Hạc Đan mà thôi.

Bất quá, Tùng Hạc Đan lại trân quý, cũng không trân quý bằng tánh mạng. Nhiều Đại Đế tán tu, kỳ thật đã chuẩn bị hướng Giang Trần chào từ biệt, nửa đường bỏ cuộc rồi.

Hàn Thiên Chiến còn muốn nói điều gì, lại bị Giang Trần ngăn lại lần nữa:

- Hàn Tông chủ, tâm ý của các ngươi, Giang Trần ta nhận được. Nhưng mà chuyện hôm nay, nếu như tất cả mọi người lưu lại, một khi khai chiến, tuyệt đối là đại hạo kiếp của Nhân loại cương vực. Đến lúc đó Đại Đế của Nhân loại cương vực tử thương một nhóm lớn, Thượng Bát Vực phá thành mảnh nhỏ, loại cục diện này, tuyệt không phải Giang Trần ta muốn nhìn đến.

Những lời này của Giang Trần, tuyệt đối không phải nói chuyện giật gân.

Có thể nói, Thượng Bát Vực bát đại Nhất phẩm tông môn này, ngoại trừ người của Nguyệt Thần Giáo cùng Cửu Dương Thiên Tông không có cuốn đến ra, thì khoảng chừng cường giả của sáu Nhất phẩm tông môn quấn vào.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK