Mục lục
Độc Tôn Tam Giới
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Giang Trần mang theo Đan Phi cùng Niệm nhi, trở lại Thiếu chủ phủ. Lúc này, Câu Ngọc đã triệt để điều chỉnh tốt cảm xúc, nàng đã chôn dấu thất lạc thật sâu, ý định điều chỉnh tâm tính, nghênh đón Thiếu chủ mẫu Đan Phi.

Đan Phi xa xa trông thấy Câu Ngọc, cũng giật mình, qua lại hết thảy nổi lên trong lòng. Bất quá Đan Phi đã trải qua mười năm ma luyện, trên lòng dạ, sớm đã không phải lòng dạ thiếu nữ có chút tranh đoạt lúc trước rồi.

Mà thoải mái chạy chậm đi lên, một tay ôm lấy Câu Ngọc:

- Câu Ngọc tỷ tỷ, không thể tưởng được chúng ta ở Khổng Tước Thánh Sơn gần như vậy, lại không thể gặp mặt một lần. Những năm này, ngươi càng ngày càng có hương vị a.

Thái độ của Đan Phi rất chủ động, rất nhiệt tình. Kỳ thật nàng cũng biết, lúc trước cùng Câu Ngọc tiểu khí phách chi tranh, kỳ thật đều là một ít thiếu nữ ôm ấp tình cảm quấy phá mà thôi.

Hôm nay thời gian qua đi, cảnh vật thay đổi, mọi người đều thành thục. Nàng tự nhiên sẽ không mang chút khí phách chi tranh lúc trước, kéo đến bây giờ.

Đan Phi ở trên thái độ chủ động cải biến, làm cho những thân vệ của Giang Trần, thoáng cái đã tiếp nhận nàng.

Nhất là mọi người biết rõ, Đan Phi ở thời khắc mấu chốt, không tiếc hiến thân cứu trợ Giang Trần, biết được mình mang thai, vì không muốn liên lụy Giang Trần, dứt khoát ly khai Thiên Quế Vương Quốc, ăn vô số đau khổ.

- Câu Ngọc tỷ tỷ, lúc trước Đan Phi là tiểu nữ nhi, có địa phương gì đắc tội, ngươi thông cảm nhiều hơn. Về sau ở chỗ này, ngươi là tỷ tỷ của ta, có chuyện gì, cũng cần ngươi chỉ giáo ta.

Câu Ngọc vốn đối với Đan Phi là có chút mâu thuẫn, nhưng mà Đan Phi giờ phút này, hoàn toàn để cho Câu Ngọc mâu thuẫn không nổi.

Có lẽ, một nữ hài tử, sau khi làm mẫu thân, mới có thể chính thức thành thục lên.

- Đan Phi, chuyện trước kia, ta cũng có chỗ không đúng. Ngươi tới đoàn tụ, về sau Thiếu chủ phủ chúng ta sẽ náo nhiệt hơn.

Câu Ngọc vốn là người đại khí, thái độ của Đan Phi mềm hoá, nàng liền tiếp nhận.

Mà Niệm nhi, sớm bị Đông Phương Chỉ Nhược mang đi chơi.

Câu Ngọc thì cùng Đan Phi, đi bộ đến hậu viện. Giang Trần biết rõ đây là tư mật giữa hai nữ nhân, hắn cũng không muốn tham dự vào.

Có một số việc, vẫn là giao cho các nàng tự mình giải quyết.

- Đan Phi, ngươi vì Thiếu chủ làm những sự tình kia, Câu Ngọc thập phần bội phục. Bất quá có một số việc, vẫn cần phải nói vừa nói.

Đan Phi chăm chú gật đầu:

- Câu Ngọc tỷ tỷ xin chỉ giáo.

- Ân, ngươi cùng Thiếu chủ tầm đó, có thể nói là làm việc tốt thường gian nan, cuối cùng tu thành chính quả, để cho người hâm mộ. Bất quá, trước khi ngươi xuất hiện, Thiếu chủ là không biết chuyện này a?

Đan Phi gật đầu:

- Ân, hắn một mực đều mơ mơ màng màng, ta không muốn liên lụy hắn, cũng không muốn bị hắn coi là nữ tử hèn hạ tùy ý, cho nên, lúc trước biết được mình hoài thai, ta liền dứt khoát quyết định ly khai Thiên Quế Vương Quốc. Lúc ấy ta chỉ nghĩ, tìm một địa phương im lặng, sinh hạ hài tử. Sau đó một người nuôi dưỡng nàng lớn lên.

Câu Ngọc gật gật đầu, như có điều suy nghĩ, bỗng nhiên lại nói:

- Vậy ngươi có biết, Thiếu chủ ở trong mười năm này, có một đạo lữ, cùng nàng xuất sinh nhập tử, đồng cam cộng khổ. Trước đó vài ngày, nàng đã đi xa. Bất quá, những năm nàng ở chỗ này, thắng được mọi người tán thành. Tất cả mọi người rất kính yêu nàng.

Tuy Đan Phi không có nghe Giang Trần trực tiếp đề cập tới, nhưng mà nàng từ trong ánh mắt của mọi người, ẩn ẩn vẫn có chút suy đoán.

Trực giác của nữ nhân rất linh mẫn, nàng cảm thấy, ánh mắt mọi người nhìn nàng, bao nhiêu vẫn còn có chút quái dị.

- Nàng... Nàng rất xuất sắc, đúng không?

Mặc dù Đan Phi có tâm lý chuẩn bị, nhưng trong nội tâm vẫn còn có chút chua xót. Bất quá nàng nghĩ lại, Giang Trần xuất sắc như vậy, há có thể không có nữ hài tử xuất sắc vừa ý hắn?

Nếu là Đan Phi lúc trước, tất nhiên sẽ vì vậy mà ghen, quật ngã bình dấm chua.

Chẳng qua hiện nay, Đan Phi đã có thể lý trí suy nghĩ vấn đề.

Thiên tài đỉnh cấp như Giang Trần, nếu hắn có ý, thiên hạ vô số nữ tu, đều xếp hàng dài đến chờ hắn chọn lựa.

Cho nên, trong nội tâm Đan Phi cũng minh bạch, nam nhân như vậy, nhất định không có khả năng quy một người nàng độc chiếm. Nếu mình làm phu nhân ghen tị, chỉ sợ sẽ không ổn.

Câu Ngọc lẳng lặng gật đầu:

- Nàng rất xuất sắc, so với ta và ngươi tưởng tượng còn xuất sắc. Mặc dù là Thiếu chủ hiện tại, luận tu vi võ đạo, có khả năng còn không bằng nàng; mặc dù Thiếu chủ bây giờ là Lưu Ly Vương Thành Thiếu chủ, luận thân phận địa vị, có lẽ cũng không bằng nàng...

- Xuất sắc như vậy?

Đan Phi cũng ngây ngẩn cả người, tin tức về Hoàng Nhi, trước kia nàng chưa nghe nói qua. Nghe Câu Ngọc hình dung như vậy, Đan Phi quả thực sợ ngây người.

- Ân, nàng đến từ Vạn Uyên đảo trong truyền thuyết, dung mạo xuất trần, khí chất hào phóng, nàng chưa bao giờ khoe khoang phong phạm tiểu thư khuê các, nhưng mỗi tiếng nói cử động của nàng, đều có một cỗ mị lực, để cho người không tự kìm hãm được nhận đồng nàng.

- Đúng rồi, chúng ta gọi nàng là Hoàng Nhi tiểu thư. Thời điểm thân mật, cũng gọi là Hoàng Nhi muội muội.

- Hoàng Nhi?

Đan Phi nhẹ nhàng lẩm bẩm cái tên này.

- Nghe danh tự, liền rất không linh, ý cảnh xa xưa. Nghe kỳ danh, biết một thân, nhất định bất phàm.

Câu Ngọc mỉm cười:

- Xác thực bất phàm, bất quá Đan Phi muội muội ngươi tình thâm ý trọng, cũng có ưu điểm để Thiếu chủ coi trọng ngươi. Tốt rồi, không nói những chuyện này, Hoàng Nhi muội muội nàng tính cách hào phóng, nhất định có thể cùng ngươi ở chung vô cùng tốt.

Cũng không phải Câu Ngọc muốn hù dọa Đan Phi, nàng đã từ trong đáy lòng tiếp nhận Đan Phi, tự nhiên không có lý do gì cản trở.

Nữ nhân là sinh vật rất kỳ quái, nếu như các nàng thả lỏng khúc mắc trong lòng, rất nhanh liền có thể thành khuê mật.

Lúc hai người từ hậu viện đi ra, đã cười toe toét, cực kỳ hòa hợp rồi. Nhìn về phía trên, tựa như khuê mật thất lạc nhiều năm.

Nếu như đã nhận biết Đan Phi, lại có con gái, tự nhiên phải mang đến bái kiến phụ thân thoáng một phát.

Giang Phong là người rất sáng sủa, mặc dù hắn đối với thê tử của mình trung trinh như một, nhưng đối với chuyện của con, ngược lại vô cùng tha thứ.

- Hảo tiểu tử, ngươi ngược lại rất có phúc khí. Hảo cô nương có tình có nghĩa như vậy, ngươi phải quý trọng.

Giang Phong đối với ánh mắt của nhi tử ở phương diện này, vẫn là rất tán thưởng.

Bất luận là Hoàng Nhi, hay Đan Phi, đều là nhân gian tuyệt sắc nhất đẳng, hơn nữa khí chất đều phi thường xuất chúng. Nữ hài tử như vậy làm con dâu, Giang Phong không có lý do gì không thích.

Huống chi, Đan Phi lại mang đến cho hắn một cháu gái.

Giang Phong ôm Niệm nhi vào trong ngực, cười ha ha nói:

- Trần Nhi, cái mũi cùng cái cằm của nha đầu này, với ngươi là một khuôn mẫu khắc ra a. Tiểu tử ngươi, bình thường con mắt không phải rất độc sao? Lần này sao như vậy? Con gái ngay ở Khổng Tước Thánh Sơn, vậy mà ngươi không nhận ra?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK