Mục lục
Độc Tôn Tam Giới
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Từ trên người Đàm Chí này, từ loại ngữ khí cùng ánh mắt kia, Giang Trần có loại cảm giác nói không ra lời, cảm thấy người này tao ngộ, để cho hắn đồng tình.

- Đàm mỗ không sợ chuyện, nhưng Đàm mỗ còn có trọng trách trên người, không thể chết như vậy. Cho nên, Đàm mỗ nguyện ý hiến ngọc giản này cho Chân thiếu chủ, chỉ cầu Chân thiếu chủ bảo hộ. Cũng đem công pháp trong ngọc giản truyền thụ cho Đàm mỗ là được.

Đàm Chí này vừa nói ra, hiện trường xôn xao.

Giang Trần cũng không ngờ tới, Đàm Chí sẽ bỗng nhiên đưa ra loại yêu cầu này. Nhưng cẩn thận tưởng tượng, đây là lựa chọn thông minh nhất của Đàm Chí hiện tại.

Dưới tình hình này, nếu như hắn ly khai, tất nhiên sẽ bị đuổi giết vô tận.

Đầu nhập vào Lưu Ly Vương Thành, không thể nghi ngờ là một lựa chọn phi thường anh minh. Có thể bảo chứng an toàn, còn có thể học được công pháp trong ngọc giản.

Giang Trần trầm ngâm tầm đó, khu khách quý có người nói:

- Chân thiếu chủ, nếu như ngươi không chứa chấp hắn, tặng cho Thiên Long Phái ta như thế nào?

- Ha ha, muốn nhường, cũng là nhường cho Hạ Vũ Thiên Kiếm Tông chúng ta, sao đến phiên Thiên Long Phái các ngươi?

Hàn Thiên Chiến ở bên người Giang Trần lớn tiếng cười nói.

- Bằng hữu, Thiên Hà Cung ta nguyện ý cho ngươi ghế trưởng lão.

Tên đại biểu của Thiên Hà Cung ngữ ra kinh người.

- Đàm Chí, cân nhắc Thiên Thiền Cổ Viện chúng ta thoáng một phát.

Tố Hoàn Chân cũng cười nói.

Thiên Âm tự tướng ăn không có khó coi như vậy, Đông Diệp Đại Sư nhịn được xúc động mời chào, không nói gì.

Mà Nguyệt Thần Giáo tam giáo chủ, bởi vì vốn thiếu nợ nhân tình của Lưu Ly Vương Thành, lại là thế hệ nữ lưu, cho nên cũng nhịn xúc động, không có mở miệng.

Cửu Dương Thiên Tông Thượng Quan Viêm Khanh, lo lắng chọc giận Giang Trần, cũng ngăn chặn xúc động.

Giang Trần thấy mọi người đục khoét nền tảng, ngược lại không tức giận, ung dung cười nói:

- Chư vị, các ngươi tới Lưu Ly Vương Thành ta đều là khách. Bổn thiếu chủ tuyệt đối sẽ không ăn mảnh. Cũng có thể cho các ngươi cơ hội công bình. Mặc kệ Đàm Chí này nguyện ý gia nhập tông môn nào, Bổn thiếu chủ cũng sẽ không phản đối. Bất quá điều kiện tiên quyết là, các ngươi nhất định phải cam đoan Đàm Chí an toàn, không thể qua sông đoạn cầu. Làm không được hai điểm này, đừng vội mở miệng. Hơn nữa, phải dùng thiên địa thệ ước, nếu không Bổn thiếu chủ sẽ không đáp ứng. Dù sao, cái ngọc giản này là Bổn thiếu chủ xem xét ra. An nguy của hắn, Bổn thiếu chủ phải có trách nhiệm.

Giang Trần nói, có lý có cứ, tất cả mọi người không thể nói cái gì. Đúng như Giang Trần nói, cái ngọc giản này là hắn xem xét, hắn muốn phụ trách an nguy của Đàm Chí, cũng là bình thường.

Bất quá Chân thiếu chủ này rốt cuộc là tuổi trẻ, lúc này lại chơi phong độ? Bất quá mọi người đối với phong độ của Chân thiếu chủ, là không thể không bội phục.

Ít nhất Chân thiếu chủ công bình, cho dù là làm bộ công bình, người ta cũng làm được.

Giang Trần nhìn Đàm Chí:

- Đàm Chí, ngươi đừng vội quyết định. Cẩn thận suy nghĩ kỹ càng. Ở đây ngoại trừ Lưu Ly Vương Thành, còn có rất nhiều Nhất phẩm tông môn. Ngươi cảm thấy nhà mào thích hợp ngươi nhất, liền lựa chọn gia nhập nhà đó. Bổn thiếu chủ đảm bảo, bọn hắn nhất định sẽ thực hiện hứa hẹn với ngươi.

Đàm Chí không chút do dự:

- Ta đã nghĩ kỹ, gia nhập Lưu Ly Vương Thành. Ta chỉ tin được Chân thiếu chủ ngươi. Hơn nữa ngươi nói, cái ngọc giản này ghi là cổ ngữ, ta đoán chừng người của tông môn khác, cũng chưa chắc nhận thức. Chân thiếu chủ ngươi lại nhận thức, cho nên Đàm mỗ chỉ có một lựa chọn, là Chân thiếu chủ ngươi.

Thái độ của Đàm Chí, làm cho đại biểu của những tông môn kia phiền muộn không thôi. Thế nhưng mà nghĩ lại, bọn hắn lại phát hiện không có cách nào.

Người ta nói đúng a, ngoại trừ Chân thiếu chủ, người khác ngay cả cổ ngữ cũng nhận không ra, như thế nào đề luyện ra công pháp?

Đông Diệp Đại Sư tham gia giám bảo là Thiên Âm tự, Hàn Thiên Chiến là Hạ Vũ Thiên Kiếm Tông, Tố Hoàn Chân là Thiên Thiền Cổ Viện.

Mà Tỉnh Trung Đại Đế là một trong sáu cự đầu của tán tu giới.

Bốn người này, vậy mà không có một cái nào nhận thức ngọc giản. Bởi vậy có thể thấy được, đổi lại đại biểu tông môn khác lên, cũng chưa chắc nhận thức.

Bởi như vậy, Đàm Chí lựa chọn Chân thiếu chủ, cũng hợp tình lý rồi.

Hàn Thiên Chiến cười khổ thở dài:

- Chân thiếu chủ, lão Hàn thật sự có chút ghen ghét ngươi rồi. Cái này là mị lực cá nhân, hâm mộ không đến a.

- Bổn viện chủ cũng có chút ghen ghét. Ai

Tố Hoàn Chân lắc đầu thở dài.

Đại biểu tông môn khác đều bóp cổ tay thở dài, phiền muộn không thôi. Bọn hắn phát hiện, Chân thiếu chủ này, thoạt nhìn tuổi trẻ, hào hoa phong nhã, nhưng khi làm việc, thực rất kinh người a.

Bất động thanh sắc tầm đó, lại để cho Đàm Chí này khăng khăng một mực.

Cái này không đơn thuần là mị lực, càng là năng lực

Đàm Chí đã lựa chọn hắn, Giang Trần tự nhiên sẽ không sĩ diện cãi láo. Trên thực tế, mặc dù Giang Trần nói thật ra, đoán chừng cũng không ai tin.

Hắn đối với ngọc giản này, thật đúng là không có bao nhiêu hứng thú. Chỉ là xuất phát từ góc độ công chính, mới liệt nó vào siêu phẩm đệ nhất.

Bất quá Đàm Chí không phải hắn không chọn ai, nếu như Giang Trần sĩ diện cãi láo cự tuyệt, liền không khỏi quá đả thương người, cũng sẽ bị người hận.

Lập tức gật đầu nói:

- Đàm Chí, ngươi đã tín nhiệm Bổn thiếu chủ, giá trị cái ngọc giản này, Bổn thiếu chủ tất sẽ một năm một mười cho ngươi. Như có nói ngoa, Thiên Địa phạt ta.

Giang Trần bằng phẳng, cũng thắng được đám tán tu tôn trọng, hiện trường vang lên tiếng vỗ tay.

Giang Trần mây trôi nước chảy, không vui không giận, đè ép hai tay:

- Ta cũng xin khuyên mấy vị tán tu vạch trần Đàm Chí kia, bỏ đá xuống giếng, lại không phải thói quen tốt gì.

Những tán tu kia mặt đỏ tới mang tai, nhưng hết lần này tới lần khác lại nói không ra lời.

Giang Trần lại chắp tay:

- Chư vị, ngày đầu tiên giám bảo, đến đây là kết thúc. Từ ngày mai bắt đầu, sau đó ba ngày, là thời gian tự do giao dịch. Trong ba ngày này, Bổn thiếu chủ cũng sẽ đích thân tọa trấn, mời các vị đồng đạo tiền bối cùng một chỗ tham dự. Nếu mọi người có vật gì tốt không cách nào quyết đoán, có thể tới tìm Chân mỗ. Ta như trước sẽ công chính cho ra phán đoán của mình.

- Ba ngày giao dịch qua đi, là khâu đấu giá. Khâu đấu giá, chỉ có một ngày. Chư vị có vật gì tốt, có thể ủy thác Lưu Ly Vương Thành ta giao dịch. Đến lúc đó, Lưu Ly Vương Thành ta cũng sẽ lấy ra Tùng Hạc Đan đấu giá, đáp tạ mọi người đường xa mà đến.

- Sau khi khâu đấu giá chấm dứt, Bổn thiếu chủ sẽ khai đàn ba ngày, giảng giải đan dược chi đạo. Sau đó, mọi người còn có cơ hội hướng tiền bối của Vạn Uyên đảo thỉnh giáo võ đạo. Bất quá, cao nhân của Vạn Uyên đảo vốn thần bí, không thích xuất đầu lộ diện. Cho nên, người có tư cách hỏi sẽ không nhiều. Nhưng mà phàm là có tư cách hỏi, đều sẽ tìm được đáp án thoả mãn.

Giang Trần tuyên bố an bài tiếp sau.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK