Mục lục
Độc Tôn Tam Giới
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Lão gia tử, vãn bối Càn Lam Nam Cung đệ tử Lăng Thiên Lý, muốn thỉnh giáo một vấn đề phương diện võ đạo. Vãn bối ở Chân Khí cảnh, một mực theo đuổi mười hai mạch chân khí Đại viên mãn, đau khổ ba năm minh tưởng, cuối cùng không thể được. Vãn bối muốn hỏi lão gia tử, chẳng lẽ mười hai mạch chân khí Đại viên mãn, cuối cùng là hoa trong gương, trăng trong nước?

Ánh mắt của lão gia tử đột nhiên bắn ra một đạo tinh mang, như là một mũi tên nhọn vô hình, bắn vào nội tâm Lăng Thiên Lý.

- Ngươi không phải đã nửa bước Tiên cảnh đến sao? Còn không bỏ xuống được chấp niệm Đại viên mãn? Võ đạo chi lộ, chưa từng có cái gì viên mãn. Viên mãn, chỉ là chỗ trống cho bề ngoài không có tiến bộ. Ngươi chấp nhất ở viên mãn, lại không biết đã bỏ qua thời cơ tiến vào Tiên cảnh tốt nhất?

Buổi nói chuyện này, như tia chớp trong đêm đen, chiếu rọi võ đạo thế giới của Lăng Thiên Lý.

Lập tức, Lăng Thiên Lý như bị sét đánh, cả người hóa đá tại chỗ. Trong lúc đó, từ trong mắt của hắn bắn ra một đạo hào quang trí tuệ, trên mặt lộ ra dáng tươi cười như trút được gánh nặng.

Cúi người nói:

- Đa tạ lão gia tử cảnh tỉnh, để cho vãn bối đẩy mây mù gặp thanh thiên.

Lão gia tử cười nhạt một tiếng, lại không nói cái gì nữa. Tâm lý ngược lại có chút thưởng thức Lăng Thiên Lý quyết đoán quyết tuyệt, cùng với ngộ tính cường đại.

- Vãn bối Điền Thiệu...

Đón lấy, Điền Thiệu cũng đi lên đài.

Tuy lúc trước Giang Trần nói, là ba người liên thủ tiễn đưa bảo vật. Thế nhưng mà hai vấn đề, Lăng Thiên Lý thỉnh giáo một cái, Điền Thiệu này lại chiếm dụng một cái.

Đây chẳng phải là nói, Giang Trần không có cơ hội?

Giang Trần này, vậy mà không hỏi? Ngay cả Diệp Đại, cũng hơi có chút giật mình.

Trong lòng Luật Vô Kỵ càng mắng to Giang Trần:

- Kẻ đần Giang Trần này, cơ hội tốt như vậy, vậy mà ra vẻ hào phóng tặng người, quả nhiên là ngu xuẩn. Con mẹ nó, loại chuyện tốt này, sao không tới phiên ta?

Đừng nhìn Luật Vô Kỵ mới vừa rồi bị Đan Phi quát lớn, thế nhưng mà đối với Diệp Trọng Lâu, hắn cùng những người khác đồng dạng, đều tràn đầy sùng bái.

Loại cơ hội thỉnh giáo này, Luật Vô Kỵ hắn nằm mộng cũng nghĩ. Thế nhưng mà hắn biết rõ, loại chuyện tốt này, không tới phiên Luật Vô Kỵ hắn.

Chứng kiến Điền Thiệu lên đài, trong đầu Luật Vô Kỵ như bị độc xà cắn, ghen ghét vô cùng. Điền Thiệu này tính toán cái gì? Trước kia là người dưới lòng bàn chân hắn, địa vị cùng Luật Vô Kỵ hắn hoàn toàn không cách nào so sánh được, lúc này ngược lại nghênh ngang tiến lên thỉnh giáo lão gia tử?

- Tiểu nhân đắc chí!

Trong lòng Luật Vô Kỵ mắng, ăn không được bồ đào, cũng chỉ có thể nói bồ đào chua.

Đan Phi cũng hơi kinh ngạc, nàng đối với Giang Trần có chút tò mò, rất muốn biết Giang Trần sẽ hướng lão gia tử hỏi vấn đề gì.

Thế nhưng mà, nàng đợi tới đợi lui, phát hiện đi lên hỏi vậy mà không phải Giang Trần.

Bởi như vậy, Đan Phi đối với thiếu niên thần bí Giang Trần, lòng hiếu kỳ lại không khỏi tăng thêm rất nhiều.

Điền Thiệu hỏi, tự nhiên cũng là phương diện võ đạo. Lão gia tử hiển nhiên là lão sư dạy có phương pháp, mặc kệ ai lên hỏi, hắn đều công bình đối đãi, rất có tính nhắm vào giải đáp.

Đáp án cuối cùng, làm cho Điền Thiệu cũng được ích lợi không nhỏ.

Chờ lão gia tử trả lời xong vấn đề của Điền Thiệu, Đại vương tử Diệp Đại, trong nội tâm cũng thở một hơi dài nhẹ nhõm. Chương trình xui xẻo này, rốt cục cũng qua đi.

Khâu hiến vật quý này, cũng đến đây là kết thúc rồi.

Tuy Diệp Đại hắn là tên thứ ba, nhưng thứ ba này, lại để cho tâm tình của hắn một mực khó chịu.

Hiện tại, nội tâm hắn đối với khâu kế tiếp tràn đầy chờ mong. Bởi vì, Đan Phi tỷ mới vừa nói qua, sau khâu hiến vật quý, sẽ tạm thời thêm một khâu nữa.

Đối với khâu tạm thời gia tăng này, Diệp Đại tràn ngập chờ mong. Bởi vì, hắn đối với cái này chuẩn bị rất lâu, cũng không tiếc vốn gốc, chuyên môn mời tới một đệ tử Bảo Thụ Tông, hiển nhiên là nhằm vào việc này mà đến.

- Hi vọng, lần này tình báo không sai, hi vọng Đan Phi tỷ nói khâu gia tăng kia, là chuyện ta bố trí này. Nếu có thể giúp lão gia tử sắp xếp giải nạn, Diệp Đại ta chắc chắn trở thành học sinh lão gia tử nể trọng nhất. Ngày khác ta kế thừa quốc quân vị, nhất định có thể đạt được lão gia tử cho phép cùng ủng hộ!

Diệp Đại nghĩ tới đây, trong ánh mắt lại tràn đầy nóng bỏng, ánh mắt nóng rực nhìn qua Đan Phi, trong nội tâm đã không thể chờ đợi được muốn vào khâu kế tiếp.

Vừa nghĩ tới Đan Phi nói cái hứa hẹn kia, huyết dịch toàn thân Diệp Đại liền sôi trào lên…

Nếu như ai có thể giúp lão gia tử giải quyết vấn đề khó khăn này, liền đạt được một cái nhân tình của lão gia tử!

Sau khi được lão gia tử gật đầu, Đan Phi lại một lần nữa đi tới trước sân khấu, uyển chuyển cười nói:

- Chư vị, vừa rồi ta đã nói qua, sau hiến vật quý, sẽ tạm thời gia tăng một khâu. Cái khâu này, ai có thể giúp lão gia tử giải nạn, theo như ước định, có thể đạt được một cái nhân tình của lão gia tử. Nhớ kỹ, là một cái nhân tình lão gia tử toàn lực ứng phó. Xin mọi người phải suy nghĩ cho kỹ.

- Nhân tình toàn lực ứng phó?

- Trời ạ! Lão gia tử bao nhiêu năm cũng không có hứa hẹn như vậy?

- Chậc chậc, nếu có được nhân tình này của lão gia tử, dù tiến vào Bảo Thụ Tông, cũng chỉ là sự tình một câu của lão gia tử a?

- Đó là một cơ hội, nhất định phải quý trọng!

- Ai đạt được nhân tình này của lão gia tử, sợ là quốc quân bệ hạ cũng đỏ mắt.

- Hắc hắc, nếu nhân tình này rơi vào trên đầu ta, ta nhất định không chút do dự, lập tức bái lão gia tử làm sư, cùng Đan Phi tỷ đồng môn. Bởi như vậy, hắc hắc...

Các loại ý niệm trong đầu, các loại dã tâm, trong lúc nhất thời ở trong đại viện tràn lan.

Lão gia tử ưng thuận như thế, hiện trường cơ hồ không có người không động tâm.

Kể cả Diệp Đại, Diệp Dung vương tử cũng như vậy.

Tất cả mọi người rất rõ ràng, nhân tình này, cùng trước kia chỉ điểm, cấp bậc hoàn toàn không giống. Nhân tình này, tuyệt đối là nặng như thiên.

Đan Phi nhìn qua ánh mắt mọi người khát vọng, nhìn nguyên một đám biểu lộ kích động, cũng biết kích phát ý chí chiến đấu của mọi người không sai biệt lắm.

Mỉm cười, dáng người thướt tha đi về sau phương. Chỉ một lúc sau, Đan Phi nắm một đầu dị thú, chậm rãi đi vào đại sảnh.

Đầu dị thú này, toàn thân mọc ra lông vũ màu xanh biếc, đầu như đầu rồng, trên lưng lại mọc ra hai cánh, cái đuôi là ba cây lông, như là Phượng Hoàng.

Dị thú này vừa xuất hiện, liền có một loại uy áp cực lớn, ngay cả Giang Trần trong lúc nhập định, cũng bị lực áp bách cường đại kia làm chấn động, uy áp cường đại như mũi tên bắn vào thần trí của hắn.

Hai mắt Giang Trần có chút mở ra, nhìn qua dị thú kia, trong lòng cũng hơi có chút kinh ngạc:

- Đây là Thượng Cổ huyết mạch, Long Phượng tạp giao Phượng Giao Ngũ Dực Thú!

- Thế giới này, vậy mà cũng có Thượng Cổ huyết mạch?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK