Mục lục
Độc Tôn Tam Giới
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Coi như là nhân tình, lúc này Nhạc Quần cũng không có khả năng cho Lam trưởng lão chỗ dựa. Liên quan đến tương lai của Dược Sư Điện, nhân tình cũng không dùng được.

Vũ Hoa các là một biệt viện của Giang gia, hoàn cảnh ưu nhã, thập phần u tĩnh.

Lúc đám người Dược Sư Điện đến, Kiều Bạch Thạch đã ở đó chờ lâu.

Hào khí có chút xấu hổ, lẫn nhau hàn huyên vài câu khách sáo, liền nhập tọa.

Tống Thiên Tinh nhìn quanh bốn phía, nhịn không được hỏi:

- Bạch Thạch, Tiểu Hầu gia đâu?

- Tiểu Hầu gia sự tình tương đối nhiều, hôm nay là ta thiết yến chiêu đãi các ngươi. Bởi vì cái gọi là tán mua bán không tiêu tan giao tình. Mặc dù ta không ở Dược Sư Điện, nhưng nói tiếp, dù sao còn có chút tình hương khói.

Một bên Ứng Vô Ưu cũng cười nói:

- Đến, Đại Điện Chủ, ta rót rượu cho ngươi.

Rượu qua ba tuần, Kiều Bạch Thạch cùng Ứng Vô Ưu coi như là nhiệt tình, không ngừng mời rượu, nhưng một chữ không đề cập tới sự tình của Dược Sư Điện.

Tống Thiên Tinh lo lắng, cuối cùng vẫn là Nhạc Quần nghiêm mặt nói:

- Bạch Thạch, lần trước ngươi ly khai, mọi người chúng ta đều rất đau lòng. Lần này tới, một là bái kiến Tiểu Hầu gia, hai cũng là đến xin lỗi ngươi, tỏ lòng áy náy của chúng ta.

- Áy náy?

Kiều Bạch Thạch cười ha ha nói.

- Đều là chuyện quá khứ, nói sau ta như bây giờ cũng rất tốt. Chư vị không cần áy náy.

Hắn nói, làm cho một quyền này của Nhạc Quần như đánh vào trên bông, rất có cảm giác có tâm vô lực.

- Khục khục... Bạch Thạch, lần này tới, chúng ta muốn bái kiến Tiểu Hầu gia, nhưng thật ra là muốn nói về chuyện hợp tác...

- Hợp tác?

Kiều Bạch Thạch nhẹ nhàng để ly xuống.

- Nếu ta nhớ không lầm, lúc trước Tiểu Hầu gia là lựa chọn cùng ta hợp tác. Ta cũng đã đi, còn nói hợp tác gì nữa?

Nhạc Quần lại một lần nữa kinh ngạc, im lặng, chỉ có thể không ngừng uống rượu, hướng Tống Thiên Tinh ném đi một ánh mắt. Cái kia ý tứ là, ta làm không được rồi, vẫn là lão Đại ngươi tới đi.

Tống Thiên Tinh thở dài một hơi:

- Bạch Thạch, chuyện quá khứ, Dược Sư Điện xin lỗi ngươi. Lần này tới, chúng ta là mang theo mười phần thành ý. Sự tình hợp tác này, Tiểu Hầu gia rốt cuộc nghĩ như thế nào, nếu có thể, mọi chuyện đều dễ nói. Nếu như không thể, cũng cho chúng ta một câu, để cho chúng ta thống khoái đi chết.

Lời này của Tống Thiên Tinh, liền có trình độ hơn rất nhiều. Hắn trảo đúng Kiều Bạch Thạch đối với Dược Sư Điện có cảm tình, cái gọi là thống khoái đi chết, không thể nghi ngờ là muốn kích phát tình hương khói của Kiều Bạch Thạch đối với Dược Sư Điện.

Bất quá, ở trước khi đàm phán, Kiều Bạch Thạch sớm có chuẩn bị tâm lý, tự nhiên sẽ không bị một câu như vậy, liền buông tha cho điểm mấu chốt.

Kiều Bạch Thạch mặt không biểu tình, nâng chén lên nói:

- Đại Điện Chủ, ta mời ngươi một ly. Ngươi đã nói đến sự kiện này, ta cũng không giả vờ giả vịt nữa. Chuyện này, không cần Tiểu Hầu gia ra mặt, ta có thể làm chủ. Nhưng mà, ta chỉ có thể làm chủ thay Tiểu Hầu gia, lại không làm chủ được Dược Sư Điện các ngươi.

- Cái này... Lời này như thế nào giảng?

Tống Thiên Tinh hơi có chút giật mình.

Kiều Bạch Thạch mỉm cười, dù bận vẫn ung dung cầm ly, rót cho Tống Thiên Tinh một chén rượu.

- Ta lời này rất dễ lý giải. Tiểu Hầu gia có thể cân nhắc cùng Dược Sư Điện hợp tác, nhưng lại muốn cân nhắc cùng ai trong Dược Sư Điện hợp tác.

Lời này của Kiều Bạch Thạch vừa ra, người thông minh ở đây, tựa hồ thoáng cái đã minh bạch cái gì

- Bạch Thạch, nếu như ngươi hồi tâm chuyển ý, Dược Sư Điện chúng ta tuyệt đối sẽ rộng mở đại môn. Cái này còn có gì phải nói sao? Hiện tại ta có thể đánh nhịp, ngươi trở lại, vẫn là Tam Điện Chủ!

Tống Thiên Tinh đại hỉ nói.

Kiều Bạch Thạch nhịn không được cười lên, hắn lại không nghĩ rằng, những lời này, lại làm cho Tống Thiên Tinh hiểu lầm.

- Ta, Tam Điện Chủ?

Kiều Bạch Thạch cười khổ lắc đầu.

Một bên Lam trưởng lão nhịn không được nói:

- Tam Điện Chủ còn chưa đủ, chẳng lẽ ngươi muốn thoáng cái thay thế vị trí Đại Điện Chủ à?

- Ngươi câm miệng!

Tống Thiên Tinh cùng Ứng Vô Ưu, cơ hồ là đồng thời quát lớn.

Kiều Bạch Thạch lại đối với nữ nhân này sớm có sức miễn dịch, cười ha ha nói:

- Ta đối với vị trí Điện Chủ, sớm đã không còn hứng thú rồi. Đại Điện Chủ muốn nghe điều kiện, ta đây cứ việc nói thẳng.

- Ngươi nói đi.

Tống Thiên Tinh nghe nói có điều kiện có thể đàm, tâm tình thật tốt. Không phải là sư tử ngoạm sao? Cứ việc nói a, chỉ cần Dược Sư Điện có thể chịu đựng, lại miệng lớn cũng nhịn.

- Cái gọi là điều kiện, kỳ thật cũng không coi là điều kiện gì. Đều là vì tiền đồ của Dược Sư Điện cân nhắc. Thứ nhất, Ứng Vô Ưu về Dược Sư Điện, làm Tam Điện Chủ, thành người nối nghiệp tương lai. Ba loại Linh Dược kia, ta cũng sẽ giao cho hắn toàn quyền quản lý, các ngươi bất luận kẻ nào, đều không thể nhúng tay.

Điều kiện này, là trụ cột nhất.

Tống Thiên Tinh vội vàng gật đầu nói:

- Cái này hoàn toàn không có vấn đề, lúc Vô Ưu muốn rời đi, bản điện cũng cực lực giữ lại.

Kiều Bạch Thạch gật gật đầu:

- Điều kiện thứ hai, cao tầng Dược Sư Điện, phải tẩy bài. Nên xéo đi thì xéo đi, nên cầm xuống liền cầm xuống. Ví dụ như Lam trưởng lão này, ta rất ngạc nhiên, nàng đến cùng có tài đức gì, vậy mà có thể cùng một đám trưởng lão bình khởi bình tọa? Còn có Vương Ly, tính cách hắn nhỏ mọn, căn bản không thích hợp ở Dược Sư Điện, cũng cầm xuống. Còn có...

Kiều Bạch Thạch một hơi chọn sáu bảy cao tầng.

Mỗi điểm một cái, sắc mặt những người kia liền đen một lần.

Cái đánh mặt này, thật đúng là khá lớn. Điều chỉnh như vậy, cao tầng Dược Sư Điện, cơ hồ là đi một nửa.

Như vậy, người bồi dưỡng lên, tự nhiên đều là người cũ của Kiều Bạch Thạch, là người của Ứng Vô Ưu.

Tống Thiên Tinh một mực nghe, biểu lộ không có gì thay đổi. Trên thực tế, nội tâm của hắn cũng nhấc lên cơn sóng gió động trời, chỉ là với tư cách Đại Điện Chủ, hắn sớm đã thành thói quen thái sơn sụp đổ mà không đổi sắc.

Trên thực tế, không phải hắn khiếp sợ, cũng không phải tức giận, mà là mừng thầm.

Có thể nói, đề nghị này của Kiều Bạch Thạch, quả thực nói đúng tâm khảm của hắn. Hắn cũng đang lo lắng vấn đề tẩy bài cao tầng.

Chỉ là khi động đao, nên hướng ai động đao trước, vấn đề này rất đáng xem.

Hôm nay, Kiều Bạch Thạch nói ra, chẳng khác gì là Kiều Bạch Thạch làm ác nhân. Tống Thiên Tinh hắn chỉ cần thuận thế mà làm, hai người ăn ý, nói không chừng sẽ hoàn thành cử động lần này.

Nhạc Quần mặt mo kéo xuống:

- Kiều Bạch Thạch, ngươi có lầm lẫn không? Ngươi đây là điều kiện sao? Ngươi đây là can thiệp vào nội vụ của Dược Sư Điện.

- Đúng, ngươi một người rời đi, dựa vào cái gì nhúng tay nội vụ Dược Sư Điện?

Tứ Điện Chủ Vương Ly cũng giận tím mặt, khắc chế không nổi cảm xúc.

Kiều Bạch Thạch cười nhạt một tiếng:

- Ta mới vừa nói rồi, đàm phán có thể đàm. Ta có thể thay Tiểu Hầu gia, lại không làm chủ được Dược Sư Điện các ngươi. Không muốn nói, các ngươi có thể không nói.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK