Mục lục
Độc Tôn Tam Giới
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Ta cũng nguyện ý gia nhập.

Tằng Sư đứng ra tỏ thái độ.

Lôi Cương Dương cười nhạt một tiếng:

- Ta là người đề xuất, tự nhiên không thể ngồi yên không lý đến. Việc này, ta làm đội trưởng, ta tự nhiên đứng ra. Tam tông các ngươi như thế nào?

Tử Dương Tông thoáng cái có ba người nguyện ý đứng ra, cái này chẳng khác nào ngăn đường của tam tông khác. Tử Dương Tông ta tích cực như vậy, chẳng lẽ các ngươi muốn ngồi mát ăn bát vàng?

Liên Thương Hải suy nghĩ một lát, nhấc tay nói:

- Tính ta một người a.

Thiết Đạt Chí thấy Liên Thương Hải tỏ thái độ, cũng nói:

- Thêm ta một cái.

Lôi Cương Dương thấy Thiết Đạt Chí tỏ thái độ, trong nội tâm ngược lại không quá cam tâm tình nguyện. Dù sao Thiết Đạt Chí này ở trong Tứ đại thiên tài của Bảo Thụ Tông, chỉ là kế cuối. Hắn rất hi vọng Tạ Vũ Phàm đi ra.

Bất quá, lúc này cần tính tích cực, Thiết Đạt Chí tích cực như vậy, Lôi Cương Dương ngược lại không thể đả kích hắn.

Bên Lưu Vân Tông kia, Sư Vân Vân cười ha ha:

- Cương Dương đạo huynh nói như vậy, Sư Vân Vân ta liền cố thử một lần. Bất quá, tiểu muội không đảm bảo nhất định sẽ hoàn thành.

Trong nội tâm Lôi Cương Dương không thích, còn chưa bắt đầu khiêu chiến, liền nghĩ kỹ đường lui, cái này rõ ràng cho thấy tiêu cực biếng nhác.

Bên Vạn Linh Tông, La Tịch chỉ vào hai người bên cạnh nói:

- La mỗ không có hứng thú gì, để cho hai sư đệ ta tham gia a.

Lôi Cương Dương thấy bọn họ một cái qua loa, một cái dứt khoát không phối hợp, trong lòng khó chịu, cười lạnh nói:

- La lão đệ đây là muốn ngồi mát ăn bát vàng sao?

- Ngồi mát ăn bát vàng?

La Tịch cười nhạt một tiếng.

- Như vậy Lôi huynh có thể thu tay lại. La mỗ ta ngược lại rất muốn nhìn một chút, cực hạn của thiên tài thế tục kia ở nơi nào.

- Hừ, cực hạn của hắn, ngay ở chỗ này rồi.

Tuy La Tịch không ra tay, nhưng Lôi Cương Dương thực sự không dám bắt buộc, đã có nhiều người nguyện ý ra tay như vậy, những người này, mỗi một cái đều là cao thủ đỉnh cấp của Thiên Linh khu.

Bất kỳ một người nào gặp được thiên tài thế tục kia, đều có thể nghiền áp.

Ngay lúc này, Thang Hồng chợt cười to:

- Đặc sắc a đặc sắc, nguyên một đám làm trò hề, thật sự là buồn cười, buồn cười.

- Chó má Chí Cao Phong Hội, đả kích đối lập, vì tư lợi. Cái gọi là thiên tài, đều là chó má.

Thang Hồng ngửa mặt lên trời cười to, đi ra ngoài cửa.

Hắn đã triệt để nhịn không được, cái gọi là Chí Cao Phong Hội này, từ đầu tới đuôi là một đám thiên tài ích kỷ, ở đây thương lượng đả kích đối lập như thế nào.

Thang Hồng xấu hổ khi ở chung với những người này.

Lôi Cương Dương nghe vậy, lông mày nhíu lại, hai mắt đột nhiên bạo tuôn sát cơ.

- Liên Thương Hải, thiên tài Bảo Thụ Tông các ngươi, hẳn không người nào có thể hàng phục hắn sao?

Liên Thương Hải thản nhiên nói:

- Hắn xưa nay độc hành, ta cùng hắn không liên quan.

- Hừ, ngươi đã nói như vậy, ngày nào đó xông tới trong tay Tử Dương Tông ta, Bảo Thụ Tông ngươi cũng không nên nói này nói kia.

Lôi Cương Dương lãnh đạm nói.

- Nếu như hắn xông tới ngươi, là chính bản thân hắn muốn chết, liên quan gì tới ta?

Thanh âm của Liên Thương Hải đạm mạc.

La Tịch cũng nhẹ nhàng cười cười, đối với mọi người ôm quyền:

- Chư vị, các ngươi chậm rãi thương lượng, việc này ta không lẫn vào, cáo từ trước.

- Chúng ta cũng cáo từ.

Những người không có xung phong nhận việc kia, nhao nhao đưa ra cáo từ.

Rất nhanh, hiện trường chỉ còn lại những người muốn ra tay khiêu chiến kai.

Ánh mắt của Lôi Cương Dương đảo qua trên mặt tất cả mọi người:

- Chư vị, nếu như đã quyết định ra tay, liền không nên có lòng dạ đàn bà. Bảy tám người chúng ta, mỗi ngày khiêu chiến, mặc dù đối thủ là tùy cơ hội, nhưng sẽ có một ngày khiêu chiến đến hắn. Ta chỉ hy vọng...

Lôi Cương Dương còn chưa nói hết, đột nhiên bên tai khẽ động, trong mắt bắn ra một đạo quang mang, quát:

- Người nào…

- Ngươi là Lôi Cương Dương?

Trong hư không, một thanh âm đạm mạc lạnh lùng hỏi.

Trong hư không, một thân ảnh đột nhiên hiện ra, khoan thai ngồi ở trên tường vây, hai tay ôm đầu gối, bộ dạng dù bận vẫn ung dung.

- Lớn mật, lại dám xông chỗ ở tư nhân của Lôi mỗ, chết.

Hai mắt của Lôi Cương Dương đột nhiên bùng ra sát cơ lạnh lùng, vung đại chưởng lên, một đạo Cương Dương chi khí cường đại, như là Giao Long dâng lên.

Ở trong Cương Dương Chi Khí thảm thiết, vậy mà ẩn chứa tia chớp điện xà, lại ẩn ẩn có lực lượng của Lôi Điện chi đạo.

- Là Cương Dương điện xà.

Sư Vân Vân duyên dáng gọi to một tiếng.

- Ta nghe Cương Dương đạo huynh là Lôi Linh thân thể trời sinh, xem ra nghe đồn không uổng.

Người trên đầu tường kia, thấy một kích khí thế như cầu vồng phóng tới, cười nhạt một tiếng, thuận tay trảo một cái, phảng phất muốn bắt lấy một kích kia.

Lôi Cương Dương thấy đối phương vô lễ như thế, khóe miệng cười rộ lên.

Nghĩ thầm tiểu tử này quả nhiên là tự mình muốn chết, một kích này của ta, tuy chỉ dùng năm sáu thành công lực, nhưng lại ẩn chứa Lôi Điện chi đạo cường đại, hắn vừa tiếp xúc, liền đợi bàn tay bị đốt trọi a.

- Ân?

Ý nghĩ này của Lôi Cương Dương vừa hiện lên, sau một khắc, sắc mặt đột nhiên trầm xuống, mặt mũi tràn đầy vẻ khó tin.

Chỉ thấy đối phương thuận tay trảo một cái, tuy thân thể nhoáng một chút, nhưng mà một kích kia của Lôi Cương Dương, thời điểm vọt tới tay hắn, phảng phất bị một cổ lực lượng vô hình nuốt mất, vậy mà như đèn cầy trước gió, bị bóp tắt rồi.

- Cái gì?

Lôi Cương Dương ngây ngẩn cả người, hắn đối với thực lực của mình rất tự tin, một kích này ý định đốt trọi tay người kia, lại không nghĩ rằng, sẽ bị đối phương nhẹ nhõm phá vỡ.

Người trên tường vây kia, dĩ nhiên là Giang Trần.

Cười ha ha, hời hợt nói:

- Cái này là thực lực của đệ nhất thiên tài sao? Không gì hơn cái này. Nghe nói chư vị tụ tập ở đây, ý định thay phiên ra trận, chỉ chờ khiêu chiến đến ta?

- Tiểu tử, ngươi là muốn chết.

Lôi Cương Dương chưa từng ở trước mặt cùng thế hệ ném qua thể diện? Vừa rồi một kích kia, hắn có chút khinh địch, cũng không dùng hết toàn lực, lại bị đối phương phá, ngược lại mỉa mai hắn không gì hơn cái này.

Cái này đối với Lôi Cương Dương mà nói, quả thực là vô cùng nhục nhã.

Thân hình lóe lên, hóa thành một đạo hồng mang, như một đoàn liệt diễm bắn đi.

- Nhìn.

Giang Trần giương cánh tay lên, hai cọng lông đuôi của Hỏa Nha Vương đột nhiên bắn ra

- Hừ, phá cho ta.

Lôi Cương Dương tay năm tay mười, tả hữu một quyền, trực tiếp quét ra hai đạo công kích kia. Nhưng tốc độ lại không giảm, hướng Giang Trần gấp xông mà đến.

- Tiểu tử, chính ngươi đưa tới cửa muốn chết, không nên oán ta.

Lôi Cương Dương dữ tợn cười một tiếng, khí thế càng tăng, vọt thẳng lên, dương tay là một quyền.

Giang Trần cười lớn một tiếng:

- Tới tốt.

Khanh…

Đao mang kinh thiên, đột nhiên diệu bắn Thương Khung, Giang Trần dùng lực toàn thân, hai tay cầm đao, vận khí toàn thân, một đao hung hăng chém xuống.

Giang Trần vậy mà không né không tránh, cùng Lôi Cương Dương là Tiên cảnh thất trọng liều mạng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK