Mục lục
Độc Tôn Tam Giới
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tám pho tượng này ở trong tay Thương Bình Vương, càng không có phát huy bao nhiêu tác dụng. Giang Trần lợi dụng trận bàn, điều khiển tám pho tượng, tuy bỏ ra cái giá không nhỏ, nhưng giờ khắc này sử dụng, lại để Giang Trần cảm thấy rất thuận buồm xuôi gió.

Trận pháp hình thành, phần lớn công kích liền bị tám pho tượng dùng Bát Hoang Nhiếp Linh Trận hóa giải hơn một nửa.

Bởi vậy, áp lực của Giang Trần lập tức nhẹ đi rất nhiều.

Thiên Mục Thần Đồng cùng Tà Ác Kim Nhãn triển khai đến trạng thái tốt nhất, Giang Trần trừng mắt, bắt đầu sưu tầm bốn phía.

Hắn biết, tuy không thấy bóng người Trang Mẫn này, nhưng nhất định là lợi dụng Thủy nguyên lực che mắt, để mình lấy một loại hình thức trong suốt như Thủy nguyên lực, ẩn núp ở một nơi nào đó.

Loại đối thủ này, xác thực là rất khó chơi.

Bất quá, Tà Ác Kim Nhãn tìm tòi đối thủ, còn chưa bao giờ thất thủ qua.

Hai mắt Giang Trần định lại:

- Trang Mẫn, giấu đầu lòi đuôi, ngươi ngay cả đệ đệ của mình cũng không bằng a.

Ngữ khí của Giang Trần, không chút lưu tình châm chọc.

Trang Mẫn xác thực là tu luyện một môn ảo ảnh, dựa vào Thủy nguyên lực che mắt, ẩn giấu thân hình vào trong màn nước.

Trang Mẫn vốn nghĩ thông qua kiếm khí mưa bụi công kích Giang Trần, sau đó hắn sẽ nỗ lực tới gần, dùng đại thần thông một lần trấn áp Chân Đan Vương.

Lại không nghĩ rằng, Chân Đan Vương này dĩ nhiên cường đại như thế, ngay cả kiếm khí mưa bụi cũng không thể phá tan phòng ngự, trái lại bị hắn phát hiện hành tung.

Hai mắt cùng Giang Trần đối mặt, đột nhiên Trang Mẫn cảm giác toàn thân ngưng lại, mơ hồ trong lúc đó, trong lòng có một trận kích động không tên, phảng phất sâu trong linh hồn bị một loại sức mạnh thần kỳ nào đó lôi cuốn, thiếu chút nữa để tâm thần của hắn thất thủ.

Trang Mẫn cũng thầm giật mình, trong lòng mắng thầm:

- Chân Đan Vương này cũng thật là biến thái. Thiên tài Thánh Cảnh bình thường, đừng nói chỉ là Thánh Cảnh, cho dù là nửa bước Hoàng Cảnh, ở dưới màn nước lao tù cùng kiếm khí mưa bụi của ta công kích, cũng tất sẽ nuốt hận. Hắn chỉ là Thánh Cảnh bảy, tám trọng, lông cũng chưa chắc dài đủ, lại có thực lực như vậy?

Tà Ác Kim Nhãn của Giang Trần, theo tu vi cảnh giới của hắn tăng lên, uy năng cũng không ngừng mở rộng. Vừa nãy cái nhìn kia, thiếu chút nữa khiến tâm thần của Trang Mẫn thất thủ.

Bất quá, Giang Trần cũng không có hy vọng xa vời cái nhìn này có thể chế ngự Trang Mẫn, hắn muốn chỉ là đối thủ chần chờ trong nháy mắt.

Trang Mẫn chỉ chần chờ trong nháy mắt, tám pho tượng của Giang Trần đã nhảy vào vòng chiến, bao quanh Trang Mẫn.

Bát Hoang Nhiếp Linh Trận, hình thức công kích khởi động.

Tám pho tượng khí thế hùng hổ, điên cuồng hướng Trang Mẫn khởi xướng tiến công mãnh liệt.

Cũng may phòng ngự của Trang Mẫn thật không tệ, mặc cho tám pho tượng công kích như chó điên, hắn lại bất động, hoàn toàn nhìn không ra chút vất vả.

Chỉ thấy mười ngón tay của Trang Mẫn này chụm lại, tay trái tay phải phất ra, bốn đạo thủy châu hóa thành bong bóng, trực tiếp hóa thành cái lồng, chụp vào tám pho tượng.

Trang Mẫn này, dĩ nhiên định dùng màn nước lao tù kiềm chế tám pho tượng.

Giang Trần thấy thế, khóe miệng cười cười.

Chỉ cần đối phương dùng là thần thông Thủy thuộc tính, Giang Trần căn bản sẽ không nhìn. Trước đó hắn bị màn nước lao tù nhốt lại, dựa vào không phải tu vi bản thân, mà là Long Tiểu Huyền ở trong bóng tối xuất thủ.

Long Tiểu Huyền bây giờ, ẩn giới tàng hình, ở trên người Giang Trần ẩn náu phi thường bí mật, ngay cả bảy Đại Đế cũng không cảm ứng được sự tồn tại của nó.

Huống chi, tuy bọn họ có thể thoáng bắt được chút khí tức Long Tộc, nhưng bọn họ vẫn cho rằng, đây là trên người Giang Trần phát ra.

Bởi vì lúc trước Giang Trần chiến đấu, đã biểu hiện ra rất nhiều Chân Long đại thần thông. Nói thí dụ như Long ngâm, Thôn Phệ...

Long ngâm là thần thông Giang Trần học được thật sự. Còn Thôn Phệ thần thông, mặc kệ Giang Trần từ phương diện nào mà nói, tạm thời đều không có điều kiện tu luyện.

Tám màn nước, phảng phất trong vô hình bị từng bàn tay lớn xé ra, biến mất không thấy hình bóng.

Điều này làm cho Trang Mẫn kia có chút hoảng sợ, sở trường nhất, cũng tự hào nhất của hắn chính là thần thông Thủy thuộc tính, hơn nữa thần thông Thủy thuộc tính kẽ hở cực nhỏ, tuy lực sát thương không quá mạnh, nhưng trường thi đối địch, đối thủ cũng rất khó công phá.

Nhưng mà hôm nay quá tà môn rồi.

Chân Đan Vương này, đối phó thần thông Thủy thuộc tính của mình, thật giống như trời sinh khắc chế. Dù mình hòa vào lực lượng lĩnh vực mạnh mẽ của Hoàng Cảnh, cũng không làm nên chuyện gì.

- Chân Đan Vương này, đến cùng yêu nghiệt cỡ nào a? Lực lượng lĩnh vực của ta, tuy rằng không phải đặc biệt mạnh, nhưng dung hợp vào trong màn nước lao tù, cũng là làm ít mà hiệu quả nhiều. Tại sao tiểu tử này giống như ăn bánh, dễ dàng liền có thể phá tan lực lượng lĩnh vực của ta? Lẽ nào lực lượng lĩnh vực của ta, không vững chắc như thế? Không đỡ nổi một đòn như thế?

Trang Mẫn có chút lo lắng, xưa nay hắn giao thủ với thiên tài khác, lực lượng lĩnh vực Thủy thuộc tính này rõ ràng là dùng rất tốt.

Dù cho rất nhiều thiên tài xếp hạng khá cao hơn hắn, cũng không cách nào công phá phòng ngự vững chãi kia.

Nhưng mà tại sao Chân Đan Vương này, lại giống như dễ dàng liền có thể nghiền ép thần thông Thủy thuộc tính của mình?

Tiếp tục như vậy là không thể được.

Sở dĩ cường giả Hoàng Cảnh mạnh, có ưu thế áp đảo Thánh Cảnh, khác nhau căn bản nhất chính là ở nắm giữ lực lượng lĩnh vực Hoàng Cảnh.

Nếu như lực lượng lĩnh vực không phát huy ra tác dụng đáng có, vậy trận chiến này của mình liền xong.

Trang Mẫn không tin tà, tuy cảm thấy chuyện này khắp nơi lộ ra quỷ dị, nhưng hắn vẫn không cam lòng.

- Tiểu tử này nhất định có bảo vật nghịch thiên gì đó, trời sinh khắc chế thần thông Thủy thuộc tính của ta. Bằng không, lấy thực lực Thánh Cảnh của hắn, làm sao có thể phá lĩnh vực Hoàng Cảnh của ta?

Thiên tài Hoàng Cảnh tầng một, lĩnh vực Hoàng Cảnh chưa chắc có bao nhiêu vững chắc, thế nhưng có lực lượng lĩnh vực, tuyệt đối mạnh hơn thiên tài không có lực lượng lĩnh vực rất nhiều.

Trang Mẫn liên tục triển khai màn nước, nhưng vẫn bị sức mạnh thần kỳ xé rách nhiều lần.

Trong lúc nhất thời, Trang Mẫn lòng như lửa đốt.

Hắn còn có một lá bài tẩy chưa dùng. Hắn nguyên bản định dùng chiêu này khiêu chiến lên trên. Nhưng mà chuyện đến nước này, nếu như không dùng lá bài tẩy kia, mình ngay cả cửa ải này cũng chưa chắc qua được.

Trang Mẫn do dự không có kéo dài quá lâu, bởi vì tám pho tượng công kích càng ngày càng tinh diệu, uy thế của Bát Hoang Nhiếp Linh Trận, cũng không ngừng phát huy ra.

Trang Mẫn ở sau khi màn nước sóng gợn mất đi hiệu quả phòng ngự, chỉ có thể dựa vào thân pháp tránh né. Thế nhưng dựa vào thân pháp đến đấu pháp, hiển nhiên là chịu thiệt.

Dù sao, con rối có tám, mà hắn chỉ có một người.

Đơn quyền khó địch tứ thủ, đây là đạo lý thô thiển nhất của thế giới võ đạo.

Liên tục bị pho tượng bắn trúng, cũng may cảnh giới nhục thân của Trang Mẫn so với nửa bước Hoàng Cảnh mạnh hơn rất nhiều, tuy bị đánh trúng, nhưng không có thương tổn trí mạng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK