Mục lục
Độc Tôn Tam Giới
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chỉ là, Lộ Thiền lão tổ thi triển tất cả vốn liếng, muốn mở đường mới, lại thủy chung bị Chu Tước Thần Cầm xem đến sít sao, Chu Tước vũ biến ảo đao mang, tựa như phù lục đòi mạng, một mực âm hồn bất tán ngăn trở hắn.

- Làm sao có thể? Làm sao có thể?

Lộ Thiền lão tổ bị quản chế khắp nơi, trong lòng cũng vô cùng biệt khuất. Hắn đời này, tham dự qua rất nhiều lần chiến đấu, có thể nói kiến thức rộng rãi, nhưng chưa bao giờ có lần nào, lại để cho hắn bị động như thế.

Nhất là sau khi lĩnh ngộ Bán Thần, ngoại trừ ở trước mặt Thần linh hắn có chút trói chân trói tay, ở trước mặt người khác, Lộ Thiền lão tổ cơ hồ là cao cao tại thượng.

- Chẳng lẽ gia hỏa có sương mù Hồng sắc bao phủ kia, là Thần linh?

Nội tâm Lộ Thiền lão tổ co lại, hiện lên một tia sợ hãi không hiểu thấu.

Nếu nói như vậy, vậy thì quá kinh khủng.

- Không có khả năng! Nếu như là Thần linh, một khi khí tức của Thần linh phóng ra ngoài, cho dù là một đạo uy áp, cũng đủ làm thần thức của ta nứt vỡ. Khí tức huyết mạch của người này rất đậm, lại không giống như là tu sĩ Nhân loại. Chẳng lẽ là hung linh sao?

Không thể không nói, tuy Lộ Thiền lão tổ bối rối, nhưng mà sức phán đoán lại phi thường cao minh.

Nghĩ tới đây, Lộ Thiền lão tổ càng có chút bối rối, trong tay ném đi, muốn tế ra phù lục phá không bỏ chạy.

Phù lục vừa ra, đột nhiên, trước mắt Lộ Thiền lão tổ có một đạo Cực Quang bắn tới, đạo phù lục kia, còn không có thúc dục, lại bị một mũi tên bắn bay.

Mũi tên mang theo phù lục, gắt gao đính trên một cây cột lớn.

Tít một tiếng, mũi tên bắn vào cây cột, phát ra âm thanh tiếp xúc thanh thúy.

Lộ Thiền lão tổ nhìn theo hướng mũi tên, lại phát hiện là Giang Trần giương cung, mũi tên kia, hiển nhiên là người trẻ tuổi này bắn.

- Lộ Thiền lão tổ, lưu lại a!

Giang Trần cười hắc hắc, đột nhiên lại bắn ra một mũi tên, xa xa bắn tới Lộ Thiền lão tổ.

Cũng chỉ có Giang Trần, dám ở cảnh giới Thiên Vị Trung giai, trực tiếp khiêu chiến Lộ Thiền lão tổ, trực tiếp phát động công kích với Lộ Thiền lão tổ.

Mũi tên này khí thế cực kỳ hung mãnh, dùng thần thông của Lộ Thiền lão tổ, cũng không dám tùy tiện đi đón. Thân hình nhoáng một cái, trực tiếp tránh thoát.

Mượn thế, liền hướng ra ngoài bỏ chạy.

Chu Tước Thần Cầm cười quái dị, đột nhiên bay về phía không trung, sương mù quanh thân lại khuếch tán, trong nháy mắt, liền thiêu đốt thành hải dương hỏa diễm hừng hực.

Sau một khắc, một tiếng gáy minh thanh thúy, vang vọng Thần Quốc đại địa.

Pháp thân của Chu Tước Thần Cầm hiện ra, che khuất bầu trời, thúc dục cánh chim, vỗ cánh, hai cánh tràn ngập đường cong hoàn mỹ, tràn ngập dã tính kia, lộ ra rất động lòng người.

Nhưng mà loại động lòng người này, lại lộ ra sát cơ nồng đậm.

- Lộ Thiền lão tổ, chạy đi đâu?

Ngữ khí của Chu Tước Thần Cầm mang theo vài phần trêu tức, cánh vỗ tầm đó, cũng đã lướt đến trước mặt Lộ Thiền lão tổ.

Con mắt của Lộ Thiền lão tổ trừng lớn như chuông đồng, trong nội tâm rung động không thôi.

Hiện tại hắn tự nhiên nhận ra, đây là Thượng Cổ Tứ Đại Thần Thú… Chu Tước Thần Cầm. Hơn nữa, đây là một con Chu Tước Thần Cầm trưởng thành, ở trên lực lượng huyết mạch, trình độ thức tỉnh cực cao. Thực lực càng viễn siêu Lộ Thiền lão tổ hắn.

- Không tốt, phải chạy thoát!

Lộ Thiền lão tổ này, ở đâu còn dám dừng lại?

Nhìn thấy Chu Tước pháp thân hùng vĩ như thế, đáng sợ như thế, Lộ Thiền lão tổ chỉ hi vọng, mình có thể nhanh chóng thoát đi khu vực ác mộng này, không bao giờ trở lại nữa.

Chỉ là, thời điểm pháp thân của Chu Tước Thần Cầm hiện hình, liền ý nghĩa, trạng thái chiến đấu của hắn, đã tiến vào trạng thái đỉnh phong.

Lúc này, chỉ có Thần linh, mới có thể chiến một trận.

Lộ Thiền lão tổ thúc dục độn quang mấy lần, đều bị Chu Tước Thần Cầm ngăn trở. Chu Tước vũ hóa thành từng đạo đao mang, phát động công kích trí mạng với Lộ Thiền lão tổ.

Nhìn ra được, Chu Tước Thần Cầm cũng không có đem hết toàn lực. Bằng không thì chỉ sợ Lộ Thiền lão tổ này, đã sớm thây ngã tại chỗ.

Chu Tước Thần Cầm, chỉ coi Lộ Thiền lão tổ là đối tượng luyện tập.

Lộ Thiền lão tổ chật vật không chịu nổi, tóc tai bù xù, bỏ chạy bốn phía. Nhưng mà, Chu Tước Thần Cầm lại tổng có thể thoải mái ngăn trở hắn, bức hắn về hiện trường.

Giang Trần tự nhiên biết rõ tâm tư của Chu Tước Thần Cầm, nhưng lại cười nói:

- Lộ Thiền lão tổ, ngươi đường đường là lão tổ thứ hai của hoàng thất, lại tập trung tinh thần bỏ trốn mất dạng, ngươi không thấy e lệ sao? Kiêu ngạo lúc trước của ngươi đi nơi nào rồi? Bá Vương Khí lại đi nơi nào rồi?

Lộ Thiền lão tổ cơ hồ muốn thổ huyết, hắn ứng đối Chu Tước Thần Cầm công kích, đã có chút lực bất tòng tâm, nào còn có tâm tư đi đấu mồm mép với Giang Trần?

Huống chi, Vĩnh Hằng Thánh Địa kia vẫn còn nhìn chằm chằm.

Giang Trần đi đến trước mặt Đại Thánh Chủ, thầm nói:

- Đại Thánh Chủ, tận dụng thời cơ, hiện tại đúng là thời điểm, phái một đám tinh nhuệ, tiến đến phủ kho linh dược phản công, một lần hành động đoạt lại quyền khống chế.

Đại Thánh Chủ nhìn thấy Giang Trần, trong lòng cũng cực kỳ vui mừng, Tử Xa Mân càng kích động không thôi, không ngừng vỗ bả vai của Giang Trần.

- Hảo tiểu tử, hảo tiểu tử, ta biết ngay, ngươi sẽ không để cho lão phu thất vọng.

Những ngày này, Tử Xa Mân bị rất nhiều ủy khuất, lời đồn đãi về hắn cũng không ít.

Hôm nay, Thiệu Uyên mà hắn một tay tiến cử vào tông môn, lại thành nhân vật mấu chốt thay đổi chiến cuộc!

Mọi người đều biết Thiệu Uyên thiên tài, nhưng ai cũng không nghĩ ra, hắn rõ ràng thiên tài đến loại trình độ này. Vậy mà có thể đùa bỡn mấy ngàn tu sĩ trong lòng bàn tay.

Còn ở giữa Hạ Hầu gia tộc cùng hoàng thất, chôn xuống một quả Boom.

Tuy hiện tại cục diện không có thay đổi căn bản, nhưng mà thắng lợi giai đoạn, lại quá rõ ràng. Ít nhất, Thánh Địa không cần bị liên minh phản Thánh Địa đè nặng đánh nữa.

Loại cảm giác bị đè nén này, loại sỉ nhục này, từ nay về sau một đi không trở lại.

Một khi Thánh Địa có cơ hội thở dốc, phục hồi tinh thần lại, đã có lực phản công, đến lúc đó, nhất định là thế như chẻ tre, để cho liên minh phản Thánh Địa sụp đổ.

Ánh mắt của Đại Thánh Chủ thâm thúy, nhìn qua Chu Tước Thần Cầm ở không trung trêu đùa hí lộng Lộ Thiền lão tổ nói:

- Thiệu Uyên, vị Thần linh kia, cùng ngươi quan hệ như thế nào?

- Bằng hữu.

Giang Trần lời ít mà ý nhiều.

- Tốt, tốt, không hổ là thiên tài của Thánh Địa ta, Tứ đại Thần Thú, vậy mà cũng có thể kết giao. Thiệu Uyên, cho đến ngày nay, bổn tọa xem như triệt để phục rồi. Lúc trước Thánh Tổ đại nhân nhìn trúng ngươi, quả nhiên là tuệ nhãn thức châu.

Đại Thánh Chủ cảm thán liên tục.

Lúc này, Chu Tước Thần Cầm trêu đùa hí lộng với Lộ Thiền lão tổ, cũng chuẩn bị kết thúc rồi.

Đại Thánh Chủ quyết định thật nhanh:

- Lão Tam, ngươi dẫn một đám tinh anh, nhanh chóng đi linh dược phủ kho, đoạt lại linh dược phủ kho. Trận chiến này, chỉ cho phép thắng, không cho phép bại!

- Vâng!

Tam Thánh Chủ cũng là ý chí chiến đấu gấp trăm lần, điểm đủ đội ngũ, rất nhanh lao đi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK