Mục lục
Độc Tôn Tam Giới
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Quách Nhân cười ha ha:

- Độc lập độc hành, một thớt Cô Lang. Nếu như không đoán sai, huynh đài ở thế tục, đích thị là một tán tu a? Bất quá, huynh đài đã tham gia tuyển bạt, liền cho thấy có ý đối với tông môn. Không phải bản thân nói ngoa, nếu truy cầu võ đạo, trong bốn đại tông môn, duy Tử Dương Tông ta độc tôn.

Lời này nói ra, Quách Nhân tràn đầy tự tin, phảng phất là đương nhiên, hoàn toàn không để ý bên cạnh còn có Vạn Linh Tông Lưu Văn Thải.

Lưu Văn Thải có chút xấu hổ, lắc đầu cười khổ.

Quách Nhân khẽ đảo mắt:

- Lưu Văn Thải, ngươi cười khổ cái gì? Hẳn là đối với lời này của ta, có dị nghị sao?

Quách Nhân này là hạt giống Số 1 của Huyền Linh khu, tu vi siêu cường, so với Lưu Văn Thải càng hơn một bậc. Mới mở miệng, là bá khí mười phần.

Lưu Văn Thải lại không phải loại người tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục, cười nhạt một tiếng:

- Ngươi nói ngươi, ta cười của ta. Ngươi có phải quản quá rộng hay không?

Quách Nhân ngạo nghễ nói:

- Ngươi lại không cho là đúng, cũng không cải biến được sự thật vi tôn của Tử Dương Tông. Võ đạo chi lộ, liên minh 16 nước, vĩnh viễn là cách cục Tử Dương Tông độc đại. Vạn Linh Tông ngươi không cải biến được, Bảo Thụ Tông, Lưu Vân Tông, đồng dạng không cải biến được cách cục này!

Nói xong, cái cằm có chút giương lên, đối với Giang Trần nói:

- Huynh đài, Võ Giả thế tục, có thể có thiên phú như ngươi, quả nhiên là hi hữu. Hiện tại, ta đại biểu Tử Dương Tông mời chào huynh đài. Trước kia ân oán của ngươi cùng Thành thị huynh đệ, là chính bọn hắn có mắt không tròng, học nghệ không tinh. Chỉ cần huynh đài gật đầu, đáp ứng gia nhập Tử Dương Tông, những ân oán này, đều có thể xóa bỏ.

Quách Nhân này khẩu tài rất tốt, chào hàng Tử Dương Tông, nói gần nói xa, tràn đầy cảm giác về sự ưu việt.

Bất quá, hắn lại không biết, bốn đại tông môn, Giang Trần ghét nhất, cũng không có khả năng gia nhập nhất, là Tử Dương Tông.

Giang Trần nhẹ nhàng cười cười:

- Lôi đài luận võ, người thắng làm vua. Ta ngược lại không biết, tại đây còn có ma sát ân oán sao? Các hạ đây là đại biểu Tử Dương Tông mời chào ta? Hay là đại biểu Tử Dương Tông uy hiếp ta?

Quách Nhân đại khái cũng không ngờ tới Giang Trần sẽ trả lời như vậy, nao nao, lại bật cười.

- Uy hiếp cũng tốt, mời chào cũng tốt, trăm sông đổ về một biển. Chỉ cần các hạ lập chí ở võ đạo, Tử Dương Tông, cuối cùng là lựa chọn lý tưởng nhất của ngươi.

Quách Nhân tràn đầy tự tin.

Hắn cảm thấy, nói với ngươi nhiều như vậy, đã đủ khách khí, đủ chiêu hiền đãi sĩ rồi. Nếu như thằng này còn không đồng ý, thì không khỏi có chút không tán thưởng a.

Lưu Văn Thải không nói gì, đứng ở một bên, nhưng lại nhàn nhạt nhìn Giang Trần, hắn muốn nhìn một chút, đến cùng thiên tài thế tục này sẽ lựa chọn như thế nào?

Giang Trần nhịn không được cười lên, bỗng nhiên quay đầu nhìn Đan Phi:

- Tiểu Phi huynh đệ, ngươi cảm thấy, nếu có người dùng khẩu khí như vậy mời chào ngươi, ngươi sẽ làm như thế nào?

Đan Phi giảo hoạt cười cười, nàng rất rõ ràng thân thế lai lịch của Giang Trần, tự nhiên biết rõ ân oán của Giang Trần cùng Long Cư Tuyết, biết chắc Giang Trần và Tử Dương Tông là không thể nào đi đến một khối.

- Thứ cho ta nói thẳng, loại mời chào này, quá tự cho là đúng. Thiên hạ to lớn, liên minh 16 nước ta cũng không quá đáng là một khối lớn cỡ bàn tay. Lại có ít người ở chỗ này cảm giác về sự ưu việt, chỉ là ếch ngồi đáy giếng, không biết trời cao đất rộng.

Đan Phi nói, không thể nghi ngờ là lửa cháy đổ thêm dầu, thoáng cái chắn chết không gian đàm phán.

Giang Trần nghe vậy, liếc nhìn Đan Phi, nghĩ thầm thằng này là người lanh lợi, biết rõ theo tâm tư của ta đáp trở về.

Lưu Văn Thải nghe vậy, cũng hơi có chút kinh ngạc. Lúc trước hắn chỉ chú ý Giang Trần, lại không nghĩ rằng, Võ Giả Số 2 thế tục, đồng dạng cũng góc cạnh rõ ràng, rất có tính cách a.

Như thế thú vị rồi.

Lời nói này, không thể nghi ngờ là đánh mặt Quách Nhân. Quách Nhân gần đây tự cho mình rất cao, một mực tự cho mình là đệ nhất thiên tài của Huyền Linh khu, không ai bì nổi, không coi ai ra gì.

Hôm nay, bị hai Võ Giả thế tục ép đến xuống đài không được, trong nội tâm Lưu Văn Thải thật sự là rất khoái ý, chỉ cảm thấy hôm nay là một ngày thoải mái vô cùng.

Giang Trần thản nhiên nói:

- Quách huynh, thái độ của Tiểu Phi huynh đệ này, trên cơ bản là thái độ của ta, cáo từ.

Đối với đệ tử Tử Dương Tông, Giang Trần là hoàn toàn không có hảo cảm. Hắn không có mở miệng mắng chửi người, cũng đã tính rất khắc chế rồi.

Quách Nhân biết rõ Võ Giả thế tục này có bản lĩnh, cuồng vọng, nhưng thật không ngờ, mình đường đường hạt giống Số 1 xuất mã, vậy mà sẽ bị lạnh nhạt như thế, thậm chí là châm chọc vẽ mặt!

- Huynh đài, này là thái độ của ngươi đối với Tử Dương Tông ta?

Thanh âm của Quách Nhân trở nên lạnh.

- Một, ngươi không đại biểu được Tử Dương Tông; hai, Tiểu Phi huynh đệ nói rất đúng, ngươi thật sự là ếch ngồi đáy giếng. Chỉ biết thiên hạ có Tử Dương Tông, lại không biết thiên ngoại hữu thiên. Ba, Tử Dương Tông, ta không có hứng thú.

Giang Trần cười nhạt một tiếng, phiêu nhiên mà đi. Vứt bỏ Quách Nhân sắc mặt tái xanh, toàn thân tức giận đến cơ hồ phát run.

Lưu Văn Thải rất cam tâm tình nguyện nhìn loại cục diện này, chứng kiến Quách Nhân mất mặt xấu hổ, hắn còn hưng phấn hơn so với mình lấy được trăm thắng liên tiếp.

Cười hắc hắc, lúc này mới quay người đi ra.

Hai mắt Quách Nhân phóng hỏa, gắt gao nhìn bóng lưng Giang Trần rời đi. Nếu ánh mắt có thể sát nhân, giờ phút này hắn hận không thể giết Giang Trần một ngàn lần.

- Quách sư huynh, tiểu tử này quá không tán thưởng. Tuy có thiên phú, cũng là tự tìm đường chết.

- Đúng vậy, Quách sư huynh, chỉ là một cuồng đồ thế tục, không cần chú ý. Hai mươi lăm thắng liên tiếp thì như thế nào? Chẳng qua là vận khí tốt, không có rút thăm được tuyển thủ hạt giống bài danh Top 10 mà thôi. Nếu rơi xuống trên tay Quách sư huynh ngươi, tiểu tử này nhất định sẽ bị Quách sư huynh hành hạ đến chết.

Quách Nhân bị bọn thủ hạ thổi phồng, tâm tình thoáng dễ chịu một tí. Bất quá hắn lại không có vì vậy mà mất đi lý trí, trong lòng của hắn rất rõ ràng.

Nếu như mình thật sự đụng phải cuồng đồ thế tục kia, thật đúng là chưa hẳn có mấy phần thắng.

Người này cường đại, đã đến loại trình độ khó giải quyết. Nếu không, dùng tính cách của Quách Nhân, quả quyết sẽ không chủ động ra mặt mời chào.

Chính là vì hắn không có nắm chắc đánh bại Giang Trần, mới nghĩ đến dụ dỗ mời chào, muốn dựa vào thân phận hạt giống Số 1 của mình, tăng thêm chiêu bài Tử Dương Tông thu phục người này.

Đáng tiếc, Quách Nhân bàn tính đánh rất tốt, nhưng lại không biết người hắn muốn mời chào, ghét nhất đúng là Tử Dương Tông, cùng Tử Dương Tông bọn họ, căn bản không thèm nghía tới.

- Hừ, cuồng đồ thế tục, tựa như nhà giàu mới nổi, tuy có phong quang nhất thời, lại khó lâu dài. Chỉ cần đến Địa Linh khu, chỗ đó thiên tài vô số, sẽ có người hành hạ hắn. Chỉ là con sâu cái kiến thế tục, lại dám can đảm coi rẻ Tử Dương Tông ta, hắn là muốn chết!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK