Mục lục
Độc Tôn Tam Giới
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Giang công tử, Hoàng Nhi lại làm liên lụy công tử rồi.

Thanh âm trầm thấp lại mang theo vài phần áy náy của Hoàng Nhi vang lên.

Giang Trần cười khổ nói:

- Nếu nói liên lụy là ta làm liên lụy nàng mới đúng.

Hoàng Nhi cười, lại nói:

- Chúng ta cũng không cần phải nói lời khách sáo nữa.

Giang Trần liên tục gật đầu:

- Đúng đúng, nàng nghĩ ngơi đi, ta niệm thêm Phạm Âm độ hồn chú cho nàng.

- Niệm lâu như vậy công tử cũng mệt rồi, nghỉ một chút đi. Hiện tại ta có cảm giác đỡ hơn một chút.

Giang Trần thông qua thần thức dò xét một chút, hắn biết rõ Bách Thế đồng tâm chú tạm thời được ngăn chặn. Thế nhưng mà đây chỉ là áp chế tạm thời.

Lần này Hoàng Nhi cô nương vận dụng thần thức quá độ, hiển nhiên lại một lần nữa khiến cho Bách thế đồng tâm chú tỉnh lại.

- Hoàng Nhi cô nương, Phạm Âm độ hồn chú này có hữu hiệu thế nhưng cũng không bằng Tiên Lại diệu âm, nếu như nàng có chút khí lực thì có lẽ có thể gảy mấy khúc Tiên Lại diệu âm.

Hoàng Nhi giãy dụa, muốn ngồi xuống, Giang Trần vội vàng vươn tay nâng nàng dậy, lúc này hắn cũng bất chấp cái gì gọi là nam nữ thụ thụ bất thân.

Tay hắn dắt Hoàng Nhi, chỉ cảm thấy đây là một thân thể trời cho, bớt đi một phần thì quá gầy, nhiều thêm một phần thì quá béo.

Hoàng Nhi nhẹ nhàng lấy ra chiếc đàn cổ, tuy rằng toàn thân vô lực thế nhưng lại cố gắng gảy đàn.

Giang Trần nhìn thấy bộ dáng nàng như vậy, trong lòng rầu rĩ. Hắn cũng biết, nếu như Hoàng Nhi không phải bởi vì hắn, nhất định sẽ không phải chịu tra tấn như vậy.

Trong lúc nhất thời trong lòng Giang Trần tràn ngập đủ loại cảm xúc.

- Giang công tử, công tử còn có thể hiểu âm luật hay sao?

Hoàng Nhi dường như có thể hiểu được tâm tình hối hận của Giang Trần, lên tiếng trấn an Giang Trần.

Giang Trần khẽ giật mình, hắn nhớ tới kiếp trước trừ võ đạo gia, cơ hồ mọi thứ hắn đều là hành gia trong nghề. Âm luật này tự hiên có tạo nghệ cực cao.

Chỉ là kiếp này hắn không có bao nhiêu thời gian rảnh rỗi đi nghĩ tới âm luật nhất đạo này.

Không biết tại sao, Giang Trần ở trước mặt người khác có một số việc lại khó mà nói ra được.

Thế nhưng ở trước mặt Hoàng Nhi, hắn đã có một loại cảm giác bình thản, nhìn qua ánh mắt chân thành của Hoàng Nhi, giống như không cho phép bất luận một thứ dơ bẩn cùng những câu nói dối nào vậy.

Hơn nữa Hoàng Nhi đối xử với mọi người chân thành, khí chất giống như trong suốt này khiến cho Giang Trần cảm thấy nói dối với nàng là một loại tội ác.

Hắn lập tức gãi gãi đầu, nói:

- Âm luật nhất đạo ta chỉ hiểu sơ sơ, chỉ sợ không sánh bằng tạo nghệ của Hoàng Nhi cô nương.

Hoàng Nhi mỉm cười, ánh mắt tinh khiết nhìn qua Giang Trần, bỗng nhiên giống như làm ảo thuật, trong tay xuất hiện một cây sáo.

- Giang công tử, liệu Hoàng Nhi có may mắn nghe công tử thổi một khúc hay không?

Đôi mắt trong sáng của Hoàng Nhi giờ phút này mang theo vài phần vui vẻ, lại có chút chờ mong, dường như là một mặt khác của con người nàng.

Giang Trần cười khổ một tiếng, đành phải kiên trì tiếp nhận.

Ống sáo này so với ống sáo kiếp trước cơ hồ không có gì khác nhau, Giang Trần vuốt vuốt một lát, thử âm, đại khái đã tìm được cảm giác của kiếp trước.

- Vậy thì Giang mỗ đành bêu xấu vậy.

Giang Trần không phải là người thích ra vẻ, lập tức thổi. Hắn cũng thổi một khúc Tiên Lại diệu âm.

Lúc mới đầu còn có chút không lưu loát, thế nhưng rất nhanh hắn tiến vào trong ý cảnh của Tiên Lại Diệu âm, khí chất mờ ảo, xa xưa của ống sáo kia càng được phát huy vô cùng tinh tế.

Đến đoán giữa biểu hiện trên mặt Hoàng Nhi từ kinh ngạc tới ngưng trọng.

Đến lúc chấm dứt khúc, trong đôi mắt trong suốt của Hoàng Nhi tràn ngập vẻ kinh ngạc nồng đậm, mãi một lúc lâu không có tán đi.

Thật lâu sau Hoàng Nhi mới nhẹ nhàng cười nói:

- Giang công tử, công tử thực sự là người thâm tàng bất lộ nha. Nghe công tử thổi một khúc Tiên Lại diệu âm, Hoàng Nhi cảm thấy trong đầu tỉnh táo hơn rất nhiều rồi.

- Hổ thẹn.

Giang Trần được người khác tán dương đều vui vẻ mà nhận lấy. Thế nhưng được Hoàng Nhi cô nương tán duong lại có chút xấu hổ.

Nhưng mà hắn lập tức nói:

- Hoàng Nhi cô nương, có lẽ về sau chúng ta có thể thử hợp tấu, hiệu quả hợp tấu của Tiên Lại diệu âm này nói không chừng càng có tác dụng áp chế Bách Thế đồng tâm chú.

Trong mắt Hoàng Nhi đột nhiên hiện lên vẻ ngượng ngùng. Cũng may Giang Trần không có nhìn thẳng vào măt nàng.

Nhưng mà dù vậy trong lòng Hoàng Nhi lúc này cũng giống như con nai chạy loạn.

Nàng tuyệt đối không ngờ rằng Giang Trần lại đưa ra chủ ý hợp tấu. bản thân hợp tấu cũng không có vấn đề gì, nhưng mà...

Hoàng Nhi lại nhớ tới một ít chuyện trước kia.

Khi đó nàng còn chưa rời khỏi cố thổ, từng có vô số thanh nhiên tài tuấn truy cầu nàng. Đều bị nàng cự tuyệt. Về sau cự tuyệt quá nhiều, vô số thanh niên tài tuấn đều hỏi nàng, rốt cuộc thì người thế nào mới có thể nhận được sự ưu ái của nàng.

Hoàng Nhi ngay lập tức nói cho bọn họ, nếu như có một ngày có một nam nhân có thể khiến cho nàng cùng hắn hợp tấu, thì đó chính là người mà nàng ái mộ.

Lời này mặc dù chỉ là lý do cự tuyệt những người theo đuổi kia.

Thế nhưng mà trong lòng Hoàng Nhi cũng không chỉ là như vậy. Từ nhỏ nàng đã học tập âm luật, còn chưa bao giờ hợp tấu với bất luận nam tử nào.

Trong lòng nàng kỳ thực cũng nghĩ như vậy, chỉ có người trên phương diện âm luật có thể chinh phục nàng, làm cho nàng can tâm tình nguyện hợp tấu thì nam tử đó mới có tư cách ở trong lòng nàng.

Hiện tại một đề nghị trong lúc vô tình của Giang Trần lại xúc động tới ký ức đó của nàng.

Cho dù là người thanh nhã như nàng trong lúc nhất thời cũng có chút hoang mang lo sợ. Nữ hài tử thẹn thùng khiến cho nàng hơi chút bối rối.

Thế nhưng mà lúc này có thể cự tuyệt được sao?

Hoàng Nhi phát hiện ra bản thân mình không sinh ra ý cự tuyệt. Thậm chí trong lòng nàng còn sự chờ mong như có như không.

Từ trước cho tới nay Hoàng Nhi đều muốn phong tỏa nội tâm của mình.

Nhưng mà trên đường cầu y, Giang Trần không hề có một chút dấu hiệu nào chen ngang vào cuộc sống của nàng. Từng lần lại từng lần, làm cho nàng cảm nhận được nam tử trẻ tuổi này có chút bất đồng so với những người khác.

Trong lòng Hoàng Nhi vốn đã có chút rung động, chỉ là nàng luôn không dám, cũng không muốn chính thức đối diện vấn đề này.

Cho tới giờ phút này, trong lúc vô tình Giang Trần nói một câu lại giống như một cơn hồng thủy đột nhiên mở tung nội tâm nàng.

Một khúc tiêu do Giang Trần thổi, so với hàng ngàn lời ngon ngọt còn làm cho tâm can nàng rung động hơn nhiều. Vào thời khắc này nàng không khiếp sợ mà còn cảm thấy vô cùng vui sướng.

Nàng vẫn cho rằng âm luật của mình thiên hạ không có ai có thể hòa cùng.

Thế nhưng không thể tưởng tượng được ở sâu trong lòng đất này, trong lúc vô tình thổi một khúc lại đánh vỡ quan điểm trong lòng nàng.

Có thể nói một khúc tiêu của Giang Trần triệt để đánh sâu vào trong nội tâm Hoàng Nhi, không có ai có thể thay thế được nữa.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK