Mục lục
Độc Tôn Tam Giới
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đan Cực Đại Đế cười nhạt một tiếng:

- Khổng Tước huynh, ta và ngươi ngồi hưởng phúc thanh nhàn là không sai, bất quá quyết thắng thua chỉ sợ ngươi phải thất vọng rồi.

- A?

Dáng tươi cười của Khổng Tước Đại Đế không giảm, tỏ vẻ nghi vấn.

- Thứ cho ta nói thẳng, Bổn đế không tin, ngươi phái ra người trẻ tuổi này, có tư cách cùng Kê Lang Đan Vương quyết thắng thua. Cái này căn bản không phải thi đấu cùng cấp bậc.

Ngữ khí của Đan Cực Đại Đế cực kỳ bá khí.

Hắn lớn tiếng đoạt chủ, cũng làm cho những người bên Khổng Tước Thánh Sơn nhíu mày không thôi.

Cũng may Khổng Tước Đại Đế ngự hạ cực nghiêm, tuy mọi người phẫn nộ, lại không có thất thố.

Khổng Tước Đại Đế nhẹ nhàng cười cười, lại không có bị ngôn từ khiêu khích kia chọc giận, mà ung dung cười nói:

- Đan Cực huynh, mọi thứ không thể nói quá sớm.

- Chuyện khác, Bổn đế chưa chắc sẽ nói quá sớm. Bất quá lĩnh vực đan đạo, tựa hồ Đan Hỏa Thành chúng ta không có lý do khiêm tốn.

Khổng Tước Đại Đế mỉm cười:

- Nói như vậy, Đan Cực huynh chưa bao giờ cân nhắc qua, nếu trận chiến này thua thì nên làm cái gì bây giờ?

- Thua?

Đan Cực Đại Đế cười ha ha.

- Khổng Tước huynh, ngươi cảm thấy, Lưu Ly Vương Thành các ngươi có một chút khả năng thắng sao?

- Thế sự vô thường.

Khổng Tước Đại Đế cười thần bí.

- Ít nhất, ta sẽ không giống Đan Cực huynh, trước đó đem lời nói chết như vậy.

- Nói miệng không bằng chứng.

Đan Cực Đại Đế khinh thường cười cười.

- Lưu Ly Vương Thành đã tự tin như vậy, liền để cho mọi người kiến thức, đến cùng tự tin của các ngươi có bao nhiêu tiền vốn.

- Kê Lang, người trẻ tuổi không biết trời cao đất rộng, ngươi lên giáo dục thoáng một phát cũng là chuyện tốt.

Đan Cực Đại Đế liếc xéo Giang Trần, khóe miệng lộ ra một tia khinh thị không che dấu chút nào.

Kê Lang mỉm cười, gật đầu nói:

- Đệ tử cẩn tuân pháp chỉ.

Giang Trần chứng kiến Đan Hỏa Thành diễn xuất, trong lòng cũng khinh thường. Kiếp trước hắn bái kiến thế lực cường đại nhiều lắm, cố làm ra vẻ như vậy, cũng bái kiến không ít.

Thường thường người càng hung hăng càn quấy, trước đó nhảy càng hoan, sau này một khi thất bại, bộ dạng thua sẽ càng thảm.

Giáo dục ta?

Giang Trần không khỏi cười lạnh, đừng nói Thần Uyên Đại Lục, coi như là Chư Thiên Đại Thế Giới kiếp trước, có thể ở đan đạo giáo dục Giang Trần, cơ hồ là không có.

Nhìn Kê Lang Đan Vương này, có lẽ so với những Đan Vương trước kia chứng kiến thì lợi hại hơn, thậm chí vượt qua các Đan Vương của Khổng Tước Thánh Sơn.

Thế nhưng mà thì tính sao?

Bằng cái này, liền muốn giáo dục một Đan Đạo Đại Sư của Chư Thiên?

Chê cười.

Ánh mắt của Kê Lang thâm thúy, như là tinh không, cho người một loại cảm giác thâm bất khả trắc. Ánh mắt sâu xa liếc nhìn Giang Trần, ra thủ thế:

- Mời.

Giang Trần thản nhiên nói:

- Chủ nhường khách trước, ngươi trước, mời.

Trong lòng Kê Lang hơi sững sờ, hắn cho rằng Đan Vương trẻ tuổi này của Khổng Tước Thánh Sơn, chỉ là đến gom góp đủ số, ở dưới danh tiếng của mình, có lẽ rất nhanh sẽ gánh không được.

Lại không nghĩ rằng, suy đoán của mình, dĩ nhiên là sai lầm rồi. Đan Vương trẻ tuổi này, nhìn về phía trên cũng không phải chủng loại đi ngang qua sân khấu kia.

Bất quá Kê Lang tâm như mặt nước phẳng lặng, ở lĩnh vực đan đạo, tự tin của hắn, sẽ không bởi vì bất cứ chuyện gì mà thay đổi. Hiện tại Đan Hỏa Thành, ngoại trừ Đan Cực Đại Đế ra, còn thật không có người có tư cách để cho Kê Lang hắn cảm thấy khẩn trương.

Song phương phân chia khu trận đấu, nhập tọa.

Khổng Tước Đại Đế mang đám người, về tới trận doanh Lưu Ly Vương Thành. Lần đổ đấu này, là việc trọng đại của Lưu Ly Vương Thành, kể cả Tu La Đại Đế ở bên trong, Lưu Ly Vương Thành bảy đại đế, còn có rất nhiều đại phiệt phiệt chủ, toàn bộ tề tụ một đường.

Phụ tử Vi gia vốn không có tư cách tham gia, bất quá bởi vì Giang Trần là Đan Vương khách khanh của Vi gia, cho nên bọn hắn đạt được đãi ngộ đặc thù, cho phép tiến đến xem cuộc chiến.

Nhìn thấy Khổng Tước Đại Đế đi về trận doanh bổn phương, người bên Lưu Ly Vương Thành, biểu lộ cả đám cũng ý vị thâm trường. Có ít người trong mắt mang theo khó hiểu, mang theo hỏi thăm, có ít người thì chờ mong, mà có ít người, thì biểu lộ đạm mạc, tựa hồ đối với thắng bại không quá quan tâm.

- Khổng Tước đạo huynh, Chân Đan Vương này đáng tin không?

Nói lời này, là một lão giả đầu trọc, bận bào phục mộc mạc, lộ ra đặc biệt cao thượng, lão giả này, chính là Niêm Hoa Đại Đế bài danh thứ hai trên danh nghĩa của Lưu Ly Vương Thành. Lão giả này tư cách lão, nhưng mà dã tâm không lớn, chỉ giúp mọi người làm điều tốt.

Trên danh nghĩa là Đại Đế thứ hai, nhưng quyền thế cùng thế lực trên thực tế, đều không bằng Tu La Đại Đế.

Bất quá, hắn ở Lưu Ly Vương Thành tư lịch rất già, cho nên bài danh vẫn là thứ hai, gần với Khổng Tước Đại Đế. Bởi vì địa vị của hắn đặc thù, cho nên hắn hỏi lời này, sẽ không lộ ra quá mức đột ngột.

Chứng kiến ánh mắt hỏi thăm của Niêm Hoa Đại Đế, Khổng Tước Đại Đế cười nói:

- Nếu như hắn không đáng tin, Lưu Ly Vương Thành ta phái Đan Vương khác xuất chiến, hiệu quả cũng giống như vậy.

Lời nói này, không trả lời thẳng, nhưng đã nói rõ thái độ của Khổng Tước Đại Đế.

Đại Đế khác thấy Khổng Tước Đại Đế nói như vậy, cũng không nên phát biểu cái gì nữa. Hỏi nhiều hơn, là cố ý nghi vấn năng lực quyết sách của Khổng Tước Đại Đế.

Tu La Đại Đế một mực trầm mặc không nói, biểu lộ nhàn nhạt, phảng phất người đến, nhưng tâm tư không ở nơi này. Về phần trong lòng của hắn đến cùng nghĩ cái gì, lại không người biết được.

Khổng Tước Đại Đế cũng không để ý đến, mang thủ hạ ngồi xuống vị trí của mình, thần thái khoan thai, nhìn không ra có bất kỳ dáng vẻ khẩn trương.

Chờ tất cả mọi người nhập tọa, những Đan Vương đến từ ngũ hồ tứ hải kia, cũng nhao nhao đứng dậy tự giới thiệu.

Những cường giả đan đạo này, bất kỳ một cái nào, đều là Đan Vương đỉnh tiêm trong Nhân loại cương vực, thậm chí có nửa bước Đan Đế, địa vị cực cao, đức cao vọng trọng.

- Chúng ta được song phương mời, đặc biết tới quan khán trận chiến này. Trải qua song phương ước định, người thắng trận chiến này, là chủ nhân chính thức của Vạn Thọ Đan, từ nay về sau, vấn đề sở hữu Vạn Thọ Đan không còn tranh luận nữa. Người thắng có được quyền độc nhất vô nhị, bất luận thế lực nào có ý đồ luyện chế Vạn Thọ Đan, đều là đồ nhái, sẽ bị truy cứu. Kể cả một phương thất bại đổ đấu hôm nay cũng vậy. Cái thuyết pháp này, song phương các ngươi đều tán thành chứ?

Đan Cực Đại Đế hào sảng cười cười:

- Nên như thế, thắng làm vua thua làm giặc. Người thua, có tư cách gì có được Vạn Thọ Đan? Tự nhiên là người thắng ăn sạch, độc nhất vô nhị. Khổng Tước huynh, ngươi cảm thấy thế nào?

Khổng Tước Đại Đế thần thái khoan thai:

- Ta không có dị nghị. Bất quá Đan Cực huynh, ta ngược lại muốn hỏi ngươi một câu, Vạn Thọ Đan này, thật sự có quan hệ với Đan Hỏa Thành ngươi sao?

Đan Cực Đại Đế mặt không biểu tình:

- Bây giờ nói những thứ này, chỉ là miệng lưỡi chi tranh, còn có ý nghĩa sao?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK