Mục lục
Độc Tôn Tam Giới
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Ồ?

Khổng Tước đại đế nghe vậy, trong mắt khẽ động, nhìn qua người trẻ tuổi thú vị trước mắt, trong lòng bỗng nhiên sinh ra cảm giác chờ mong.

Hắn còn chưa từng nhìn thấy người trẻ tuổi nào lại có chủ kiến đối với đường tu luyện võ đạo của mình nhưu vậy. Nhìn thế nào cũng giống như tiểu tử này đã vạch định từ trước a.

- Bệ hạ, Khổng Tước thánh sơn chúng ta có bảo vật thuộc tính thổ gì không? Người ban thưởng Ngũ Sắc Thần Quang kiếm, ở phương diện thuộc tính ngũ hành, hiện tại ta chỉ còn thiếu thuộc tính thổ mà thôi. Nếu như có thể thu thập được bảo vật thuộc tính thổ, ngũ mạch cùng phi, ngũ hành gồm nhiều mặt, đến lúc đó lại trùng kích Hoàng cảnh, hiệu quả sẽ tốt hơn rất nhiều.

Bảo vật thuộc tính thổ Khổng Tước đại đế cũng lực bất tòng tâm.

Thế nhưng sau khi nghe Giang Trần giải thích, chính Khổng Tước đại đế cũng cảm thấy rất vui mừng. Cũng chính thức biết được thiên tài trẻ tuổi này ở phương diện võ đạo có kiến giải mới mẻ, độc đáo, cho nên Khổng Tước đại đế hắn cũng không cần phải quan tâm quá nhiều.

- Giang Trần, ngươi có ngộ tính như vậy, bổn đế vô cùng vui mừng. Ít ngày nữa, bổn đế sẽ tới Man Hoang, Khổng Tước thánh sơn này về sau chậm rãi giao cho ngươi quản lý.

Giang Trần sững sờ:

- Nhanh như vậy sao?

- Ha ha, cho ngươi cầm quyền ngươi còn ngại nhanh sao?

Khổng Tước đại đế vui đùa nói.

Giang Trần cười khổ:

- Bệ hạ, là tiểu tử lo lắng quá nhanh sẽ dẫn tới căn cơ bất ổn. Hơn nữa đối với việc quản lý Khổng Tước thánh sơn to lớn như vậy ta cũng không có bất kỳ kinh nghiệm nào. Lại nói, qua ít ngày, tiểu tử cũng muốn đi bốn phía một chút, trải nghiệm, mở rộng tầm mắt một chút.

Khổng Tước đại đế ung dung cười nói:

- Không ngại, không ngại ngươi quản lý Khổng Tước thánh sơn, cũng không phải ta muốn ngươi suốt ngày ở trong Lưu Ly vương thành. Ngươi với tư cách là thiếu chủ Khổng Tước thánh sơn, muốn đi nơi nào thì đi nơi đó. Ta không ở đây, ngươi không ở đây, tự nhiên sẽ có người duy trì trật tự hàng ngày. Ngươi thực sự cho rằng, Khổng Tước thánh sơn vận hành mỗi ngày đều cần bổn đế tự mình ra lệnh sao?

Những thứ này Giang Trần cũng biết, thượng vị giả quả thực không có khả năng mỗi ngày đều hỏi tới mấy chuyện lặt vặt này.

Từ biết Khổng Tước đại đế, Giang Trần trở lại động phủ của mình.

Thiếu chủ phủ, những thân vệ kia biết được tin tức thiếu chủ sắp trở về đều kích động không thôi.

Những năm này tuy rằng bọn họ ở Khổng Tước thánh sơn rất thoải mái, thế nhưng Giang Trần không có ở đây, bọn họ có cảm giác như thiếu thiếu cái gì đó.

Hiện tại thiếu chủ rốt cuộc cũng trở về, tự nhiên bọn họ vô cùng kích động.

Ngay cả Hoàng Nhi xa cách với Giang Trần lâu như vậy trong lòng cũng cực kỳ nhung nhớ. Nàng mang theo một đám thân vệ chờ ở trước cửa phủ thiếu chủ từ sớm.

Giang Trần từ xa nhìn thấy Hoàng Nhi mang theo một đám thân vệ, từng gương mặt quen thuộc xuất hiện trong mắt hắn, tâm tình Giang Trần cũng vô cùng tốt, nhanh chóng bước tới.

Hai má trắng nõn của Hoàng Nhi lúc này hơi có chút hồng, nàng khẽ cười một tiếng:

- Đã về rồi sao?

- Thiếu chủ.

- Thiếu chủ, người làm chúng ta nhớ người muốn chết.

Những thân vệ kia đều tiến lên nói.

Câu Ngọc, hiện tại so với trước kia còn tình cảm hơn. Những năm này tâm tính nàng luôn biến đổi. Hiện tại nàng cũng biết, Hoàng Nhi tiểu tỷ và thiếu chủ mới thực sự là xứng đôi.

Mà một chút tâm tư của nàng năm đó, hiện tại cũng bị nàng triệt để vùi xuống sâu trong lòng, mà tìm kiếm một vị trí thích hợp với mình hơn.

- Sư huynh, người đã trở về rồi sao? Chuyến đi này những vài năm, mọi người đều rất nhớ huynh a. Nhất là Hoàng Nhi tiểu t ỷ.

Lăng Huệ Nhi bên cạnh cũng cười hì hì, ôm cánh tay trái của Hoàng Nhi, bộ dáng rất là thân mật với Hoàng Nhi.

Giang Trần cười, nhìn Lăng Huệ Nhi:

- Sư muội, dường như muội đã lớn hơn rồi nha.

Lăng Huệ Nhi nhăn mặt, bỗng nhiên nói ra một câu có tính bạo tạc:

- Sư huynh, Huệ nhi vốn đã là người lớn, huynh nói ở đâu lớn lên vậy?

Lúc nói lời này, tiểu nha đầu này còn ưỡn ngực lên, giống như thị uy vậy.

Phốc phốc.

Những lời này lập tức khiến cho mấy gia hỏa bốn phía cười cười. Huynh đệ Kiều thị càng ôm bụng, cười tới gập người.

Tiết Đồng là người nghiêm túc như vậy cũng nhịn không được mà cười.

Câu Ngọc véo mũi Lăng Huệ Nhi:

- Tiểu nha đầu còn không biết xấu hổ, lại nói những lời ngốc nghếch này.

Hoàng Nhi cũng cười một tiếng:

- Huệ nhi ngây thơ chất phác, tính muội ấy từ trước tới nay đã như vậy rồi.

Có thể nhìn ra được, mấy năm qua Lăng Huệ Nhi và Hoàng Nhi ở chung vô cùng tốt, giữa hai người hiển nhiên không chỉ thân mật ở mặt ngoài, mà chân chính giống như tỷ muội với nhau.

Mà Câu Ngọc và Ôn Tử Kỳ, hiển nhiên cũng ở chung rất tốt với Hoàng Nhi.

Thấy một màn như vậy, Giang Trần không thể không bội phục Hoàng Nhi, giống như trời sinh nàng đã có một loại khí chất, có thể khiến cho tất cả mọi người hòa hợp, ở chung với nàng rất tốt.

Nàng luôn luôn có một thứ đặc biệt, có thể tha thứ cho người khác, hiểu người khác, vô cùng chân thành, không mang theo nửa điểm dối trá nào.

Khí chất như vậy khiến cho nàng ở chung với những nữ nhân khác, từ đầu tới cuối đều vô cùng hài hòa. Dù nàng cũng biết, có lẽ mấy nữ nhân này đều cực kỳ ái mộ Giang Trần, cực kỳ luyến ái.

Thế nhưng mà Hoàng Nhi cũng không vì vậy mà xem nhẹ các nàng, càng không bởi vậy mà bất hòa với các nàng, chèn ép các nàng.

Trái lại Hoàng Nhi cảm thấy rất tự hào, cũng rất tự nhiên khi đối xử, ở chung.

Nam tử xuất sắc như Giang Trần, tự nhiên sẽ hấp dẫn các loại nữ nhân ưu tú coi trọng hắn, một thiên tài đặc biệt tự nhiên phải có mị lực như vậy.

Trở lại động phủ, Giang Trần ngạc nhiên phát hiện ra, mình rời khỏi vài năm, thiếu phủ chủ được quản lý vô cùng tốt.

Khi hắn rời khỏi, ở đây ít nhiều còn có chút tiêu điều.

Hiện tại tất cả đều ngay ngắn trật tự, cực kỳ phồn vinh.

Đám nô lệ mua ở trên Ngư Long quảng trường hiện tại hoàn toàn yên ổn, trở thành trợ thủ đắc lực cho việc vận hành hàng ngày của thiếu phủ chủ.

Đối với những người này, Hoàng Nhi cũng ngày càng coi trọng.

Đan dược đỉnh cấp của Thái Uyên các, Hoàng Nhi cũng không keo kiệt, ngẫu nhiên sẽ lấy ra với tư cách ban thưởng, ban thưởng cho những nô lệ, tôi tớ trong Thiếu chủ phủ.

Hoàng Nhi là người rộng lượng, khiến cho nàng rất được những nô lệ này ủng hộ. Mọi người đều bí mật nghị luận, cảm thấy phu nhân thiếu chủ phủ tương lai này quả thực là một nữ nhân hiền thục, giỏi giang, ung dung mà hào phóng, hiền lương thục đức, lại có thể thương xót cấp dưới, cũng không có bởi vì bọn họ là nô lệ mà khinh thường, không coi trọng bọn họ.

Không thể không nói, tất cả mọi thứ trong thiếu phủ chủ đều khiến cho Giang Trần vô cùng hài lòng.

Mà thông qua từng câu nói của mọi người, trong lúc mọi người nói chuyện với nhau, Giang Trần cũng biết tất cả chuyện này đều là nhờ công lao của Hoàng Nhi.

- Sư huynh, Thiếu chủ phủ có thể vận hành tốt trong vài năm ngắn ngủi như vậy, Hoàng Nhi tiểu tỷ có công lớn nhất. Huynh muốn uống rượu thì trước hết phải kính Hoàng Nhi tiểu tỷ một ly nha.

Lăng Huệ Nhi nói.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK