Mục lục
Độc Tôn Tam Giới
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Giang Trần hiểu ra, hắn cũng đại khái hiểu được sức nặng của Đan Vương và Đan Đế ở trong Thần Uyên đại lục.

Ngay cả đệ nhất nhân đan đạo trong Vạn Tượng Cương Vực như Vân Niết trưởng lão cũng không phải là Đan VƯơng. Có thể thấy được danh hiệu Đan Vương này không phải thứ dễ dàng đạt được như vậy.

Nhưng mà Giang Trần cũng vững tin, Đan Kiền Cung trừ hắn ra còn có một người nhất định có thể nhận được danh hiệu Đan Vương. Đó chính là Mộc Cao Kỳ.

Lại trò chuyện một hồi, Đan Trì cung chủ mới cười nói:

- Giang Trần, cấm chế Huyễn Ba sơn kia còn vài ngày mới có thể mở ra. Mấy ngày này ngươi nên lợi dụng một chút. Tất cả các tông môn sẽ diễn ra một hội giao dịch loại nhỏ. Ngươi có thể đi tới đó xem một chút, nói không chừng lại thu được bảo thì sao.

Sau khi rời khỏi, Giang Trần cũng không vội vã quay về chỗ ở mình, mà là đi thẳng tới chủ sảnh Huyễn Ba đại điện.

Đã có hội giao dịch, tự nhiên sẽ sẽ không bỏ qua.

Thứ như tài nguyên chính là bù đắp lẫn nhau. Nếu như nói thứ hiện tại Giang Trần thiếu nhất là cái gì thì chính là tài nguyên.

Tài nguyên không đơn thuần là linh đan diệu dược, còn là các loại thiên tài địa bảo. Trong thế giới võ đạo này, tài nguyên chính là tất cả các loại tài nguyên.

Trừ Thẩm Thanh Hồng, Mộc Cao Kỳ với Lăng Bích Nhi đều ở trong chủ sảnh này.

Thẩm Thanh Hồng giàu có, hiển nhiên đối với hội giao dịch loại này tự nhiên không có nhiều lắm hứng thú. Hơn nữa lúc trước hắn bị Uông Hàn kích thích, hắn thấy hổ thẹn vô cùng, cảm nhận sâu sắc rằng mình nên sớm đột phá Thánh Cảnh một chút.

Nếu không đối mặt với đám người Uông Hàn và Chúc Phi Dương, thủ tịch đệ tử Đan Kiền Cung như hắn cuối cùng vẫn khó có thể ngẩng đầu lên được.

- Trần ca, huynh cũng tới sao?

Mộc Cao Kỳ bày ra một cái quán, hiển nhiên hắn đối với hội giao dịch này vô cùng cảm thấy hứng thú.

Lăng Bích Nhi không có bày ra quầy bán hán mà là quan sát bốn phía, hiển nhiên nàng đang tìm kiếm thứ gì đó.

Lúc trước Giang Trần đưa cho nàng một phần danh sách, đều là linh dược giải quyết Mê Thần chướng của nàng. Nàng muốn nhìn mọt chút có thể tìm đươc những linh dược cần thiết ở trong hội giao dịch nhỏ này.

Nhưng mà nàng đi dạo vài vòng lại không có thu hoạch được gì.

- Lăng sư mội, ngươi đi tới đi lui có phải có thứ gì cần hay không?

Vệ Khánh bỗng nhiên đi tới, cười hì hì đứng trước mặt Lăng Bích Nhi.

- Nếu như vậy Lăng sư muội không ngại nói thử xem, có lẽ Vệ mỗ sẽ giúp được chút ít thì sao?

Lăng Bích Nhi hiển nhiên đối với hành động không chuyện mà ân cần của Vệ Khánh không có cảm tình gì, nàng nhíu mày, thân thể khẽ nghiêng, đi qua người Vệ Khánh.

Vệ Khánh dường như rất thích phong cách quấn chặt này, hắn với tư cách là thiên tài kiệt xuất nhất của Tiêu Dao tông, chỉ cần hắn mở miệng làm sao có thể thiếu nữ nhân được cơ chứ.

Thứ hắn thiết chính là loại khiêu chiến như thế này.

Cho nên Lăng Bích Nhi càng khó chịu với hắn, hắn càng cảm thấy vô cùng phấn khích.

- Hừ, hiện tại ngươi cứ giả vờ thanh cao trước mặt bản thiếu gia đi. Đợi sau khi bản thiếu gia đắc thủ, cho dù ngươi trinh liệt, thế nhưng một khi hưởng qua tuyệt chiêu của bổn thiếu gia thì nhất định ngươi sẽ biến thành dâm nữ, đãng phụ.

Vệ Khánh hiển nhiên đã sớm có ý định với Lăng Bích Nhi, đồng thời còn sớm coi nàng là vật trong tay mình. Nhìn bóng lưng yểu điệu mềm mại của Lăng Bích Nhi, trong lòng hắn âm thầm thề, nhất định phải thu Lăng Bích Nhi tới tay, không tiếc tất cả các loại thủ đoạn.

Mộc Cao Kỳ ở phía xa nhìn thấy Vệ Khánh dây dưa với Lăng Bích Nhi, trong lòng vô cùng không thích, nói:

- Trần ca, Vệ Khánh này thực sự hung hăng càn quấy, nhiều lần tới gần Bích Nhi sư tỷ, giống như đang săn đuổi con mồi vậy.

Trong lòng Mộc Cao Kỳ đã sớm coi Lăng Bích Nhi là nữ nhân của Trần ca. Vệ Khánh này lại năm lần bảy lượt đùa giỡn Lăng Bích Nhi, quả thực đáng chết.

Giang Trần cười cười nói:

- Cao Kỳ, nếu như đệ gặp Vệ Khánh ở trong Huyễn Ba sơn thì nhất định phải kiềm chế một chút. Người này hung ác, tâm ngoan thủ lạt, có thù tất báo.

Mộc Cao Kỳ gật đầu nói:

- Trần ca yên tâm đi, đệ sẽ cẩn thậ.

Huyễn Ba sơn lớn như vậy, mỗi người thông qua trận pháp truyền tống đi vào, cơ hội chạm mặt mặc dù có, thế nhưng cũng không đặc biệt lớn.

- Giang Trần đạo hữu.

Trong khi nói chuyện sau lưng hắn truyền đến một đạo thanh âm, hắn nhìn lại không ngờ lại là một đệ tử của Bắc Minh tông. Người này không ngờ cũng mặc đạo bào.

Luận khí chất không ngờ lại có vài phần tương tự với Mộc Cao Kỳ. Chỉ là tướng mạo người này không tuấn dật như Mộc Cao Kỳ, mà nhiều thêm vài khần đau khổ.

- Khổ Trúc của Bắc Minh tông phụng mệnh tông chủ mời đạo hữu di giá.

Thiên Minh thượng nhân?

Giang Trần có chút kinh ngạc, trong lòng đã thầm phỏng đoán ra ý đồ mà Thiên Minh thượng nhân tìm hắn. Nghĩ tới quan hệ của Thiên Minh thượng nhân và Đan Trì cung chủ vô cùng tốt, tự nhiên hắn không thể cự tuyệt.

Hắn gật đầu với Mộc Cao Kỳ, nói:

- Cao Kỳ, đệ cứ ở nơi này, ở đây ta có một phần danh sách, nếu như có mấy loại linh dược này, hoặc là vật thay thế, đệ thu cho ta.

- Được rồi, Trần ca, huynh cứ yên tâm đi. Đệ sẽ chú ý.

Mộc Cao Kỳ đáp ứng vô cùng sảng khoái.

Sự sùng bái của hắn đối với Giang Trần gần với Đan Trì cung chủ và sư tôn Vân Niết trưởng lão của hắn. Thậm chí độ thân thiết thì Giang Trần còn xếp hạng nhất.

Hắn so với ai khác còn hiểu rõ hơn, lần này không có Giang Trần, Mộc Cao Kỳ hắn căn bản không có cách nào lấy được vị trí thứ ba trong tổ thiên tài.

Khổ Trúc nhìn thấy Giang Trần dễ nói chuyện như vậy, trong lòng cũng vui vẻ không thôi. Hắn còn lo lắng vạn nhất Giang Trần không muốn đi thì nên làm cái gì bây giờ.

- Khổ Trúc đạo hữu, đi thông.

Khổ Trúc dường như vĩnh viễn đều có bộ mặt giống như ăn mướp đắng nhưu vậy, hắn ta gật đầu, đi trước dẫn đầu.

Còn chưa đi được bao xa, bên phải lại xuất hiện một người, đó là đệ tử của Đại Thánh đường:

- Giang Trần huynh đệ, Hạng Tần của Thánh Tượng nhất tộc bái kiến. Huynh đệ có rảnh hay không? Tộc trưởng gia tộc ta muốn mời Giang huynh đệ tới trò chuyện một chút.

Vẻ mặt Khổ Trúc cảnh giác, hai tay cản lại, giống như gà trống trước khi lao vào chiến đấu vậy, hắn nói:

- Hạng Tần sư huynh, Giang Trần sư huynh được ta mời trước.

Hạng Tần thấy thế khẽ cau mày lại, nói:

- Ngươi là ai?

Thanh âm cứng rắn của Khổ Trúc vang lên:

- Ta là Khổ Trúc của Bắc Minh tông. Hạng Tần sư huynh, phiền ngươi nhường đường một chút, Tông chủ còn đang chờ ta đi phục mệnh a.

Khổ Trúc này hiển nhiên là người cứng đầu, không hiểu được sự quanh co lòng vòng.

Hạng Tần có lẽ cũng nhìn ra tính tính của Khổ Trúc này, rốt cuộc hắn vẫn là thiên tài số một số hai của Đại Thánh đường, tự nhiên sẽ không chấp nhặt với Khổ Trúc.

Hắn cũng không để ý tới Khổ Trúc, chỉ chắp tay về phía Giang Trần nói:

- Giang huynh đệ, tộc trưởng ta thành tâm thành ý mời ngươi đi qua. Kính xin huynh đệ nể mặt.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK