Mục lục
Độc Tôn Tam Giới
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Kỳ thật giờ phút này Giang Trần càng hy vọng gặp Quân Mặc Bạch hơn. Từ sau khi Đan Trì cung chủ nói với hắn về Quân Mặc Bạch, Giang Trần đối với tứ cường này càng thêm chú ý.

Hắn càng hy vọng đối thủ trong vòng tứ cường này của hắn sẽ là Quân Mặc Bạch, để cho hắn biết rõ chi tiết của đối phương.

Chỉ là rút thăm vòng tứ cường lại khiến cho tất cả mọi người thất vọng. Trận đấu mà tất cả mọi người kỳ vọng cũng không có xuất hiện. Theo như mọi người chờ mong, trong vòng tứ cường này, hai đại đệ tử Đại Thánh đường có lẽ sẽ quyết chiến với hai đệ tử Đan Kiền Cung, sau đó mới phân ra hai ghế cuối cùng.

Thế nhưng mà kết quả rút thăm hết lần này tới lần khác lại là Hạng Tần đấu với Nhạc Bạch Trạch, Mộc Cao Kỳ đấu với Quân Mặc Bạch.

Vòng tứ cường chẳng khác nào là tông môn chiến.

Giang Trần nhìn thấy tâm nguyện của mình được đáp ứng, trong lòng có chút cao hứng. Quân Mặc Bạch này nếu nhưu quả thực đúng như lời Đan Trì cung chủ nói, vậy thì kẻ này nhất định đã ẩn giấu thực lực.

Ngẫm lại trước đó Quân Mặc Bạch này không ngờ lại đánh bại Viên Viên, thiên tài Thánh Cảnh số một trong Thánh Vượn nhất tộc của Đại Thánh đường. Chuyện này đối với một võ giả vừa đột phá Thánh Cảnh mà nói, hiển nhiên đã phá huy lực lượng quá người thường.

- Chẳng lẽ Quân Mặc Bạch này thực sự có vấn đề? Hắn ta vẫn che dấu thực lực?

Trong lòng Giang Trần hết sức hiếu kỳ.

Bên phía Đại Thánh đường lại có chút buồn bực.

Kết quả rút thăm trong hy vọng của bọn họ là khác. Kết quả rút thăm tốt nhất là Nhạc Bạch Trạch đấu với Mộc Cao Kỳ, làm tổn hao thực lực của Mộc Cao Kỳ cho trận chung kết.

Sau đó trong trận chung kết, Hạng Tần chống lại Mộc Cao Kỳ nỏ mạnh hết đà, có hai tầng bảo hiểm như vậy, Đại Thánh đường mới có thể yên ổn lấy được vị trí thủ tịch Vạn Tượng Tiềm Long bảng.

Kết quả lại là tông môn chiến, bất đứac dĩ, bên Đại Thánh đường đành phải bàn bạc khẩn cấp, cuối cùng đạt được thỏa hiệp bất đứac dĩ. Nhạc Bạch Trạch bỏ trận đấu, để cho Hạng Tần tiến vào trận chung kết.

- Hạng Tần, đâyl à cơ hội để Đại Thánh đường ta trùng kiến Vạn Tượng đế quốc, ngôi vị quán quân này vô luận thế nào ngươi cũng phải lấy được.

Hạng Vấn Thiên của Đại Thánh đường nói với Hạng Tần.

Tộc trưởng Thánh Sư nhất tộc của Nhạc Bạch Trạch cũng nghiêm túc nói:

- Bạch Trạch hi sinh vì đại cụ, Hạng Tần, ngươi phải thật cố gắng, đừng để cho việc Bạch Trạch rút lui là uổng công.

Hạng Tần liên tục gật đầu, trong người có một cỗ hào khí ngập trời, miệng nói:

- Chư ivj yên tâm đi, quán quân Vạn Tượng Tiềm Long bảng này Hạng Tần ta nhất định sẽ lấy được.

Nhạc Bạch Trạch tuyên bố bỏ trận thi đấu tứ cường cũng không khiến cho mọi người cảm thấy ngoài ý muốn. Rút thăm được Hạng Tần, bọn họ không có khả năng sẽ chiến đấu với nhau, như vậy chỉ có thể khiến cho Đan Kiền Cung chiếm được tiện nghi.

Mọi người chỉ có chút hiếu kỳ là Quân Mặc Bạch kia sẽ thành toàn cho Mộc Cao Kỳ sao?

Đại Thánh đường bàn bạc khẩn cấp thì bên phía Đan Kiền Cung, Đan Trì cung chủ lại không tạo một chút áp lực nào cho Quân Mặc Bạch, ngay cả Liên Thành trưởng lão dường như cũng không muốn nhìn thấy đệ tử của Vân Niết trưởng lão yêu nghiệt như vậy, cho nên cũng không yêu cầu gì với Quân Mặc Bạch.

Về phần những trưởng lão khác trong võ đường, lão đại mình đã không mở miệng, bọn họ càng không có khả năng mở miệng. Trưởng lão võ đường đối với tâm tư của Liên Thành trưởng lão này ít nhiều cũng có chút hiểu rõ.

Cũng đại khái suy đoán ra được Liên THành trưởng lão không muốn nhìn thấy đệ tử của Vân Niết trưởng lão quá xuất sắc, cho nên coi như là nội chến cũng để cho bọn chúng chiến với nhau.

Nhưng mà không biết Quân Mặc Bạch n ghĩ như thế nào, sau khi hắn suy nghĩ một lát không ngờ cũng chủ động bỏ trận tứ cường.

- Cao Mộc Kỳ sư đệ, ta thấy lúc trước sư đệ chiến một trận với Uông Hàn, ta không theo kịp được đệ. Trận chiến này ta cho dù có lên đài cũng chỉ rước lấy nhục mà thôi.

Quân Mặc Bạch phe phẩy quạt giấy, phong độ nhẹ nhàng, mặc dù nhận thua cũng khiến cho người ta cảm thấy khí độ của một vị công tử phóng khoáng.

Giang Trần cũng có chút ngoài ý muốn, trong lòng có chút thất lạc.

Nhiệm vụ mà Đan Trì cung chủ giao cho hắn, nhìn chằm chằm vào Quân Mặc Bạch này. Vốn hắn định dùng trận chiến này thăm dò nông sâu của Quân Mặc Bạch này.

Thế nhưng không ngờ tiểu tử này lại buông tha.

Cũng không biết là tiểu tử này ẩn dấu thực lực hay thực sự cảm giác thực lực mình không theo kịp cho nên chủ động nhận thua?

Như vậy, cảnh tượng giống như một màn kịch xảy ra.

Hai trận đấu tỏng vòng tứ cường đều có người chủ động nhận thua. Chẳng khác nào là cử Hạng Tần và Mộc Cao Kỳ tiến vào trận chung kết.

- Hạng huynh, cố gắng lên

Ánh mắt Nhạc Bạch Trạch vô cùng bình tĩnh:

- Tất cả mọi người trong Đại Thánh đường đều đúng chung một chỗ với huynh.

- Hạng Tần, cố gắng lên, không được phụ sự kỳ vọng của tất cả chúng ta.

Hạng Vấn Thiên vỗ vỗ vai Hạng Tần nói.

Mấy tộc trưởng khác đều ném ánh mắt cổ vũ về phía Hạng Tần.

Hiển nhiên, chuyện cho tới nước nay, mọi người cũng biết, mặc kệ như thế nào. Từ trên xuống dưới Đại Thánh đường đều phải đứng bên cạnh Hạng Tần, vấn đề bên trong nên giải quyết bên trong. Thế nhưng một khi liên quan tới lợi ích và đại cục của cả Đại Thánh đường, bọn họ phải đoàn kết nhất trí.

Bọn họ bởi vì chức quán quân Vạn Tượng Tiềm Long bảng này mà chuẩn bị rất nhiều, cũng bố trí rất nhiều để trùng kiến Vạn Tượng đế quốc, không tiếc mua lòng những tiểu tông môn kia, để cho bọn chúng bỏ phiếu ủng hộ Đại Thánh đường.

Là vì cái gì? Là vì ngày hôm nay.

Quán quân Vạn Tượng Tiềm Long bảng này là thứ mà Đại Thánh đường nhất định phải có.

Bên Đan Kiền Cung ngược lại không có hành động hùng hồn gì, tới hiện tại mọi người đều biết thực lực của Mộc Cao Kỳ này thâm bất khả trắc.

Ngay cả Thẩm Thanh Hồng cũng vô cùng hiểu rõ, dựa vào thực lực mà nói, mấy hắn cũng chưa chắc là đối thủ của Mộc Cao Kỳ này.

Nếu như đổi lại là trước kia nhất định hắn sẽ không có cách nào tiếp nhận, thế nhưng mà giờ phút này hắn lại cảm thấy tâm mình phẳng lặng như vậy.

Nếu như thực lực mà Mộc Cao Kỳ biểu hiện ra ngoài chỉ mạnh hơn hắn có một chút, vậy thì rất có khả năng hắn sẽ không chịu nhận mình thua kém. Nhưng mà thực lực mà Mộc Cao Kỳ biểu hiện ra ngoài ngay cả Uông Hàn cũng hoàn toàn bị đàn áp. Đó là tu vi mà không biết đã vượt quá Thẩm Thanh Hồng hắn mấy lần.

Bởi vì như vậy cho nên hắn cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng.

Chênh lệch lớn như vậy, giống như là một Nguyên Cảnh cùng với một Thánh Cảnh vậy, chênh lệch giữa hai người căn bản là thứ không thể thu hẹp lại, cho nên hắn không thể không chấp nhận sự thật này.

Niếp Trùng nghĩ lại, trước đó mình còn mở miệng châm chọc Mộc Cao Kỳ, nói phái Nhung Tử Phong ra chiến, vừa nghĩ tới chuyện này Niếp Trùng có một loại xúc động chui xuống đất.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK