Mục lục
Độc Tôn Tam Giới
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Bất quá, tuy Quang Độ lão nhân khoa trương, nhưng mà cảnh giác trong đầu, lại không có vì vậy mà buông lỏng. Từ lời nói và việc làm, nhất cử nhất động của hai người này, Quang Độ lão nhân đích thật là nhìn không ra sơ hở gì. Thế nhưng mà trong lòng của hắn, lại quanh quẩn lấy một chút không được tự nhiên, một chút hoài nghi.

Hắn cũng không cách nào xác định, loại nghi kị này, rốt cuộc là hắn quá lo lắng, hay là trực giác tràn lan.

- Quang Độ đại nhân, còn có mấy vị đồng đạo. Lần này các ngươi đến, hẳn là từ Quang Minh Thánh Địa cùng Húc Nhật Thánh Địa tới a? Nhìn bộ dạng như vậy, đạo hữu đóng ở hai Đại Thánh Địa kia, có lẽ đã không thoát khỏi?

Ngữ khí của Lam Thiên Hạo có chút trầm thấp.

Quang Độ lão nhân đột nhiên hỏi:

- Ngươi nói hai người Đằng Hoàng kia tới chỗ ngươi, đến cùng xảy ra chuyện gì, ngươi có thể tinh tế nói, không cần có chỗ giấu diếm.

Lam Thiên Hạo không nhanh không chậm, đem sự tình trước kia nói một lần.

Lập tức, hắn lại nói:

- Trước khi Đằng đạo hữu đi, lại đưa một phần gọi là lễ vật, yêu cầu chúng ta chuyển giao cho Quang Độ đại nhân ngài.

- Vì sao? Chẳng lẽ bọn hắn không thể đợi lão phu đến, lại lựa chọn cách không ly khai sao?

- Bọn hắn đối với Bình Sa Đảo thất bại rất tự trách. Chính là vì bọn hắn tự trách rất chân thật, nên để cho thuộc hạ mâu thuẫn. Theo lý thuyết nên tiếp bọn hắn vào, thế nhưng vừa nghĩ tới đại nhân ngài dặn dò, chúng ta lại không dám tùy tiện mạo hiểm để cho bọn hắn vào.

- Hừ, bọn hắn còn biết tự trách sao? Đã tự trách, vì sao sớm không tuyển chọn hội hợp với lão phu? Đúng rồi, bọn hắn lưu lại lễ vật gì cho lão phu?

Quang Độ lão nhân hỏi.

- Đưa lên đi.

Lam Thiên Hạo vung tay lên, ở phía sau hắn, một tu sĩ đi ra. Trong tay nâng một vật, chạy tới khu vực phụ cận Quang Độ lão nhân.

Sắc mặt Quang Độ lão nhân trầm xuống, ánh mắt hung hãn nhìn chằm chằm vào người tới, phảng phất muốn xem thấu người này.

- Ngẩng đầu lên, nhìn lão phu.

Quang Độ lão nhân quát.

Tên tu sĩ kia nâng bảo vật, ánh mắt lại có chút ngượng ngùng, có chút co quắp, liếc nhìn Quang Độ lão nhân, lại không dám cùng hắn đối mặt.

- Lão phu lệnh ngươi, mở mắt ra, nhìn chằm chằm vào lão phu, không nên trốn tránh ánh mắt của ta!

Ngữ khí của Quang Độ lão nhân đạm mạc, lộ ra rất có lực áp bách.

Người tu sĩ kia nơm nớp lo sợ, trong mắt hiện lên vẻ bối rối, nhưng lại kiên trì nhìn Quang Độ lão nhân.

Quang Độ lão nhân híp mắt, trong nội tâm cảm thấy dị thường không thoải mái. Tu vi của tu sĩ này, nhìn về phía trên chỉ là Thiên Vị mà thôi. Mà ánh mắt của hắn cũng lộ ra rất vô tội.

Nhưng mà một người như vậy, lại để cho Quang Độ lão nhân sinh ra một ít bóng mờ cùng khó chịu.

- Dừng lại, đứng ở nơi đó.

Đỗ Trinh nhàn nhạt quát.

- Đợi Đỗ mỗ kiểm tra một cái, nếu có thể nhập pháp nhãn của Quang Độ đại nhân, lại nhận cũng không muộn.

Binh bất yếm trá, dù ai cũng không cách nào cam đoan đối phương không lừa mình.

Nhưng Hứa Nhất Cố lại khó chịu:

- Đỗ đạo hữu, ngươi có ý tứ gì? Chẳng lẽ nói, chúng ta còn có thể lừa gạt Quang Độ đại nhân sao?

- Hắc hắc, cẩn thận chạy được vạn năm thuyền.

Dáng tươi cười của Đỗ Trinh rất ti tiện, hiển nhiên, có Quang Độ lão nhân cho chỗ dựa, hắn là không kiêng nể gì cả.

Tên tu sĩ nâng bảo vật kia, ánh mắt lại bình tĩnh trở lại, nhìn Đỗ Trinh đi tới. Bỗng nhiên nhếch miệng cười cười, tay nâng bảo vật đột nhiên ném ra, hóa thành đạo đạo kim quang, thoáng cái khóa chết hư không bốn phía, kim quang tràn ngập.

Không tốt!

Cơ hồ tất cả mọi người, trong đầu đều hiện lên một tia bất an. Nhất là Đỗ Trinh, hắn cách gần nhất, nên loại cảm giác bất an kia, là cường liệt nhất.

Kim quang mãnh liệt, cướp đoạt tất cả ngũ giác của mọi người. Con mắt hoàn toàn bị cường quang bắn phá, không cách nào mở ra.

Quang Độ lão nhân quát:

- Mọi người coi chừng, tập kết trận thế, không nên bối rối!

Quang Độ lão nhân dù sao cũng là thủ lĩnh, kiến thức rộng rãi, biết rõ tình hình này, tuyệt đối không nên chạy trốn lung tung, một khi chạy tứ tán, ngược lại nguy hiểm càng lớn.

Chỉ là, hắn vừa mới dứt lời, giữa kim quang, liền nghe được tiếng hét thảm của Đỗ Trinh. Sau một khắc, tiếng kêu thảm thiết của Đỗ Trinh như là giết heo, không ngừng truyền đến.

Chỉ mấy hơi thở, tiếng kêu thảm kia liền dần dần phai nhạt, cuối cùng biến mất không thấy gì nữa.

- Đỗ Trinh?

Quang Độ lão nhân quát.

Không có bất kỳ thanh âm đáp lại.

- Những người còn lại không nên kinh hoảng, bám vào bên người lão phu, không nên tản ra, không cần sợ hãi. Lão phu ở đây, nhất định có thể bảo vệ các ngươi bình an!

Quang Độ lão nhân rất rõ ràng, nếu như đội ngũ bị đánh tan, đối phương rất có thể áp dụng tiêu diệt từng bộ phận, làm sạch bọn chúng.

Tụ tập cùng một chỗ, bọn hắn mới có thể tới lui tự nhiên, trận thế mới không bị xông loạn.

Bảy tu sĩ Thần đạo khác, cũng không dám lãnh đạm, nhao nhao dựa sát vào Quang Độ lão nhân. Trong đó một tu sĩ Thần đạo không ngừng mắng:

- Lam Thiên Hạo, Hứa Nhất Cố, hai hỗn đản các ngươi, quả nhiên phản bội Quang Độ đại nhân. Đáng chết!

Trong hư không, thanh âm của Lam Thiên Hạo bồng bềnh mịt mù truyền tới.

- Quang Độ lão nhân, xin thứ cho chúng ta vô lễ. Từ Vô Tận Lao Ngục đi ra, phương thức ngươi mời chúng ta nhập bọn đã không thể diện thế nào, hôm nay, chúng ta chẳng qua là thoát ly đoàn thể của ngươi, chưa nói tới phản bội hay không phản bội gì. Tối đa chỉ là đạo bất đồng, tương bất vi mưu mà thôi!

Nhìn ra được, Lam Thiên Hạo cùng Hứa Nhất Cố, đối với thanh danh của mình vẫn rất yêu quý, không muốn bị người ta đội một cái mũ phản đồ.

Quang Độ lão nhân oán hận nói:

- Chuyện cho tới bây giờ, các ngươi còn nói nhảm với lão phu sao? Lão phu chỉ hỏi các ngươi một câu, mười Đại Thánh Địa đến cùng tưới cho các ngươi thuốc mê gì? Bọn hắn có thể cho các ngươi cái gì? Lão phu chưởng quản Vạn Uyên đảo, có thể trực tiếp gẩy một tòa Thánh Địa cho các ngươi thống lĩnh. Mà bọn hắn, đừng nói mười Đại Thánh Địa, chỉ là một hòn đảo bình thường, cũng chưa chắc cam lòng cho các ngươi! Hai tên ngu xuẩn!

Lam Thiên Hạo cười ha ha:

- Quang Độ đại nhân, xin thứ cho ta nói thẳng, lúc trước, huynh đệ chúng ta không thấy được ngươi sẽ giao một Thánh Địa cho chúng ta quản lý a. Hiện tại nha, tâm phúc vây cánh của ngươi, tử thương quá nhiều, có lẽ vì để chúng ta bán mạng cho ngươi, mới sẽ ưng thuận như vậy a. Chỉ tiếc, những chuyện này đối với huynh đệ ta mà nói, đều không trọng yếu.

- Hừ, ngay cả quyền thế cùng tài phú cũng không trọng yếu, vậy các ngươi còn tu luyện võ đạo làm gì?

Bên Quang Độ lão nhân, có người lên tiếng giễu cợt.

- Các ngươi những người làm tay sai đã quen, há sẽ minh bạch huynh đệ chúng ta quan tâm là cái gì?

Hứa Nhất Cố trả lời lại một cách mỉa mai.

- Chúng ta muốn chính là tôn trọng, muốn chính là tự do. Quang Độ đại nhân, từ Vô Tận Lao Ngục đi ra ngày đầu tiên, ngươi đối với Thần đạo đạo hữu khác từng có tôn trọng sao? Ngươi chỉ như sai sử nô bộc sai sử chúng ta, ngươi chỉ muốn chúng ta như chó khúm núm với ngươi. Ở trong từ điển của ngươi, có chữ tôn trọng sao? Chớ nói chi là cho chúng ta tự do.

Cái này thật không có oan uổng Quang Độ lão nhân a.

Lửa giận trong lòng Quang Độ lão nhân không ngừng bùng lên. Hiển nhiên, Hứa Nhất Cố yêu ngôn hoặc chúng, đây không thể nghi ngờ là có ý châm ngòi.

Nếu như chỉ còn lại bảy tu sĩ Thần đạo, cũng vì vậy mà nội bộ lục đục, vậy Quang Độ lão nhân hắn, sẽ thật sự thành quang can tư lệnh rồi.

Lôi Đình Chi Nộ đại động, quát:

- Hai người các ngươi còn diễn kịch, phản bội thì phản bội, hết lần này tới lần khác muốn tìm nhiều lý do đường hoàng như vậy. Hôm nay, lão phu liền dùng thực lực đánh tỉnh các ngươi, cho các ngươi biết rõ, phản bội lão phu, là hành động ngu xuẩn bực nào!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK