Mục lục
Độc Tôn Tam Giới
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

́m chỉ cố thổ. (2)

Thần Lôi Thái thượng trưởng lão như bị điện giật, đứng tại chỗ, thật lâu không nói lời nào. Trong lòng hắn mặc dù vạn lần không phục, thế nhưng có thể như thế nào cơ chứ?

Tông chủ đã nói ra lời nói như vậy, nếu như hắn vẫn náo loạn dẫn tới mức lấy lửa thiêu thân mình, vậy thì chính là ngang nhiên khiêu khích quyền lực của tông chủ. Cho dù là Thái thượng trưởng lão thì kết cục cũng có thể đoán được.

Vu Cống là người thông minh. Dù sao hắn cũng không phải là có thù hận không giải được với Giang Trần. Lại nói, đơn giản chỉ là chuyện của một Long Cư Tuyết, làm cho cháu trai hắn không có lô đỉnh luyện công mà thôi.

Loại chuyện này nói lớn có thể là lớn, nói nhỏ cũng có thể là nhỏ.

Lúc này hai Thái thượng trưởng lão khác cũng khuyên nhủ.

- Thần Lôi đạo hữu, Tào Tấn tuy rằng là thiên tài, nhưng dùng thân phận chân truyền tông môn nhất phẩm của hắn đi Vạn Tượng Cương Vực, lại bị Giang Trần chém giết. Chứng minh số mệnh kẻ này cuối cùng vẫn yếu một chút. Từ xưa tới nay, thiên tài ra ngoài lịch lãm rèn luyện, có người sống kẻ chết, ngươi cần gì phải nhớ mãi không quên như vậy. Giang Trần kia đại thế đã thành, lúc này Cửu Dương Thiên Tông ta đối kháng với hắn thực sự không quá sáng suốt. Ngươi sao không tìm kiếm thêm thiên tài, lại bồi dưỡng lấy một người? Một Tào Tấn cuối cùng cũng không phải là viên ngọc không thể bỏ được.

- Đúng vậy, Tào Tấn trong những chân truyền bất quá chỉ xếp thứ chín. So với Tiêu Bào Huy cũng yếu hơn một chút. THeo ta thấy, lại tìm một thiên tài khác, dùng lực lượng tài bồi thì hơn.

Tất cả mọi người đều khuyên bảo, tạo bậc thang cho Thần Lôi thái thượng trưởng lão xuống đài.

Thần Lôi than nhẹ một tiếng, chán nản nói:

- Chư vị, là lão phu ngu dốt. Bỏ đi, bỏ đi, là mệnh Tào Tấn ngắn, cuối cùng phúc duyên của nó không đủ. Các ngươi nói đúng, dùng thân phận chân truyền tông môn nhất phẩm của nó lại bị một đệ tử tông môn tứ phẩm như Giang Trần lúc đó chém giết, trách ai được đây?

Trên đường đi Giang Trần cũng không buông lỏng cảnh giác, một thời gian ngắn sau đã trở lại Lưu Ly vương thành.

Vừa về tới Lưu Ly vương thành, Giang Trần đã thu được tin tức tốt.

- Thiếu chủ, sau khi ngài rời khỏi mấy ngày, giới Tán tu có vài nhóm người đưa tới bốn đầu Kim Quan Vân hạc. Nghe bọn họ nói, hiện tại giới tán tu đều nói tới chuyện thiếu chủ thu mua Kim Quan Vân hạc. Cho nên hiện tại cả giới tán tu đều vì thiếu chủ ngài mà làm việc này.

- Ồ? Kim Quan Vân Hạc hiện tại ở nơi nào?

Giang Trần tuyệt đối không thể tưởng tượng được thậm chí lại có bốn đầu Kim Quan Vân Hạc. Đây quả thực là niềm vui ngoài ý muốn a.

- Ngay tại Thái Uyên các.

- Đi, đi xem một chút.

Bốn đầu Kim Quan Vân Hạc này là do bốn tán tu đưa tới.

Năm đó Cơ Tam công tử đấu giá một đầu Kim Quan Vân Hạc tốn vài ngàn vạn. Lần này Giang Trần cũng không có bạc đãi những tán tu này, mỗi một đầu Kim Quan Vân Hạc đều ra cái giá cao tới tám ngàn. Làm cho những tán tu đưa tới Kim Quan Vân Hạc này đều thắng lợi trở về.

- Yến Vũ, đem bốn đầu Kim Quan Vân Hạc này tới Thiếu chủ phủ.

Giang Trần phân phó.

Bốn đầu Kim Quan Vân Hạc, đây chính là vật thiết yếu của Tùng Hạc đan a.

Trước đó, lần thứ nhất khi Giang Trần luyện chế Tùng Hạc đan, đã thu hoạch một lô chín khỏa, lần này có bốn đầu Kim Quan Vân Hạc, đủ để luyện chế bốn lò.

Đây quả thực là thứ Giang Trần cần kíp.

Nhưng mà Giang Trần cũng không có vội vã luyện chế Tùng Hạc đan. Dù sao Tùng Hạc đan thiếu nợ những người kia, trong lúc nhất thời ba khắc cũng không vội trả hết.

- Đợi sau chuyến đi Vạn Tượng Cương Vực trở về lại luyện chế Tùng Hạc đan này vậy.

Trong lòng Giang Trần âm thầm quyết định.

Trở lại Thiếu chủ phủ, Giang Trần tuyên bố bế quan một chút, trước tiên hắn muốn làm quen với bộ phi kiếm kia một chút. Tìm hiểu Vân Tiêu Kim Đấu kiếm trận một chút.

Bộ kiếm trận này không có khả năng thoáng cái học là hiểu, nhưng cũng nên tìm hiểu một phen trước. Chín chín tám mươi mốt thanh phi kiếm này cần thần thức cường đại mới có thể điều khiển.

Kiếm trận nhất đạo vô cùng phức tạp. Nếu như không khống chế được tốt một thanh phi kiếm bên trong, uy lực của cả kiếm trận sẽ bị ảnh hưởng.

Đương nhiên Vân Tiêu Kim Đấu Kiếm trận này nghịch thiên như vậy, dùng tu vi của Giang Trần hiện tại nhiều lắm cũng chỉ tu luyện được một ít da lông.

Giang Trần mở trận đồ Vân Tiêu Kim Đấu Kiếm trận ra, bắt đầu tìm hiểu.

- Vân Tiêu Kim Đấu Kiếm trận phân thành nhập môn, tiểu thành, đăng đường, đại thành, viên mãn, cực cảnh, truyền thuyết, có bảy cảnh giới. Ba ba là chín, chín thanh phi kiếm thúc dục trận này là cảnh giới nhập môn, bốn bốn mười sáu, mười sáu thanh phi kiếm thúc dục trận này là tiểu thành. Năm năm hai mươi lăm thanh phi kiếm đồng thời thúc dục là đăng đường. Sáu sáu ba mươi sáu thanh phi kiếm là đại thành. Bảy bảy bốn mươi chín, tám tám sáu tươi, chín chín tám mươi mốt phân biệt là viên mãn, cực cảnh và truyết thuyết, ba tầng cuối cùng của kiếm trận.

Ba ngày sau Giang Trần tìm hiểu trận pháp có chút hiểu ra.

Bảy ngày sau Giang Trần xuất quan, triệu tập mọi người

- Chư vị, mọi chuyện đã chuẩn bị xong, hôm nay ta muốn dẫn binh tới chinh phạt Xích Đỉnh trung vực, thu phục Vạn Tượng Cương Vực. Huynh đệ Canh gia nghe lệnh.

- Có mặt.

- Ngươi dẫn theo ba ngàn Khổng Tước vệ, đi về chốn cũ của Đan Kiền Cung trong Vạn Tượng Cương Vực. Đem toàn bộ người lưu lại chỗ kia chém giết toàn bộ.

- Vâng.

Huynh đệ Canh gia lĩnh mệnh.

- Tứ đại hoàng giả, các ngươi mỗi người lĩnh một đội, phong tỏa bốn phương của cương vực nhân loại. Chỉ được phép vào hông được phép ra. Nhưng phàm là người Xích Đỉnh trung vực và người Bất Diệt Thiên Đô đều giết không tha. Những người khác, nếu không có tội nghiệt thì không cần giết chóc.

- Vâng.

- Bàn Long đại đế.

Ánh mắt Giang Trần nhìn về phía Bàn Long đại phiệt, nhẹ nhàng cười nói.

Vốn Giang Trần không định vận dụng thế lực đại đế khác trong Lưu Ly vương thành. Nhưng mà Bàn Long đại đế lại xung phong nhận việc. Nhất định phải báo đáp ân cứu mạng của Giang Trần.

Mặt khác, những nhất mạch của các đại đế khác trong Lưu Ly vương thành đều tỏ thái độ muốn tham gia. Nhưng mà Giang Trần đều nói xin miễn. Cuối cùng cũng chỉ là một Xích Đỉnh trung vực mà thôi. Căn bản không cần lao sư động chúng như vậy.

- Giang thiếu chủ, cần lão phu xung phong sao?

Bàn Long đại đế kích động nói.

- Ha ha, ta chỉ giao cho ngươi một nhiệm vụ, dẫn chư hầu khắp nơi bao vây chung quanh Xích Đỉnh trung vực, không cho phép vào cũng không cho phép ra. Ngươi có thể làm được không?

- Đây là việc nhỏ, có gì khó cơ chứ?

Bàn Long đại đế có chút tiếc nuối:

- Kỳ thực ta còn muốn đi hoàng thành Xích Đỉnh trung vực kia hơn.

Giang Trần cười nói:

- Hoàng thành kia tự nhiên ta sẽ tự mình đi.

- Vô Song đại đế, ngươi mang theo một nhóm nhân mã, phối hợp tác chiến với Bàn Long đại đế, nơi nào cần trợ giúp thì ngươi gấp rút đi tiếp viện, coi như ngươi là người vất vả nhất.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK