Mục lục
Độc Tôn Tam Giới
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Mà sau đó Thanh Hạnh Yên La Tán ám toán Giang Trần không thành, ngược lại bị Giang Trần chế trụ, đánh mông nàng ba cái, cũng triệt để cạy mở nội tâm của nàng.

Càng là không chiếm được, nàng càng hiếu kỳ, càng nghĩ đến.

Cho nên, mấy năm qua, ấn tượng về Giang Trần, ở trong nội tâm Vệ Hạnh Nhi chẳng những không nhạt, ngược lại càng ngày càng tăng. Giờ khắc này, chứng kiến nam tử mình một mực tưởng niệm, tuy Vệ Hạnh Nhi rất muốn biểu hiện ra một mặt tốt nhất của bản thân, nhưng đồng thời, cũng rất muốn biết, những năm này Giang Trần qua được không.

Hôm nay, nhìn thái độ của Giang Trần như vậy, xem ra thời gian trôi qua rất không tệ. Chỉ từ tầm mắt của hắn, liền có thể thấy được mánh khóe.

Lúc ý niệm trong đầu Vệ Hạnh Nhi chuyển động, vật đấu giá thứ ba lại đi ra.

- Vật đấu giá thứ ba, là một đôi tổ hợp. Đến từ Đan Càn Cung. Đan Càn Cung dùng đan đạo lập tông, Vạn Thọ Đan mà mọi người quen thuộc, sớm nhất là từ Đan Càn Cung lưu truyền tới. Tông môn này, tin tưởng mọi người đều không xa lạ gì. Lần này đấu giá, là bốn kiện trong ngũ đại bảo đỉnh của Đan Càn Cung. Thiên Diễn Đỉnh, Thiên Cực Đỉnh, Thiên Nguyên Đỉnh, Thiên Mộc Đỉnh. Ngoại trừ Thiên Toa Đỉnh không xuất hiện, ngũ đại bảo đỉnh, đã có bốn cái. Mọi người nhất định hiếu kỳ, ngũ đại bảo đỉnh này, còn lại một đỉnh vì cái gì không thấy? Người có tình báo nhạy, nhất định đoán được. Thiên Toa Đỉnh còn lại, ở trong tay Giang Trần tặc tử. Tương lai ai có thể đuổi giết tặc này, đạt được Thiên Toa Đỉnh, liền có thể cùng Tứ đại bảo đỉnh này gom góp thành một bộ. Ngũ đại bảo đỉnh này, có thể khởi động số mệnh một Tứ phẩm tông môn, giá trị bao nhiêu, tin tưởng mọi người đều tinh tường, giá khởi điểm 2000 vạn.

Ngũ đại bảo đỉnh, Giang Trần tự nhiên quá tinh tường. Chính như người chủ trì này nói, ngũ đại bảo đỉnh Thiên Toa Đỉnh, ngay ở trong tay Giang Trần hắn.

Ánh mắt của Hoàng Nhi cùng Vệ Hạnh Nhi, đều nhìn về phía Giang Trần.

Hiển nhiên, liên quan đến Đan Càn Cung, hai nữ cũng biết, Giang Trần tuyệt đối sẽ không ngồi yên không lý đến.

- Đấu giá, mặc kệ bao nhiêu tiền, ngươi giúp ta chụp đến.

Nói xong, Giang Trần lấy ra một chiếc nhẫn trữ vật.

- Nơi này có hơn trăm triệu Thánh Linh Thạch, không đủ, ta còn có.

Hôm nay, tài phú của Giang Trần ở Lưu Ly Vương Thành cũng có thể nói cự phú, huống chi đến Xích Đỉnh Trung Vực này?

Đừng nói khởi giá 2000 vạn, coi như là khởi giá 200 triệu, lông mày của Giang Trần cũng sẽ không nhăn thoáng một phát. Chút tiền ấy, với hắn mà nói đã không coi vào đâu.

Lúc trước hắn ở Anh Khấp Cốc giết 3000 người, đã phát tài một số tiền của phi nghĩa, đổi thành Thánh Linh Thạch, cũng có mấy ức.

Đến Lưu Ly Vương Thành, Giang Trần xây dựng Thái Uyên các, lại cướp lấy Thái Uyên lâu, sau đó ở trong tất cả hoạt động, lại nhận được vô số ban thưởng.

Hôm nay, tài phú của Giang Trần có thể nói kinh người.

Hơn nữa, chỉ cần Giang Trần mở miệng, Vi gia cũng tốt, Bàn Long đại phiệt cũng tốt, thậm chí Khổng Tước Thánh Sơn cũng tốt, đều có rất nhiều Linh Thạch, liên tục không ngừng đưa tới cho hắn.

Giang Trần hiện tại căn bản không thiếu tiền.

Mà ngũ đại bảo đỉnh, chính là trấn tông chi bảo của Đan Càn Cung. Nói trắng ra, ý nghĩa đồng dạng Bắc Minh chung đối với Bắc Minh Tông.

Tuy không phải trấn tông chi bảo duy nhất, nhưng mà tính toán một trong số đó rồi.

Nhất là Đan Càn Cung dùng đan đạo lập tông, ngũ đại bảo đỉnh này, cơ hồ là biểu tượng, là thể diện của Đan Càn Cung.

Không có ngũ đại bảo đỉnh này, coi như Đan Càn Cung có thể trùng kiến, cũng sẽ trở nên không hoàn mỹ.

Chỉ có ngũ đại bảo đỉnh, mới có thể đại biểu lịch sử Đan Càn Cung, đại biểu Đan Càn Cung huy hoàng.

Cho nên, ngũ đại bảo đỉnh này, Giang Trần nguyện nhất định phải có. Tuy hiện tại Giang Trần đã có Đan Đỉnh rất tốt, lần trước ở Liên Sơn Trai đấu giá hội lấy được Thâu Thiên bảo đỉnh.

Nhưng mà, ngũ đại bảo đỉnh này, đối với hắn mà nói, có ý nghĩa đặc thù.

Ngược lại là Vệ Hạnh Nhi, sau nửa ngày cũng còn thẫn thờ. Con mắt biết nói chuyện kia phảng phất muốn tích thủy, trừng mắt nhìn Giang Trần, cả buổi nói không ra lời.

Tiện tay ném ra 100 triệu? Hiện tại Vệ Hạnh Nhi coi như là Thúy Hoa Hiên Thiếu nãi nãi, kiến thức rộng rãi. Đối với các loại thổ hào, cũng coi như được chứng kiến một ít.

Thế nhưng mà, những thổ hào này, không có ai không phải là địa phương ngang ngược.

Hơn nữa, coi như là những người này, muốn bọn hắn thoáng cái ném ra 100 triệu Thánh Linh Thạch, kia cũng không phải mỗi người đều có thể.

Mặc dù Thúy Hoa Hiên có tài lực này, nhưng tài lực của Thúy Hoa Hiên, là các loại sản nghiệp cộng lại. Tiền mặt chính thức, muốn thoáng cái ném ra 100 triệu, cũng phải chuẩn bị trước một chút.

Mà Giang Trần, tùy tùy tiện tiện ném ra 100 triệu, không đủ còn có. Nhìn cái trận thế kia, trên thân tối thiểu cũng mang theo mấy ức Thánh Linh Thạch.

Loại tài lực này, tuyệt đối là kinh người a.

Cũng may Vệ Hạnh Nhi không biết Giang Trần là lão bản của Thái Uyên các, là Đan Vương ngay cả Khổng Tước Thánh Sơn cũng phải cung phụng, bằng không thì chỉ sợ tại chỗ sẽ kinh ngạc đến ngây người.

Than nhẹ một tiếng, Vệ Hạnh Nhi cười khổ nói:

- Xem ra ngươi chẳng những sống rất thoải mái, còn phát tài a, tài lực bực này, chỉ sợ Đan Càn Cung cung chủ các ngươi, cũng không có a.

100 triệu Thánh Linh Thạch, kia chính là một tỷ Nguyên Linh Thạch.

Lúc trước Đại Thánh Đường Hạng Vấn Thiên Tộc trưởng, lấy ra 1000 vạn Nguyên Linh Thạch đến cạnh tranh một viên Vạn Thọ Đan, cũng đã phi thường kinh người rồi.

Mà giờ phút này Giang Trần tùy tiện ra tay, là gấp trăm lần Hạng Vấn Thiên.

Tài lực kinh người bực này, cũng khó trách Vệ Hạnh Nhi giật mình không hiểu.

Lần này nàng đại biểu Thúy Hoa Hiên đến, kỳ thật nói trắng ra cũng là đại biểu chính mình. Một lần đấu giá hội, tài chính mà Thúy Hoa Hiên có thể cho nàng hoạt động, cũng không quá đáng là 5000 vạn.

Nhiều hơn nữa, phải nghĩ kĩ rồi.

Sức hấp dẫn của Ngũ đại bảo đỉnh, hoàn toàn chính xác lớn hơn Bắc Minh chung.

Tần suất báo giá cũng nhanh hơn Bắc Minh chung. Không bao lâu, giá cả liền lật đến 2500 vạn.

- Đến lúc ngươi xuất thủ rồi.

Giang Trần nhắc nhở.

Vệ Hạnh Nhi mở trừng hai mắt:

- Báo giá như thế nào?

- Chỉ cần thống khoái, ngươi liền báo như thế đó.

Giang Trần cười nhạt nói.

Hào phóng, xa hoa.

Vệ Hạnh Nhi mắt hạnh khẽ động, lộ ra một tia vui vẻ tà mị, đan môi khẽ động, kêu lên:

- 3000 vạn.

Trực tiếp thêm 500 vạn. Phong cách báo giá bực này, cùng những người trước kia mỗi lần thêm 50 vạn so sánh, là hoàn toàn bất đồng.

Quả nhiên, báo giá 3000 vạn, thoáng cái kinh sợ thối lui không ít người.

Người ở chỗ này, không ít đều nhận ra thanh âm của Vệ Hạnh Nhi, biết rõ Vệ Hạnh Nhi này đại biểu Thúy Hoa Hiên, là nhân vật thổ hào của Xích Đỉnh vương thành.

Thường ngày Vệ Hạnh Nhi đều đấu giá nô lệ, rất ít đấu giá vật phẩm.

Lần này bỗng nhiên ném 3000 vạn, trên khí thế hoàn toàn chính xác rất dọa người.

Ở dưới khí thế của Vệ Hạnh Nhi, vẫn có mấy người chưa từ bỏ ý định, ngoan cố chống lại theo sát báo giá. Chỉ là, bọn hắn báo giá đều rất không phóng khoáng, một lần vẫn chỉ thêm 50 vạn.

Kết quả Vệ Hạnh Nhi trực tiếp thêm đến 3500 vạn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK