Mục lục
Độc Tôn Tam Giới
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Từ ba mươi sáu đến ba mươi, liên tục bảy tràng khiêu chiến, đều không có gì lo lắng. Tuy lần thứ nhất khiêu chiến chỉ vượt qua ba gã, nhưng không có một cái khiêu chiến thành công.

Tên thiên tài thứ hai mươi chín, khiêu chiến thiên tài thứ 26, đánh cho khó hoà giải, rốt cục xuất hiện tiền lệ thành công.

Từ đó thay thế tên thứ 26, thành công tấn cấp.

Mà tên thiên tài thứ 26 trước kia, thì bị vô tình xếp đến thứ hai mươi chín, ngay cả cơ hội khiêu chiến cũng không có.

Mà thiên tài tấn cấp lên vị trí 26 kia, sau khi lần thứ nhất khiêu chiến thành công, thì có tư cách tiếp tục khiêu chiến. Lần thứ hai khiêu chiến, thứ tự có thể vượt qua sáu gã.

Bởi như vậy, tâm tư mọi người đều lung lay.

Hiển nhiên, bày ở trước mặt thằng này có rất nhiều cơ hội. Trong phạm vi khiêu chiến lần thứ hai của hắn, nếu như vượt qua năm tên, hắn có thể khiêu chiến Cơ tam công tử.

Nếu như vượt qua sáu gã, hắn có thể khiêu chiến Chân Đan Vương.

So với việc khiêu chiến thiên tài khác, khiêu chiến Cơ tam công tử cùng Chân Đan Vương, tự nhiên là hi vọng càng lớn.

Tuy trước kia Cơ tam công tử cùng Chân Đan Vương khiêu chiến, bề ngoài đều biểu hiện ra thực lực rất mạnh, nhưng ở mọi người xem đến, dù sao nội tình còn thiếu một chút, xưa nay danh khí cũng không có lớn như vậy.

Từ trên giấy xem, ít nhất có thể khiêu chiến thoáng một phát.

Nếu như có thể khiêu chiến bất kỳ một cái nào trong hai người kia, đạt được thắng lợi, đối với hắn mà nói, là thành công thật lớn.

Từ bài danh thứ 29, trực tiếp lẻn đến hai mươi mốt, thậm chí hai mươi, trình độ vượt qua tuyệt đối là kinh người.

Phải biết rằng, bài danh của Thiếu Chủ Bảng, cho dù là muốn chuyển một bước, hướng lên tiến một hai bài danh, độ khó cũng rất lớn.

- Rốt cuộc là khiêu chiến Cơ tam công tử, hay là khiêu chiến Chân Đan Vương?

Thiên tài kia tên là Phương Viễn, đến từ Tịch Diệt Đại Đế nhất mạch, giờ phút này lại lâm vào một lựa chọn xoắn xuýt.

Khiêu chiến Cơ tam công tử, ở hắn xem ra, có lẽ hi vọng chiến thắng sẽ lớn một chút.

Khiêu chiến Chân Đan Vương, nếu như thành công, tính oanh động nhất định sẽ cường một chút, hơn nữa thứ tự cũng sẽ càng gần phía trước.

Nghĩ tới nghĩ lui, Phương Viễn cuối cùng nhất vẫn quyết định, khiêu chiến Chân Đan Vương.

Tên thứ 26, hắn ở lần thứ hai khiêu chiến, cực hạn cao nhất là khiêu chiến tên thứ hai mươi.

Giang Trần thấy Phương Viễn khiêu chiến mình, ngược lại không có gì ngoài ý muốn. Dù sao, loại cơ hội khiêu chiến này rất khó được, đối phương tự nhiên phải lợi dụng.

Bất quá, Giang Trần hôm nay, căn bản không sợ chiến một trận.

Trước kia đả bại Trang Tiệp, đã để cho Giang Trần đối với thực lực dưới trướng dòng chính Đại Đế có một hiểu rõ đại khái.

Như Trang Tiệp, trước kia bài danh thứ hai mươi, thực lực là nửa bước Hoàng cảnh. Cách Hoàng cảnh chính thức, vẫn có một đường như vậy.

Mà Phương Viễn này, thực lực đồng dạng là nửa bước Hoàng cảnh.

Đồng dạng là nửa bước Hoàng cảnh, lẫn nhau chênh lệch vẫn phải có. Không hề nghi ngờ, thực lực của Phương Viễn này, tuyệt đối không có khả năng vượt qua Trang Tiệp.

Trước kia thời điểm mình ở Thánh cảnh thất trọng, cũng đã có thể đánh bại Trang Tiệp. Hôm nay đột phá Thánh cảnh bát trọng, chống lại Phương Viễn này, Giang Trần không cảm thấy đối phương có bao nhiêu phần thắng.

Bất quá mượn cơ hội này, vừa vặn nghiệm chứng thu hoạch của mình sau khi đột phá, đến cùng lớn bao nhiêu.

Giang Trần tự nhận, lần này đột phá Thánh cảnh bát trọng, thu hoạch là cực lớn. Nhưng mà đến cùng lớn bao nhiêu, còn phải thông qua thực chiến đến kiểm nghiệm.

Phương Viễn dùng thương, một cây đại thương màu đen.

Đầu thương xa xa tập trung Giang Trần, thương thế cùng khí thế của Phương Viễn hoàn toàn dung làm một thể.

- Chân Đan Vương, Phương mỗ biết rõ ngươi rất lợi hại. Bất quá cây thương này của Phương mỗ, cũng chìm đắm mấy chục năm nóng lạnh chi công. Hôm nay trận chiến này, là cuộc chiến vinh quang suốt đời của ta. Cho nên, ta sẽ thiêu đốt tánh mạng, dùng hết thảy lực lượng, đem cây thương này phát huy đến mức tận cùng.

Nghe hắn nói, liền biết tâm tính của hắn.

Thực lực của Phương Viễn này chưa hẳn bằng Trang Tiệp, nhưng ở phong độ cùng khí chất, lại hơn Trang Tiệp một bậc.

Giang Trần nhẹ nhàng gật đầu, ánh mắt cũng trở nên cuồng nhiệt:

- Phương huynh, lôi đài chiến đấu, mặc kệ thắng bại, chỉ cầu tận hứng. Mời.

Trong mắt Phương Viễn khẽ động, gật gật đầu.

- Nếu như thế, ta hạ vị khiêu chiến thượng vị, trước ra một thương.

Phương Viễn quang minh lỗi lạc, không sĩ diện cãi láo, cũng không nói nhảm nhiều.

Cánh tay vung lên, trường thương dài hơn một trượng đâm ra, thương mang như điện, như một điện xà màu đen, phảng phất có thể siêu việt giới hạn hư không.

Trước một khắc vừa mới đâm ra, sau một khắc, phảng phất cũng đã trát đến trước mặt Giang Trần.

Quan trọng nhất là, một phát này hoàn toàn không có bất kỳ sức tưởng tượng, nhìn không tới bất luận động tác hoa lệ phức tạp nào, tựa hồ mỗi một động tác, từng chi tiết của hắn, đều vì một thương trí mạng mà phục vụ.

Giang Trần ở một khắc Phương Viễn lên đài kia, cũng đã toàn tâm lưu ý Phương Viễn này.

Bởi vì cây thương kia của Phương Viễn, lại để cho Giang Trần cảm nhận được uy hiếp. Loại uy hiếp này hoàn toàn đến từ trực giác, đến từ bản năng cường giả.

Cho nên, khi một thương trí mạng kia xuất hiện ở trước mặt Giang Trần, trong tay Giang Trần lóe lên kiếm quang, thuận tay rung động.

Ngũ Sắc Thần Quang Kiếm trảm trên đầu thương, phát ra hỏa hoa thảm thiết.

Uy năng đâm thẳng của trường thương là thập phần đáng sợ, nhưng một kiếm này của Giang Trần, lại hết lần này tới lần khác có thể đẩy ra trường thương, làm cho thân hình hai người đều nhoáng một cái.

Trong nội tâm Phương Viễn trầm xuống, một phát này của hắn, kỳ thật chỉ là thức mở đầu. Nếu như đối phương dùng thân pháp tránh né, hoặc dùng thủ đoạn khác ngăn cản. Như vậy tiếp đến, sẽ là thương thế liên tục không dứt, như thủy triều dâng lên, một thương so với một thương càng mạnh hơn nữa.

Đây là đặc điểm lớn nhất của hắn, một thương tiếp một thương, mỗi một thương không ngừng tiến dần lên, uy lực không ngừng tăng mạng.

Một mực công kích đến đối thủ sụp đổ mới thôi.

Thế nhưng mà, lúc này đây, Giang Trần hoàn toàn không dùng thân pháp tránh né, cũng không có dùng Kim Thân chọi cứng, mà trực tiếp sử dụng kiếm đẩy thương thế ra.

Cái rung động này nhìn như đơn giản, người ở bên ngoài nhìn cũng thường thường không có gì lạ, hoàn toàn nhìn không ra môn đạo gì. Thế nhưng mà nội hàm của rung động này, chỉ có số ít cường giả nhãn lực cao minh mới nhìn ra được.

Mà Phương Viễn là người trong cuộc, nội tâm lại vô cùng rung động.

Bởi vì một kiếm tùy ý kia của Giang Trần, lại trực tiếp quấy rầy thương thế của hắn, phá hủy tiết tấu, làm cho thương thế kéo dài không dứt của hắn, hoàn toàn không cách nào kéo dài xuống nữa.

Loại thương thế này, một khi tiết tấu bị đánh loạn, nhất định phải uấn nhưỡng lần nữa. Cái này làm cho tất cả uấn nhưỡng trước kia của Phương Viễn, cũng thành nước chảy, hoàn toàn mất đi ý nghĩa.

Cho nên, một kiếm nhìn như đơn giản kia, lại ẩn chứa trí tuệ võ đạo siêu nhân.



Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK