Mục lục
Độc Tôn Tam Giới
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tám huynh đệ này tốn trọn vẹn thời gian nửa tháng mới chậm rãi thích ứng hoàn cảnh bên ngoài, thích ứng tình huống sau khi nhận được tân sinh.

- Ân công, mấy người huynh đệ chúng ta tới bái tạ ân cứu mạng của ân công.

Đại thạch mang theo bảy huynh đệ còn lại đi tới trước mặt Giang Trần.

Giang Trần cười nói:

- Ta cứu tính mạng các ngươi cũng là do cơ duyên xảo hợp mà thôi. Các ngươi không cần cám ơn ta. Ta chỉ hỏi các ngươi, sau này các ngươi có tính toán gì không?

Nói tới đây, tám sinh linh Cự thạch nhất tộc này đều có vẻ mặt mờ mịt. Vượt qua thời đại viễn cổ, bỗng nhiên phục sinh, làm cho cuộc sống của bọn họ trong nhất thời ba khắc, căn bản không tìm thấy được trọng tâm của mình.

Những ân ân oán oán thời kỳ Thái cổ kia cũng đã sớm tan thành mây khói trong dòng sông dài tuế nguyệt.

Cự thạch nhất tộc đương nhiên không còn tồn tại. Chủng tộc cường đại năm đó tiêu diệt Cự thạch nhất tộc cũng bị mưa gió năm tháng thổi bay, không tìm thấy dấu vết nào.

Cũng có thể nói là, dấu vết thời đại Thái Cổ có lẽ đã bị xóa sạch trên cả Thần Uyên đại lục.

- Ân công, chúng ta không có tính toán gì. Lúc trước Đam Thánh Nhân của Thánh Nhất tông cứu mấy huynh đệ chúng ta đã nói cho chúng ta biết. Tương lai nếu như ai có thể phục sinh chop mấy huynh đệ chúng ta, chính là ân công của Cự thạch nhất tộc chúng ta. Muốn chúng ta hảo hảo đi theo phục tùng người này. Chúng ta nghe lời Đam Thánh Nhân.

- Đúng, chúng ta nghe lời Đam Thánh Nhân. Ân công, về sau tám huynh đệ chúng ta theo ngươi lăn lộn.

Nhị thạch cũng phụ họa nói.

Tám huynh đệ Cự thạch nhất tộc khác đều nhao nhao gật đầu.

Cự thạch nhất tộc đầu óc ngu si, bọn họ đã quyết định làm chuyện gì, cũng không có tính toán chi li nhiều như vậy, ngươi lừa ta gạt, suy nghĩ bọn họ rất đơn giản.

Ai cứu chúng ta, chúng ta đi theo người đó.

Giang Trần vốn đang chuẩn bị một đống lớn lời nói tinh tế, ý vị xâu xa, muốn bằng vào cái lưỡi ba tấc không xương này thuyết phục tám huynh đệ này, không ngờ tám huynh đệ này lại trực tiếp như vậy, trực tiếp nói muốn cùng hắn lăn lộn.

Chuyện này khiến cho một đống lớn lời mà Giang Trần dùng để thuyết phục tám huynh đệ này thoáng cái không có bất kỳ ý nghĩa nào.

Nhưng mà giờ phút này trong lòng hắn lại như mở cờ trong bụng. Được tám sinh linh Cự thạch nhất tộc này đi theo, như vậy không thể nghi ngờ hắn sẽ như hổ thêm cánh.

Sức chiến đấu của tám huynh đệ này cho dù không có khôi phục tới trạng thái đỉnh phong, cũng đủ để đối phó với rất cục diện đột nhiên xuất hiện.

Trước khi gặp tám huynh đệ Cự thạch nhất tộc này, Giang Trần luôn lo lắng vì chuyện của ma chủ Thiên Ma.

Thế nhưng mà giờ phút này cho dù ma chủ Thiên Ma thoát khỏi phong ấn, có tám sinh linh cự thạch nhất tộc này, Giang Trần cũng không có chút kiêng kỵ nào.

Ánh mắt Giang Trần nghiêm túc đảo qua tám huynh đệ này, nhìn thấy ánh mắt đơn thuần và chất phác của bọn họ, Giang Trần gật đầu nói:

- Tám huynh đệ các ngươi là người chất phác. Bổn thiếu chủ cũng không cần dùng lời nói dối để lừa gạt các ngươi. Bổn thiếu chủ có thể hứa hẹn, các ngươi đi theo ta, tương lai nhất định sẽ không phải hối hận. Chẳng qua hiện tại có một vấn đề khó khăn không nhỏ. Vừa vặn cần tám huynh đệ các ngươi xuất lực.

Giang Trần nói xong, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía cung điện.

Trong trận pháp ở cung điện trấn pháp một ma chủ Thiên Ma. Đại ma đầu này, tông chủ Thánh Nhất tông thượng cổ cũng không có cách nào triệt để giết chết hắn, chỉ có thể dùng trận pháp phong ấn hắn.

Bởi vậy có thể thấy được ma chủ Thiên Ma này vô cùng đáng sợ. Loại tồn tại đáng sợ này, Giang Trần vẫn luôn coi là họa lớn trong lòng.

Thế cho nên, Giang Trần sau khi được tám huynh đệ Cự thạch nhất tộc nhận chủ. Ý niệm đầu tiên trong đầu hắn chính là mượn lực lượng tám huynh đệ này triệt để giết chết ma chủ Thiên Ma.

Nhưng mà Giang Trần lại biết, đây tuyệt đối không phải là một chuyện đơn giản có thể làm được.

Thần điểu Chu Tước luôn ở bên cạnh, tĩnh dưỡng một phen. Nghe thấy Giang Trần nói lời này, pháp nhãn của thần điểu Chu Tước trợn lên một phen, có chút ngoài ý muốn nhìn qua Giang Trần.

Nó tuyệt đối không thể tưởng tượng được thiếu niên nhân tộc này thậm chí lại có khát vọng lớn như vậy. Muốn giết chết ma chủ Thiên Ma ở chỗ này sao?

Đại thạch kia vỗ ngực mình, nói:

- Trần thiếu yên tâm đi. Mấy huynh đệ chúng ta da dày thịt thô, những việc nặng như đánh nhau này, cứ việc phân phó là được. Trần thiếu chỉ đâu chúng ta đánh ở đó.

Giang Trần cũng nghiêm túc, lắc đầu cười nói:

- Ta không muốn chỉ đâu các ngươi đánh đó. Bổn thiếu chủ hiện tại cũng chỉ có một mục tiêu. Đó là ma chủ Thiên Ma ở trong phong ấn trong cung điện. Ma chủ Thiên Ma là ma đầu thượng cổ, là cường đạo bên ngoài xâm lấn Thần Uyên đại lục chúng ta. Người này một khi thoát khỏi phong ấn mà nói, đối với Thần Uyên đại lục chính là một hồi hạo kiếp kinh thiên.

Giang Trần biết rõ tám huynh đệ Cự Thạch nhất tộc này có tâm tư ra sao, cho nên trong lời nói của hắn mặc dù không có khuếch trương quá mức. Nhưng lại có thể khơi dậy dục vọng chiến đấu của tám huynh đệ này.

- Ma chủ Thiên Ma? Chính là Ma tộc trong lời Trần thiếu nói sao? Rất tốt. Vừa vặn để cho bọn chúng biết rõ sự lợi hại của tám huynh đệ Cự thạch nhất tộc chúng ta.

- Đúng vậy, tám huynh đệ chúng ta, mỗi người một quyền đều có thể nện hắn thành bánh thịt. Một miếng nước bọt cũng có thể trực tiếp dìm hắn chết đuối.

Nhị thạch tuy rằng trung thực, thế nhưng ngẫu nhiên lại có chút khoác lác, thổi da bò.

Giang Trần cũng biết, muốn tiêu diệt một ma chủ Thiên Ma tuyệt đối không có dễ dàng như vậy. Thánh nhất tông thượng cổ cũng không có giết chết được ma chủ Thiên Ma, tự nhiên Giang Trần sẽ không chủ quan khinh địch.

Hắn lập tức nhìn thần điểu Chu Tước, nói:

- Tiền bối, đừng giả bộ ngủ. Ta biết rõ người luôn nghe lén. Người trấn áp Ma chủ Thiên ma từ thượng cổ tới giờ. Người là người có quyền lên tiếng nhất.

Thần điểu Chu Tước thầm than nhẹ một tiếng, trải qua mấy ngày nghỉ ngơi, trạng thái của nó cũng khôi phục được một chút. Nhưng mà muốn vừa ý, hiển nhiên là chuyện không thể nào, khó mà thoáng cái tình hình chuyển biến tốt đẹp được.

- Không phải ta giả bộ ngủ, Giang Trần à. Đừng trách bản linh không có nhắc nhở ngươi. Ma chủ Thiên Ma khó lòng giết chết được. Chiến lực của Thánh Nhất tông cường đại ra sao? Các loại công kích đáng sợ ra sao? Thế nhưng mà bọn họ phải dùng trận pháp vây khốn ma chủ Thiên Ma. Các loại công kích cùng đánh ra, cũng không có cách nào triệt để giết chết hắn ta.

Thần điểu Chu Tước nói thú ngữ thượng cổ, tám huynh đệ cự thạch nhất tộc nghe không hiểu, khó hiểu hỏi Giang Trần:

- Trần thiếu, con chim lửa lướn này nói thầm với người gì vậy?

- Người ta nói thú ngữ thượng cổ, nói ma chủ THiên Ma này có bao nhiêu đáng sợ. Lúc trước Thánh Nhất tông vây khốn hắn, dùng cơ hồ tất cả các loại thủ đoạn công kích, chỉ có thể vây khốn hắn, không có cách nào giết chết hắn được. Chu Tước tiền bối nói rằng, bằng vào mấy huynh đệ các ngươi chỉ sợ cũng không giết được ma chủ Thiên Ma.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK