Mục lục
Độc Tôn Tam Giới
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Thái độ này muốn bao nhiêu ngạo mạn có bấy nhiêu, ngay cả người có lòng dạ rất sâu như Dư đan sư cũng bị loại hành động này khiêu khích, bị chọc giận.

Nếu không phải Vi Thiên Thông truyền âm bảo hắn phải tỉnh táo, cơ hồ hắn muốn bạo phát ngay tại chỗ.

Hắn dữ tợn cười một tiếng, nhìn chằm chằm vào Giang Trần:

- Tiểu tử, đừng đánh có đánh bạc với ta. Hai chúng ta làm một ván. Ở trong vòng của đối phương, xem ai có thể kiên trì được một phút đồng hồ. Thế nào?

Giang Trần nghe vậy liền biết rõ đối phương muốn chơi độc.

Chơi độc? Giang Trần thiếu chút nữa cười phát lên, chơi độc. Giang Trần còn chưa biết rốt cuộc đối phương có bao nhiêu thực học, thế nhưng chơi độc, cho dù tiểu tử này có bổn sự thông thiên, Giang Trần cũng không sợ.

Hắn dung hợp huyết mạch Kim Thiên, bách độc bất xâm, nào sợ độc của đối phương?

- Gia chủ, Chân đan sư này là do ngươi mời, ngươi có dám để cho hắn chơi không? Đây chính là ván bài liều mạng, không phải không chơi nổi đó chứ?

Vi Thiên Thông cười tủm tỉm, bày ra bộ dáng giả vờ từ bi.

Vi Thiên Tiếu nhìn Giang Trần, nhìn thấy Giang Trần âm thầm gật đầu, lập tức tỏ vẻ hào hùng, cười nói:

- Lão ngũ, bổn gia chủ chỉ sợ ngươi không chơi nổi.

Vi Thiên Thông cười ha hả nói:

- Vi Thiên Thông ta còn chưa tới lúc không chơi nổi, Dư Đan Vương, hôm nay Vi mỗ phải dựa vào ngươi để chống đỡ mặt mũi rồi.

Dư Đan sư lạnh nhạt cười, trong mắt hiện lên vài phần ngoan độc nhìn về phía Giang Trần.

- Tiểu tử, ở đây quá chật, không tiện thi triển bản lãnh, cũng tránh cho tổn thương tới người khác. Ta và ngươi đi tìm nơi trống trải, ngươi thấy sao?

Dư đan sư gật đầu khiêu khích Giang Trần.

Giang Trần chậm rãi đứng lên, đi ra ngoài.

- Đi, tất cả mọi người đi nhìn xem một chút.

Vi Thiên Tiếu tiêu sái cười cười, dẫn đầu đi ra ngoài.

Vi Thiên Thông nhìn thấy Vi Thiên Tiếu ra vẻ trấn định, trong lòng âm thầm cảm thấy buồn cười, đồng thời còn cảm thấy khinh thường. Vi Thiên Tiếu ngươi đụng phải tường rồi mà còn không quay đầu lại, hiện tại ngươi cứ đắc ý đi, lát nữa chính là lúc ngươi khóc.

Vi Thiên Thông tự cho là mình hiểu Vi Thiên Tiếu, trên phương diện khí thế tự nhiên không muốn bại bởi Vi Thiên Tiếu, hắn vỗ tay nói:

- Nhìn một chút đi, trận náo nhiệt này không nhìn cũng có chút đáng tiếc a.

Hậu viện Vi gia cực kỳ rộng rãi.

Dư đan sư và Giang Trần đứng ở giữa. Mọi người đứng hai bên.

Dư đan sư nhướng mày, có chút u ám nói:

- Tiểu tử, trong mười hô hấp, phải hoàn thành bố trí. Hiểu chưa? Làm không được thì cứ nói sớm, ta sẽ nhường cho ngươi một chút.

Giang Trần mỉm cười:

- Mười hô hấp? Ngươi chậm như ốc sên vậy sao? Trong ba hô hấp nếu không làm được thì xéo đi. Bố trí một chút mà cũng cần mười hô hấp, ngươi nói ngươi là Đan VƯơng, quả thực ta có chút hoài nghi a.

Đám người Vi Thiên Tiếu bên này nghe vậy cười ha hả.

Dư đan sư đen mặt, trong lòng âm thầm hít sâu một hơi. Ba hô hấp? Tiểu tử này rốt cuộc là kẻ huênh hoang hay là thực sự có thực học?

Trong lúc nhất thời Dư đan sư có chút tâm thần bất định.

Giang Trần lạnh nhạt nhìn qua phía Vi gia, nói:

- Chư vị, trong các ngươi ai đứng ra đếm một chút? Người nào chịu tính toán thời gina đây?

PHong lão bỗng nhiên nói:

- Để lão phu tới đi.

Phong lão trên danh nghĩa ở phe trung lập, hắn tới chủ trì cho nên song phương cũng không có ý kiến.

- Chuẩn bị tốt chưa? Bắt đầu.

Phong lão không dài dòng, lập tức nói.

Ba hô hấp, quả thực vô cùng nhanh chóng. Tuy rằng một đơn vị thời gian trong thế giới võ đạo cũng có phân định rõ ràng, thế nhưng một hô hấp của võ giả không giống như một hô hấp của phàm nhân. Chỉ là ba hô hấp cũng không tính là quá dài.

Trước khi tới đây Giang Trần hiển nhiên đã tính toán rằng hôm nay sẽ có một hồi ác đấu, cho nên trước khi tới hắn đã chuẩn bị một chút.

Phong lão lên tiếng, thủ đoạn của Giang Trần vô cùng thành thạo, tốc độ nhanh chóng, bố tí một ít trận pháp nhỏ ở chung quanh.

Thủ đoạn trận pháp của Giang Trần theo thời gian chuyển dời cũng có tiến bộ rất lớn. Rất nhanh một ít trận pháp nhỏ đã được bố trí thành.

Mà ở bên trong trận pháp này ít nhất Giang Trần dùng bốn loại độc.

Một là Mộng Thần chi độc, khiến cho người ta ngủ say.

Một loại là Tỏa Linh Chân nhất tán, là thứ hắn thu được từ Vệ Khánh của Tiêu Dao tông trong Vạn Tượng Cương Vực, lúc trước đối phó với đám người Cung Vô Cực cũng phát huy ra tác dụng vô cùng lớn.

Còn có một loại độc do tự mình Giang Trần điều phối, loại độc này cũng không tính là bá đạo. Nhưng là một loại chất độc rõ ràng nhất, Giang Trần dùng để mê hoặc đối thủ.

Loại cuối cùng là độc mà Giang Trần dùng Mê Thần chướng luyện ra, loại độc này mới thực sự là trí mạng, giấu ở bên trong trận pháp, Đan Vương không cao minh, tuyệt đối không thể nhìn ra.

Bốn loại độc trong trận có minh có ám, thập phần cao minh, có thể nói là bốn tầng bảo hiểm.

Mà tất cả chuyện này, Giang Trần dễ dàng làm xong trong vòng ba hô hấp.

So với hắn, Dư đan sư bên kia có chút co quắp. Lúc trước hắn đưa ra kiến nghị trong vòng mười hô hấp, vốn hắn cho rằng tốc độ của mình đã rất nhanh rồi, hắn muốn dùng để dọa tiểu tử Chân đan sư gì gì đó một trận. Thế nhưng không ngờ rằng lại bị Giang Trần phản pháo, khiến cho hắn bị trói chân trói tay.

Ba hô hấp đi qua, bố trí của Dư đan sư cũng chỉ miễn miễn cưỡng cưỡng coi như hoàn thành.

Giang Trần không chút hoang mang, miệng cười tủm tỉm nói:

- Dư đan sư, xem ra ngươi học nghệ không tinh, ba hô hấp với ngươi mà nói quá khó khăn. Nếu không ta lại cho ngươi thêm bảy hô hấp, ngươi chuẩn bị thêm cho tốt. Tránh cho tới lúc đó thua lại không phục.

Dư đan sư tuy rằng rất muốn bố trí lại một chút, thế nhưng mà dưới ánh mắt của tất cả mọi người chung quanh, hiển nhiên hắn cũng không thể mở miệng ra đồng ý, hắn hừ lạnh một tiếng nói:

- Tiểu tử, ngươi chỉ biết dựa vào công phu miệng lưỡi như vậy sao? Hy vọng một lát nữa ngươi còn cười được?

Nói xong, Dư đan sư từ trong bố trí của mình đi ra, hai người đi về phía đối phương.

Phong lão lớn tiếng nói:

- Tốt, hiện tại mời hai đan sư tiến vào bố trí của đối phương, hiện tại, coi như thời gian bắt đầu.

Dư đan sư cười lạnh một tiếng, sải bước đi vào trong phạm vi Giang Trần bố trí, ánh mắt căn bản không thèm nhìn vào bố trí của Giang Trần mà nhìn chằm chằm vào nơi hắn bố trí vừa rồi.

Hiển nhiên, Dư đan sư đối với bố trí của mình vô cùng tự tin, chỉ cần tiểu tử này đi vào trong bố trí của hắn, hắn tin rằng, đừng nói là Đan Vương nhị cấp, coi như là Đan Vương lục cấp cũng tuyệt đối không có khả năng chèo chống trong phút chốc.

Nhìn thấy Giang Trần bước vào nơi hắn bố trí, khóe miệng Dư đan sư khẽ nhếch lên, nở nụ cười lạnh lẽo, thầm nghĩ trong lòng:

- Tiểu tử, thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục không cửa ngươi lại xông tới. Đây là do ngươi tự mình muốn chết, để xem cái mạng ngươi lớn tới đâu? Chờ khi độc phát, khi đó ngươi có quỳ gối trước mặt xin lão tử giải độc, cũng đừng mơ lão tử sẽ giải độc cho ngươi. Hắc hắc, lão tử muốn xem ngươi bị độc tra tấn, chậm rãi phát độc mà chết. Quá trình kia nhất định sẽ vô cùng đặc sắc a.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK