Mục lục
Độc Tôn Tam Giới
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Kỳ thật, thời điểm cái tên Giang Trần xuất hiện ở Hồi Xuân đảo vực, lựa chọn liền phi thường dễ dàng. Có thể nói, dưới tình thế trước mắt của Hồi Xuân đảo vực, có một chỗ dựa, bản thân là một sự tình không thể cầu. Mà Giang Trần, không thể nghi ngờ là lựa chọn lý tưởng nhất.

Kỳ thật, rất nhiều người của Hồi Xuân đảo vực đều biết, trước kia Hoắc Thân Vương năm lần bảy lượt đi Đông Diên đảo tặng lễ, muốn tiếp Giang Trần Thiếu chủ.

Chỉ có điều, không ít người coi thành chê cười. Bọn hắn căn bản không tin Hoắc Thân Vương có cơ hội, càng không tin Giang Trần sẽ dừng lại ở loại địa phương nhỏ như Đông Diên đảo.

Cho nên, bọn hắn căn bản không tin là hắn sẽ thành công.

Thế nhưng mà, sự tình thường thường là quỷ dị như vậy. Hoắc Thân Vương hết lần này tới lần khác lại thành công mời Giang Trần Thiếu chủ đến.

Đây chính là một đại sự.

Nếu quả thật có thể thành công nịnh bợ đến Giang Trần Thiếu chủ, ý nghĩa không đơn thuần là giải quyết sự tình Tam Tài đảo vực, đối với tương lai Hồi Xuân đảo vực phát triển, cũng cực kỳ có lợi.

Cho nên, sau khi hoàng đế bệ hạ định ra nhạc dạo, tiếng phản đối chính thức, cơ hồ sẽ không có.

- Hiền đệ, có phải Giang Trần Thiếu chủ đã đến Hồi Xuân đảo vực chúng ta hay không?

Hoàng đế bệ hạ hỏi.

- Ân, ngu đệ đã dàn xếp hắn ở Xuân Thần Uyển. Hoàng huynh, triều hội chấm dứt, ngài có thể tự mình đi gặp Giang Trần Thiếu chủ một lần. Chúng ta là kẻ dưới, tư thái thấp một ít, cũng không mất mặt.

- Ân, trẫm đương nhiên tự mình đi bái kiến Giang Trần Thiếu chủ.

Hoàng đế bệ hạ cũng không phải ngu ngốc, hoàn toàn không dám ở trước mặt Giang Trần sĩ diện, để cho Giang Trần tới gặp hắn.

Nếu là như vậy, vậy vị hoàng đế như hắn có chút không biết sống chết rồi.

Triều hội vừa kết thúc, Hoàng đế bệ hạ liền mang theo Hoắc Thân Vương, tự mình tiến về Xuân Thần Uyển. Rất hiển nhiên, Hoàng đế bệ hạ phi thường coi trọng.

Thực tế biết được Giang Trần cơ hồ lập tức tiêu diệt mười hai tên Thiên Vị Cao giai, càng làm cho Hoàng đế bệ hạ cảm thấy lỗ chân lông dựng đứng.

Phải biết rằng, mười hai tên Thiên Vị Cao giai, cơ hồ là hơn phân nửa chủ lực của những thế lực đối địch chung quanh rồi.

Không nghĩ tới, nhẹ nhàng đã bị tiêu diệt như vậy.

Cái này để cho Hồi Xuân đảo vực từ trên xuống dưới đều triệt để minh bạch, bọn hắn cùng thập đại Thần Quốc, chênh lệch là to lớn bực nào.

Ngoài Xuân Thần Uyển, Giang Trần cũng không có cố làm ra vẻ, rất hòa khí tiếp đãi Hoàng đế Hồi Xuân đảo vực cùng Hoắc Thân Vương.

Đối với sự tình Đông Diên đảo trước kia, Giang Trần cũng không hề đề cập tới.

Hoàng đế bệ hạ nhìn thấy khí độ của Giang Trần như thế, tu dưỡng như thế, trong lòng cũng âm thầm mừng rỡ. Hắn sợ Giang Trần là người bá đạo, cầm chỗ tốt, lại không làm việc, hoặc làm việc qua loa.

Hiện tại xem ra, người ta hoàn toàn là người thông tình đạt lý.

Bởi như vậy, sự tình liền dễ nói chuyện rồi.

- Hoàng đế bệ hạ, sự tình trước kia Hoắc Thân Vương hứa hẹn, còn phải do ngươi làm chủ. Ngươi có thể định, chuyện này liền định.

Thái độ của Giang Trần rất rõ ràng.

Hoàng đế bệ hạ vội nói:

- Có thể định, có thể định! Quần đảo kia, nếu rơi xuống trong tay đám bỉ phu Tam Tài đảo vực, hoàn toàn không bằng tiễn đưa một nửa cho Giang Trần Thiếu chủ.

- Định rồi?

- Định rồi!

Khẩu khí của Hoàng đế bệ hạ chém đinh chặt sắt.

Giang Trần mỉm cười, đứng lên:

- Đi thôi, đi Tam Tài đảo vực.

Thấy Giang Trần trực tiếp như thế, Hoàng đế bệ hạ cùng Hoắc Thân Vương cũng hai mặt nhìn nhau. Bất quá, bọn hắn rốt cuộc là thượng vị giả, lập tức tỉnh ngộ lại.

- Hiền đệ, việc này do ngươi toàn quyền phụ trách. Ngươi đi điểm binh mã, theo Giang Trần Thiếu chủ. Nhất định phải đánh cho Tam Tài đảo vực dễ bảo, để cho bọn hắn không thể tiếp tục gây sóng gió nữa!

Giang Trần lại cười nhạt một tiếng:

- Không cần mang quá nhiều binh mã, hai nước giao chiến, chỉ cần chém cầm đầu, không nên sát thương quá nhiều?

Ở loại giao phong này, nhân vật chủ yếu phân ra thắng bại liền không sai biệt lắm. Nếu như nói đại quy mô giao chiến, cái kia không thể nghi ngờ là sinh linh đồ thán.

Giang Trần cũng không muốn tạo loại sát nghiệt này, tàn sát những võ giả cấp thấp kia, vậy thì vi phạm bản ý của hắn rồi.

- Cái này...

Hoàng đế bệ hạ có chút chần chờ.

Giang Trần thản nhiên nói:

- Nếu như tin được ta, việc này giao cho ta đến xử lý.

Hoàng đế bệ hạ vội vàng nói:

- Tin được, tự nhiên tin được. Hiền đệ, ngươi nghe Giang Trần Thiếu chủ, hắn cần mang bao nhiêu người, ngươi liền dẫn bao nhiêu người.

Giang Trần đã nói như vậy, bọn hắn tự nhiên không có khả năng phản bác.

Hoắc Thân Vương cẩn thận từng li từng tí hỏi:

- Giang Trần Thiếu chủ, vậy chúng ta cần mang bao nhiêu nhân mã?

- Mười cái là đủ.

Kỳ thật Giang Trần chỉ cần một cái dẫn đường là được. Đương nhiên, vì cho Hồi Xuân đảo vực một chút cảm giác tham dự, tượng trưng mang một ít người, cũng không sao cả.

Thấy khẩu khí của Giang Trần chắc chắc như thế, Hoàng đế bệ hạ hơi có chút nghi hoặc, nhưng Hoắc Thân Vương lại vội nháy mắt cho Hoàng đế bệ hạ.

Dù sao Hoắc Thân Vương cũng hiểu rõ Giang Trần hơn, cũng thấy tận mắt qua thần thông của Giang Trần. Đó là Hồi Xuân đảo vực bọn họ căn bản không cách nào tưởng tượng.

Cho nên, đừng nói mang mười mấy người, dù một cái không mang, Hoắc Thân Vương cũng ủng hộ tuyệt đối.

Hoàng đế bệ hạ đối với Hoắc Thân Vương, còn là rất tín nhiệm. Thấy Hoắc Thân Vương như thế, lại nghĩ tới uy danh của Giang Trần Thiếu chủ, trong lúc nhất thời, hắn cũng không có nói cái gì nữa, gật đầu đáp ứng.

Hiệu suất làm việc của Hoắc Thân Vương cực cao, lập tức điểm binh điểm tướng.

Hoắc Thân Vương điểm, cũng không phải thuần một sắc đều là Thiên Vị Cao giai. Tổng cộng dẫn theo mười tám người, kể cả hắn ở bên trong, có năm tên Thiên Vị Cao giai, còn lại đều là Thiên Vị Trung giai.

Cái tổ hợp này, có thể nói là đại bộ phận tinh anh của Hồi Xuân đảo vực rồi.

Đương nhiên, còn phải lưu lại một bộ phận tinh anh, bảo vệ hoàng thất, bảo vệ hạch tâm của Hồi Xuân đảo vực.

Chứng kiến Hoắc Thân Vương chỉ mang chút đội ngũ như vậy, rất nhiều người của Hồi Xuân đảo vực đều âm thầm lắc đầu, hiển nhiên, bọn hắn đều cảm thấy, chút đội ngũ ấy, có thể làm chuyện gì?

Tam Tài đảo vực cũng không phải ăn chay, chút người ấy, có thể đánh phục Tam Tài đảo vực sao?

Hoàng đế bệ hạ tự mình đưa tiễn, một mực đưa mắt nhìn đội ngũ ly khai Hồi Xuân đảo vực.

Tâm tính của Giang Trần rất lạnh nhạt, cũng không có quá thân cận với những người khác của Hồi Xuân đảo vực, mà lựa chọn bảo trì khoảng cách nhất định, bảo trì cảm giác thần bí.

Sau khi ly khai Hồi Xuân đảo vực, Giang Trần nói với Hoắc Thân Vương:

- Lần này đi, trọng ở chém đầu, không nên đồ sát. Ngươi trước liệt một danh sách, đem Tam Tài đảo vực cùng thế lực có uy hiếp khác, có nhân vật lợi hại gì, ghi ra một phần. Ta đến xử lý.

Nói thật, Giang Trần cũng không muốn tạo nhiều sát nghiệt. Nếu như Tam Tài đảo vực kia thức thời, Giang Trần thậm chí không muốn giết người.

Hắn không muốn dựa vào danh khí của Vĩnh Hằng Thánh Địa, ở bên ngoài diễu võ dương oai.

...

Bên Tam Tài đảo vực, cũng nhận được tin dữ. Cao Khuê suất lĩnh đại quân phục kích, vậy mà toàn quân bị diệt!

Tin dữ này truyền về, làm cho Tam Tài đảo vực cùng những thế lực tương quan kia, đều như bị điện giựt. Mỗi một cái đều ngây ra như phỗng.

Tin dữ này hoàn toàn vượt quá dự liệu của bọn hắn, bọn hắn cũng cân nhắc qua thất bại, nhưng mà bọn hắn cho rằng, tối đa là để cho Hoắc Thân Vương chạy trốn mà thôi.

Về phần bọn người Cao Khuê có tổn thương gì, loại sự tình này Tam Tài đảo vực thậm chí không hề nghĩ qua.

Thế nhưng mà, sự tình bọn hắn chưa từng nghĩ tới, hết lần này tới lần khác lại xảy ra. Mười hai Thiên Vị Cao giai, một cái cũng không có thể trốn về!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK