Mục lục
Độc Tôn Tam Giới
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Tiểu tử, ngươi có bản lãnh gì, lại dám can đảm tới Tam Tài đảo vực ngang ngược càn rỡ?

Ngữ khí của Hoắc Thân Vương hời hợt:

- Có lẽ, thời đại của Hồi Xuân đảo vực ta đã mất đi, nhưng mà, bổn vương có một việc phi thường xác định, cái kia chính là thời đại thuộc về Tam Tài đảo vực các ngươi, còn chưa tới. Có lẽ, ngày đó, vĩnh viễn cũng sẽ không đến được.

Lời này vừa nói ra, rất nhiều cường giả bên Tam Tài đảo vực đều giận dữ, hận không thể lập tức nhảy ra ngoài, cùng Hoắc Thân Vương đại chiến 300 hiệp.

Hiển nhiên, bọn hắn cảm thấy, Hoắc Thân Vương này nói, đối với Tam Tài đảo vực bọn họ là một loại nhục nhã, là một loại vẽ mặt rõ đầu rõ đuôi.

Tam Tài đảo vực vĩnh viễn không nghênh đón được thời đại huy hoàng?

Chẳng lẽ Hồi Xuân đảo vực bọn hắn, còn nằm mộng sao?

Mọi người ở đây giận dữ, thời điểm muốn sính miệng lưỡi lợi hại, Hoàng đế bệ hạ bỗng nhiên từ trong đám người đi ra, ánh mắt lạnh nhạt nhìn Hoắc Thân Vương.

Hoàng đế bệ hạ này vừa xuất hiện, loại khí chất thượng vị giả kia, liền tự nhiên sinh ra rồi.

- Hoắc Thân Vương, ngươi không xa ngàn dặm chạy đến Tam Tài đảo vực của ta, chắc không chỉ là đến nói những lời nhảm nhí này a? Nếu như là về sự tình quần đảo kia, thành ý của Hồi Xuân đảo vực ngươi, có mang đến không?

- Thành ý?

Hoắc Thân Vương ranh mãnh mỉm cười.

- Cần thành ý gì?

Hoàng đế bệ hạ giận dữ:

- Không có thành ý, Hoắc Thân Vương ngươi cũng dám tới nơi này cầu hoà sao?

Sắc mặt của Hoắc Thân Vương đột nhiên trầm xuống, nụ cười một mực đọng ở trên mặt, cũng thoáng cái không thấy, thanh âm cũng lạnh lên.

- Hoàng đế lão nhân, lúc nào bổn vương nói qua là tới cầu hoà? Đầu tiên, ta là tới nói cho ngươi biết một tin tức, bọn người Cao Khuê phục kích bổn vương, đã toàn quân bị diệt. Tam Tài đảo vực các ngươi, còn có cảm giác về sự ưu việt, thật sự là không biết cái gọi là rồi.

- Hừ, ngươi đừng nói cho trẫm, bọn người Cao Khuê là bị ngươi giết chết?

Hoàng đế bệ hạ vẫn còn có chút không tin.

Hoắc Thân Vương thản nhiên nói:

- Không phải là bị ta giết chết, nhưng bổn vương tự mình tham dự. Hoàng đế lão nhân, Hồi Xuân đảo vực chúng ta cùng Tam Tài đảo vực, lẫn nhau quá hiểu rõ. Tam Tài đảo vực ngươi không có đám người này, còn nói sức chiến đấu gì chứ?

- Cho nên, ngươi liền mang theo mười mấy người như vậy đến? Hẳn là ngươi cảm thấy, mấy người các ngươi, còn muốn khai chiến với toàn bộ Tam Tài đảo vực ta sao?

Hoắc Thân Vương dùng một loại ánh mắt đồng tình và lạnh lùng đánh giá Hoàng đế bệ hạ kia, lại không có nói cái gì nữa, mà quay đầu, đi đến bên người Giang Trần.

- Thiếu chủ, vừa rồi Tiểu Vương lưu ý thoáng một phát, tinh anh của Tam Tài đảo vực, trên cơ bản đều ở nơi này. Còn có một chút thế lực quanh thân, vẽ đường cho hươu chạy. Không ít cũng đều ở đây.

Giang Trần như có điều suy nghĩ, nhẹ gật đầu.

- Nói chính sự đi. Nếu như bọn hắn muốn chiến, vậy thì cùng bọn hắn chiến. Nếu như ngoan ngoãn thức thời, Bổn thiếu chủ có thể cân nhắc thả bọn họ một con ngựa.

Hoắc Thân Vương oán hận nói:

- Nhóm người này, đều chưa thấy quan tài chưa đổ lệ. Tuy Tam Tài đảo vực hung hãn, nhưng coi như thế lực chính quy. Một ít thế lực khác, kỳ thật đều là hải tặc ở vùng biển chung quanh. Có chút bị Tam Tài đảo vực thu phục, có chút nịnh nọt Tam Tài đảo vực, có chút thì lợi dụng lẫn nhau. Nói ngắn lại, hiện tại cấu thành Tam Tài đảo vực, rất phức tạp.

- Điều này không trọng yếu.

Giang Trần nói xong, thân ảnh nhoáng một cái, đi tới hàng phía trước.

Ánh mắt lạnh lùng nhìn qua những người của Tam Tài đảo vực kia. Kể cả Hoàng đế bệ hạ ở bên trong, trong đội ngũ của Tam Tài đảo vực, rõ ràng còn có một đám tinh nhuệ.

Chỉ là, trong nhóm tinh nhuệ này, ngoại trừ số ít thiếp thân bảo hộ Hoàng đế bệ hạ, những người khác tựa như chia rẽ, đông một đám, tây một mớ.

Nói trắng ra, là một đám ô hợp.

Nhìn thấy bên Hoắc Thân Vương, bỗng nhiên thay đổi người đi ra.

Hoàng đế bệ hạ kia cũng khẽ giật mình, bên người sớm có một gã thủ hạ quát to:

- Tiểu tử, ngươi là người nào? Ở trước mặt bệ hạ, còn không mau mau hành lễ?

Giang Trần nhịn không được cười lên, dù bận vẫn ung dung nói:

- Ta hành lễ cho hắn? Hắn không sợ giảm thọ sao?

Lời vừa nói ra, một mảnh xôn xao.

- Tiểu tử thật cuồng! Ngươi tính toán thơm bơ vậy sao, cũng dám nói lớn không ngượng như thế?

- Bệ hạ là Cửu Ngũ Chí Tôn, ngươi hành lễ chẳng lẽ còn nhận không nổi sao?

Giang Trần cười ha ha:

- Hắn thật đúng là nhận không nổi.

Hoàng đế bệ hạ kia nhướng mày, nhàn nhạt hỏi:

- Đến cùng bên Hồi Xuân đảo vực kia, ngươi định đoạt, hay là Hoắc Thân Vương định đoạt?

Hoàng đế bệ hạ cũng đang suy đoán thân phận của Giang Trần.

- Ta định đoạt.

Biểu lộ của Giang Trần, thủy chung rất lạnh nhạt, nhìn không ra nửa phần chấn động.

- Tốt, ngươi đã định đoạt, vậy quần đảo kia, Tam Tài đảo vực chúng ta chỉ cần phân một nửa, liền lập tức dừng chiến, từ nay về sau bình an vô sự, như thế nào?

- Không thể.

Giang Trần lắc đầu.

- Chuyện cho tới bây giờ, ngươi còn ngây thơ, mộng tưởng hão huyền như vậy, không thấy là rất hoang đường sao?

- Mộng tưởng hão huyền?

Một gã cao thủ bên người Hoàng đế bệ hạ nhe răng trợn mắt.

- Tam Tài đảo vực ta binh hùng tướng mạnh, cao thủ nhiều như mây, Hồi Xuân đảo vực các ngươi còn thừa lại cái gì?

Giang Trần nhún vai, một đạo Tà Ác Kim Nhãn đột nhiên không hề dấu hiệu, bắn về phía Hoàng đế bệ hạ kia.

Toàn thân Hoàng đế bệ hạ lập tức giật mình một cái, phảng phất như trong thần hồn, bị lực lượng nào đó đâm trúng, toàn thân không thể ức chế được rùng mình.

- Bệ hạ, coi chừng!

Bên người Hoàng đế bệ hạ, một đại nội cao thủ hất tay áo lên, chắn ở trước ánh mắt của Hoàng đế bệ hạ.

Tà Ác Kim Nhãn của Giang Trần bị Tụ Lý Càn Khôn đỡ, uy năng thần thức bị triệt tiêu một bộ phận. Còn lại một bộ phận, bị ống tay áo của người nọ ngăn trở, liền không cách nào thẳng thấu thức hải của Hoàng đế bệ hạ kia.

Bằng không mà nói, vừa rồi Giang Trần đàm tiếu tầm đó, cũng đã tiếp cận biến Hoàng đế bệ hạ kia thành pho tượng rồi.

Tà Ác Kim Nhãn trải qua Giang Trần tích lũy nhiều năm, đã đến cấp độ vô cùng khủng bố. Cho dù là Hoàng đế bệ hạ, dưới tình huống vội vàng không kịp chuẩn bị, cũng thiếu chút nữa bị lừa.

Một chiêu bất động thanh sắc của Giang Trần, lập tức để cho Tam Tài đảo vực cảm nhận được bạo động không hiểu, hiển nhiên, bọn hắn cũng phát hiện, người trẻ tuổi chưa từng gặp mặt kia, địa vị rất có thể còn cao hơn Hoắc Thân Vương, so với Hoắc Thân Vương càng thêm khó chơi!

- Các hạ đến cùng là người nào?

Hoàng đế bệ hạ ổn định lại tâm thần, lòng còn sợ hãi, hắn cũng biết, mới vừa rồi mình là may mắn thoát một kiếp.

Nếu như không phải thủ hạ xem thời cơ nhanh, vừa rồi mình có thể xong đời.

Tà Ác Kim Nhãn của Giang Trần không có khuất phục đối phương, cũng hơi chút tiếc nuối, lộ ra một tia đạm mạc:

- Ta là ai cũng không trọng yếu, ta chỉ nhắc nhở một câu, quần đảo kia, Tam Tài đảo vực các ngươi có thể buông tha.

- Buông tha? Dựa vào cái gì?

- Con mẹ nó, tiểu tử ngươi là điểu nhân gì, giả thần giả quỷ, ở trên địa bàn của chúng ta còn cố làm ra vẻ? Tin lão tử một tay niết gãy cổ của ngươi không?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK