Mục lục
Độc Tôn Tam Giới
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tiêu Bào Huy mang theo suy nghĩ này đi lên lôi đài, quả thực hắn cũng không có khinh địch. Ngay từ đầu đã dùng Sư Bào Lôi âm phá hủy đối phương, lại phát hiện ra chiêu này không có hiệu quả.

Sau đó hắn dùng phương pháp mà hắn am hiểu nhất là chiến đấu cận thân, muốn nghiền nát đối thủ trên phương diện nhục thể, kết quả lại không thành công.

Biến cố liên tục xảy ra khiến cho Tiêu Bào Huy đối với tên đối thủ này càng thêm coi trọng, lúc này mới không tiếc vận dụng át chủ bài của mình, chính là lực lượng đồ đằng.

Hắn cảm thấy mình vận dụng lực lượng đồ đằng, muốn giết đối phương dễ như trở bàn tay.

Dù sao lực lượng đồ đằng làm cho sức chiến đấu của hắn tăng lên gấp đôi, hơn nữa uy năng của đồ đằng pháp tướng còn có thể phá hủy tất cả.

Lực lượng của đồ đằng pháp tướng bất đồng với công kích vũ kỹ bình thường.

Lực lượng pháp tướng trừ công kích vật lý ra còn công kích thần thức. Hơn nữa lực lượng pháp tướng không phải bằng vào phòng ngự bình thường có thể ngăn cản.

Thế nhưng mà Tiêu Bào Huy tuyệt đối không tưởng tượng nổi, pháp tướng mà hắn cho rằng tất sát lại bị đối phương dùng pháp tướng còn ngưu bức hơn, thoáng cái phá hủy.

Loại cảm giác này cho dù là người tự tin như Tiêu Bào Huy trong lòng cũng cảm thấy thất bại. Thật giống như đồ vật mà hắn vẫn lấy làm tự hào thoáng cái bị người ta nhẹ nhõm phá hủy.

Giờ phút này Tiêu Bào Huy có cảm giác thất bại vô cùng.

Ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào Giang Trần:

- Ngươi... Ngươi cũng hiểu pháp tướng công kích?

Giang Trần lạnh nhạt cười cười:

- Lực lượng đồ đằng, lai lịch của các hạ chỉ sợ không đơn giản a. Rốt cuộc là thế lực phương nào phái tới? Cần gì phải dấu dầu lộ đuôi?

Ánh mắt Tiêu Bào Huy âm trầm bất định, điên cuồng hét lớn một tiếng:

- Ta cũng không tin, pháp tướng của ngươi có lợi hại hơn ta.

Thanh âm điên cuồng vang vọng, giống như trời sụp đổ, giống như biển gầm, như núi bạo liệt.

Toàn thân Tiêu Bào Huy tản mát ra từng đạo quang mang màu bạc, giống như muốn đem lực lượng toàn thân ngưng tụ vào một kích này.

- Tiểu tử, dưới một chiêu này không phải ngươi chết thì chính là ta vong.

Hiển nhiên giờ phút này Tiêu Bào Huy đã không còn cho rằng đối thủ là một đối thủ bình thường, hắn biết rõ đây là đối thủ mà hắn phải dốc hết toàn lực mới có thể đả bại.

Cho nên một kích kế tiếp hắn định dùng hết toàn lực.

Từng đạo phù văn màu bạc giống như những con cá chép màu bạc nhảy nhót, vô cùng chói mắt. Hai tay Tiêu Bào Huy kéo lại, một đạo phù văn dài ba thước được ngưng tụ, mang theo ý chí cường giả cường đại xuất hiện trong hư không.

Hai tay Tiêu Bào Huy vươn ra, đạo phù văn kia trực tiếp hóa thành một đoàn ngân quang chui vào trong cơ thể Tiêu Bào Huy.

Sau một khắc Tiêu Bào Huy giống như bị cường giả đại đế phụ thể, quanh thân tràn ngập quang mang chói lọi, lập tức tăng vọt tới mười trượng, xông thẳng lên trời.

- Uy năng đại đế.

Dưới đài đột nhiên có người nghẹn ngào kêu lên.

- Đây là ý chí đại đế, chẳng lẽ là đại đế phụ thể sao?

- Không tốt, Chân Đan Vương gặp nguy hiểm.

Giang Trần cảm nhận uy năng khủng bố này, trong lúc nhất thời lập tức hiểu rõ đã xảy ra chuyện gì. Uy năng này thực sự là uy năng đại đế. Tuy rằng không phải phát ra từ trên người đại đế, nhưng nhất định là bên trong uy năng kia ẩn chứa uy năng đại đế cường đại, trong giây lát phụ thể vào người đại hán này.

Trong lúc nhất thời Giang Trần cảm thấy một cỗ nguy cơ khó hiểu.

Trong sát na, Giang Trần có quyết định. Tay chộp một cái, Đế Lâm Ngự Giáp phù được thúc dục, lực lượng phòng ngự cấp bậc đại đế cường đại lập tức dũng mãnh chui vào trong cơ thể.

Đế Lâm Ngự Giáp phù này tới từ Cơ Tam công tử, gián tiếp là từ tay phiệt chủ Bàn Long đại phiệt.

Ban đầu ở man hoang chi địa, Giang Trần từng dùng qua một lần.

Lúc ấy Đế Lâm Ngự giáp phù chỉ còn hai lần lực phòng ngự, đã dùng qua một lần, chỉ còn thừa lại một lần. Giang Trần vốn không định dễ dàng dùng như vậy.

Thế nhưng mà trước mắt, hắn hiểu rõ, nếu như hiển tại không dùng, về sau có lẽ căn bản không còn cơ hội để dùng nữa.

Đối phương có đế uy gia trì, nhất định là trong thời gian ngắt nhận được uy năng và công kích của cấp bậc đại đế, như vậy hắn gia trì Đế Lâm Ngự Giáp phù, đạt được phòng ngự Đế cấp.

Kể từ đó bù trừ lẫn nhau, khó khăn lắm mới có thể ngăn cản.

Cơ Tam công tử ở phía xa nhìn thấy biến cố liên tục này cũng may mắn không thôi.

- May mà đưa Đế Lâm Ngự giáp phù cho hắn, bằng không thì lần này thiệt thòi lớn.

Phiệt chủ Bàn Long đại phiệt cũng đồng tình, đồng thời dặn dò:

- Lão tam, ngươi nhất định phải bảo trì mối quan hệ này với Chân Đan Vương. Chân Đan Vương là kỳ tài ngút trời, tuyệt đối không phải là vật trong ao. Sau ba mươi năm trên đại lục này có lẽ sẽ trở thành thời đại của Chân Đan Vương. Có truyền thuyết về Chân Đan Vương.

Cho tới nước này, phiệt chủ Bàn Long đại phiệt cảm thấy mình dùng ngôn ngữ gì hình dung Giang Trần đều không quá phận.

Phiệt chủ Bàn Long đại phiệt nói lờ này khiến cho trong lòng Lưu Hương công tử bên cạnh khó chịu không thôi. Nhìn qua bộ dáng mặt mày hớn hở của Cơ Tam công tử bên cạnh. Lưu Hương công tử càng thêm ghen ghét:

- Không phải chỉ là gặp may kết bạn với Chân Đan Vương sao? Cơ lão tam, Lưu Hương ta vĩnh viễn ưu tú hơn ngươi.

Cơ Trung Đường kia ánh mắt thâm thúy, nhìn lên Chân Đan Vương trên đài tràn ngập vẻ bội phục.

Một loạt biến cố trên lôi đài, hiển nhiên cũng khiến cho Bất Diệt Thiên Đô có cảm giác nặng nề.

Giờ khắc này, ngoài khu lôi đài, Mục Thánh pháp vương và Kha Thánh pháp vương, còn có Bối pháp vương đang trà trộn vào trong đám người quan sát, quan sát trận chiến trên lôi đài này.

Hiển nhiên bọn họ cũng muốn thông qua trận chiến này, đến quan sát rốt cuộc Chân Đan Vương có phải là Giang Trần hay không.

Từ phương thức chiến đấu của Chân Đan Vương biểu hiện ra ngoài hoàn toàn bất đồng với Giang Trần trong truyền thuyết.

trước khi Giang Trần tham gia chiến đấu, số lần chính thức bạo lộ át chủ bài cũng không nhiều. Một khi bạo lộ, nhiều khi đều là trực tiếp tiêu diệt đối thủ.

Thứ duy nhất mọi người biết rõ chính là Băng Hỏa yêu liên.

Bởi vì thủ đoạn này quá mức nghịch thiên, hơn nữa cũng quá đặc biệt. Rất nhiều người đều từng tận mắt nhìn thấy, cho nên Băng Hỏa yêu liên này là ấn tượng trực quan nhất của tất cả đại tông môn với Giang Trần.

Trừ thứ đó ra, muốn nói Giang Trần có bổn sự đặc thù gì quả thực bọn họ không nói ra được.

- Mục huynh, Chân Đan Vương này so với trong tưởng tượng của chúng ta khó chơi hơn nhiều a. Hiện tại ta cũng không dám xác định hắn có thực sự là Giang Trần hay không.

Kha Thánh pháp vương kia giờ phút này cũng không dám xác định.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK